Lận Huyền Chi dựa theo bên trong《 Thiên Phương Luyện Khí Quyết 》lấy ra một thỏi ngọc màu xanh lam, trong suốt dài chừng một thước, chính là một nguyên liệu luyện khí.

Đây là một đặc thù khác của《 Thiên Phương Luyện Khí Quyết 》, cũng không biết là vị đại năng nào, trong thời điểm viết quyển sách này, thế nhưng dùng thủ pháp đặc thù, đem không ít thiên địa dị bảo trân quý bỏ vào, nếu là tu tập giả có thể nắm giữ thủ pháp nào đó của quyển sách này, đụng vào huyền cơ nào đó, nói không chừng sẽ có dị bảo tùy cơ rơi xuống.

Lận Huyền Chi đời trước thật ra không có đem khối Huyền Băng Bích Ngọc này lấy tới tay, một phần là bởi vì hắn muốn nhanh chóng tiến độ, vẫn chưa luyện tập vững chắc liền bắt đầu bước tiếp theo, còn lại là bởi vì hắn vẫn chưa hủy bỏ được căn cơ, một lần nữa tu luyện từ luyện khí nhập thể, bởi vậy cơ duyên cũng chưa tới.

Lận Huyền Chi ước lượng khối Huyền Băng Bích Ngọc này có thể bán hơn mấy vạn kim, tâm tư vừa chuyển, nghĩ tới cái gì, khóe môi liền câu lên một nụ cười.

Hắn từ bên trong túi không gian lấy ra một viên Trúc Cơ đan quý giá mà Lận Trạm lưu lại ăn vào, đôi tay nhanh chóng bắt đầu đánh lên thủ quyết.

Thủ quyết của Luyện khí sư trông giống thủ quyết của luyện đan sư nhưng thật ra lại phức tạp hơn nhiều, hơn nữa sai một ly đi ngàn dăm, một chút không cẩn thận liền kiếm củi ba năm thiêu một giờ, công phu khống hỏa cùng thủ pháp thiếu một thứ cũng không được.

Nhưng mà Lận Huyền Chi lấy thủ quyết khí nhập đạo, còn đã từng luyện không dưới vạn lần, bởi vậy tốc độ hắn luyện khí phi thường nhanh.

Mấy chục khối Đoán Thạch chồng chất trước người, toàn bộ xoay quanh theo dòng khí trôi nổi lên, chúng nó phân bố đều đều ở xung quanh thân thể Lận Huyền Chi, hình thành một vòng tròn, hơn nữa bắt đầu xoay tròn.

Lận Huyền Chi tay phải cách không mà kéo nắn Huyền Băng Bích Ngọc, tay trái đánh thủ quyết, trong miệng không tiếng động mà niệm khẩu quyết.

Xung quanh linh khí nhè nhẹ từng đợt từng đợt mà hướng tới phòng Lận Huyền Chi đi qua.

…………

Yến Thiên Ngân đứng ở trong viện không ngừng bồi hồi, từ bên này đi đến bên kia, lại từ bên kia đi đến bên này.

Trời cũng đã sáng, nhưng mà trong phòng Lận Huyền Chi căn bản không có động tĩnh gì a.

Yến Thiên Ngân muốn đi đẩy cửa, rồi lại có chút không dám.Lận Huyền Chi phi thường bài xích hắn xuất hiện ở trước mặt, đặc biệt không muốn y tiến vào nhà của hắn.

Lận Huyền Chi đã đi vào một ngày một đêm đều không có ra.

Cả khuôn mặt nhỏ của Yến Thiên Ngân đều nhăn lại, hắn rốt cuộc có nên vào xem tình huống hay không?

“Sửu bát quái, Lận Huyền Chi đâu?” Một giọng nữ quyến rũ từ cửa viện truyền miệng tới, Yến Thiên Ngân nhìn nàng đi qua, khuôn mặt nhỏ tức khắc nhíu lại.

Người này ăn mặc một kiện trang phục hồng nhạt của thiếu nữ, đúng là Thanh Thành tam đại gia tộc đứng thứ nhất - đích tiểu thư Hàn gia - Hàn Yên Nhiên, tính tình ương ngạnh, đặc biệt thích khi dễ Yến Thiên Ngân, mỗi lần nàng lại đây đều nhục nhã Yến Thiên Ngân, Lận Huyền Chi tuy rằng ngẫu nhiên cảm thấy quá mức liền ngăn cản, nhưng dưới đại đa số tình huống, Lận Huyền Chi đều là không để ý.

Yến Thiên Ngân cũng không quá phản kháng vị đại tiểu thư này, nói cho cùng thì vị hôn phu của Lận Huyền Chi chính là thân ca ca của nàng - Hàn Ngọc Nhiên.

Hàn gia lúc này còn chưa từ hôn, Hàn Ngọc Nhiên ở thời điểm Lận Huyền Chi té đáy cốc, cũng vẫn chưa từ bỏ hắn, thậm chí cách một đoạn thời gian còn đến xem hắn, cũng mang một ít đồ vật bồi bổ thân thể, cho nên Yến Thiên Ngân cũng không dám đắc tội người Hàn gia, để tránh cho họ mượn cớ, dẫn tới khi Hàn gia từ hôn càng có thêm nhiều lý do.

Yến Thiên Ngân nói: “Đại ca bế quan, không cho người quấy rầy.”

Đôi mắt Hàn Yên Nhiên hiện lên một mạt khinh thường, nói: “Hắn còn bế cái gì quan, đan điền đều đã phế đi, bế quan cũng chỉ là lãng phí thời gian mà thôi, mau đem hắn kêu ra đây!”

Nghe vậy, thái độ Yến Thiên Ngân cường ngạnh lên, lạnh khuôn mặt nhỏ nói: “Ta đã nói rồi, đại ca không cho người quấy rầy, ngươi muốn nói cái gì, ta thay ngươi truyền đạt là được.”

Hàn Yên Nhiên nhìn gương mặt kia của Yến Thiên Ngân, cảm thấy quá mức cay đôi mắt, nàng quét mắt nhìn sân cùng nhà ở rách tung toé này, ghét bỏ mà hận không thể lập tức rời đi.

Nàng thân phận cao quý, bước vào cái sân này chính là tự hạ thân phận.

Hàn Yên Nhiên cũng lười chờ đến khi Lận Huyền Chi ra, nhìn nơi khác nói: “Hắn trước kia đáp ứng ca ca ta, muốn đem một đôi Tử Tinh Bạch Hổ con đưa cho ca ta, ta hiện tại tới bắt hai tiểu hổ con a.”

--------------------------------------------

Từ chương sau trở đi, một ngày nhiều nhất mình cũng chỉ đăng được 2-3 chương, do mình đang học đại học, và chuyên ngành của mình khá nặng.

Có gì mọi người thông cảm nhé!

Cám ơn mọi người!