Trong xe so với bên ngoài ấm áp hơn rất nhiều, đi lên ngồi xuống, máu trong cả người tựa hồ đều bắt đầu ấm lên, đôi tay của Thẩm Miên Miên ôm lấy chính mình, nghĩ đến đủ loại chịu đựng ở kiếp trước, hốc mắt không khỏi lại đỏ.

Con đường sau này còn rất dài, hiện tại, việc đầu tiên cô phải làm, chính là được đi học.Chỉ có đi học, có bản lĩnh, mới có thể thoát khỏi vận mệnh của kiếp trước, phản kháng Chu Lan Phương.Thập niên 80, sinh viên rất trân quý.


Cho dù là đại học gì , cũng đủ để trên mặt người trong một cái thôn đều sáng , ở trong mắt của người khác đều là phần tử trí thức , người khác đều sẽ xem trọng mà nhìn một cái.Cái niên đại này giáo viên cũng đều rất nghiêm khắc, đặc biệt là đối với loại học sinh kém như cô.

Cô tuy rằng thích đọc sách, nhưng về đến nhà căn bản không có thời gian làm bài tập, mỗi ngày rửa xong chén đũa , giặt quần áo còn phải cho heo ăn , cắt cỏ cho trâu.

Tối đến, Chu Lan Phương, không cho phép cô được bật đèn, bài tập rất ít khi hoàn thành, giáo viên đối với cô giận nghiến răng nghiến lợi, còn thường xuyên phạt đứng .Ngày hôm qua cô bị Chu Lan Phương đánh một trận không đi học được , hôm nay lại không đi, ngày mai cô nhất định phải đi, trường học có quy định, học sinh trốn học ba ngày liền sẽ trực tiếp bị khai trừ.Cô học không tốt, đây cũng là lý do thứ nhất khiến kiếp trước, Thẩm Kiến Hoa không phản đối chuyện cho cô nghỉ học.Triệu Tiên Lai nhìn Thẩm Miên Miên ngồi ở trong xe, thở dài một hơi, xoay người đi vào sân, Hạ Nam đi theo phía sau hắn.

Hai người mới vừa đi vào nhà chính, tức phụ của Triệu Tiên Lai là Lý Xuân Hoa đã từ bên ngoài trở lại, sau khi vào nhà câu đầu tiên chính là hỏi.“Miên Miên như thế nào lại ngồi ở trên xe của Hạ Nam thế?”Triệu Tiên Lai hút một ngụm thuốc Lào , vẻ mặt u sầu nói, “Lại bị đánh, không có chỗ nào để đi .”“Lan phương thật là tạo nghiệt, không nghĩ nuôi thì lúc trước……” Lý Xuân Hoa nói đến một nửa lại dừng lại, nhìn thoáng qua cửa ô tô, thở dài một hơi, xoay người lại nói với Hạ Nam, “Ngươi cùng chú ngươi trước ngồi đi, ta đi châm trà cho các ngươi.”Hạ Nam gật đầu nhàn nhạt lên tiếng, Lý Xuân Hoa vừa đi ra , hắn liền nhàn nhạt hỏi, “ Chú Triệu, chuyện của Miên Miên là như thế nào?”Miên Miên ?Triệu Tiên Lai có chút kỳ quái nhìn thoáng qua Hạ Nam, hắn từ khi nào quan tâm Thẩm Miên Miên như vậy ?“Miên Miên đứa trẻ kia cũng thật là đáng thương, Chu Lan Phương ba ngày đánh hai ngày chửi.


Ngươi xem trên người cô bé liền biết, vết thương cũ chồng lên vết thương mới , quanh năm suốt tháng không ngừng nghỉ quá mấy ngày.”Hạ Nam khẽ nhíu mày, “ Chú không quản sao?”Triệu Tiên Lai thở dài thật sâu một hơi, ngữ khí vô cùng bất đắc dĩ, “Kia dù sao cũng là việc của nhà người khác, Miên Miên cũng không giống hôm nay đi tìm ta.

Ta cũng không tiện quản, khi đó cũng không biết cô ta xuống tay nặng như vậy.

”Nhà ai giáo dục đứa trẻ mà không đánh chửi? Trước đó cũng chưa nháo đến nơi đây, sự tình nhà người khác đóng cửa lại, hắn dù là trưởng thôn, cũng không thể quản quá rộng.Cái niên đại này người đọc sách ít, mọi người đều không có văn hóa gì , không hiểu pháp luật , không biết hành vi như vậy , là thuộc về ngược đãi trẻ em.Lông mày của Hạ Nam nhăn lại càng sâu, Lý Xuân Hoa bưng khay trà đi tới, nhịn không được nói tiếp, “Lan phương chính là bất công, chỉ biết thương cháu gái, căn bản không coi Miên Miên là con người để đối đãi.


Hàng xóm ở cạnh vách cô ta đều nói, trước đó khi Miên Miên còn nhỏ luôn bị đánh kêu đến chết đi sống lại.

Hai, ba năm nay không nghe được động tĩnh gì, còn tưởng rằng cô ta thấy đứa trẻ lớn rồi không dám đánh nữa, không nghĩ tới là mặt ngoài, đứa nhỏ này nhất định là bị đánh đến chết lặng, cho nên mới không lên tiếng.”Vết thương chồng chết trên cánh tay kia, cô nhìn cũng đau lòng, nuôi mấy con chó cũng luyến tiếc không đối đãi như vậy a! Tim của Chu Lan Phương khẳng định không phải là thịt.Nghe Lý Xuân Hoa kể lại , Hạ Nam trầm ngâm một hồi, biểu tình nhìn không ra hỉ nộ, “ Chú Triệu, việc này chú còn không tính toán quản sao?”.