Edit by ChangTô Lạc Ương vừa định phản bác, Lạc Trạch vốn đang ngồi dưới đất giả vờ làm mỹ nam lập tức đứng lên, cậu ta nhanh chóng đi tới giữ chặt cổ tay Tô Lạc Ương, trên mặt ngập tràn kinh ngạc: “Tô Lạc Ương, sao cậu lại tới đây!”Tô Lạc Ương tránh tay cậu ra ra, che kín mít mặt, thanh lãnh nói: “Bạn học này, cậu hiểu đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân không thế, huống chi chúng ta đã chia tay rồi, OK!”Vừa dứt lời, khuôn mặt tuấn tú kia của Lạc Trạch đã trầm xuống.


Thật ra cậu đã sớm biết Tô Lạc Ương sẽ bị Lý Kỳ mang đến đây, nên cậu ta mới đặc biệt ngồi đây hấp dẫn rất nhiều nữ sinh để cô có thể nhìn thấy.Cậu ta muốn cô phải cầu xin quay lại, kết quả cô lại nói gì mà nam nữ thụ thụ bất thân, dựa theo tính cách của Tô Lạc Ương thì chắc chắn phải mặt mày cầu xin quay lại mới đúng chứ?Lạc Trạch hết sức nghi ngờ, bên cạnh cũng có không ít mấy tiếng xì xào.“Bao cỏ được bọc như bánh chưng này là Tô Lạc Ương sao? Sao tự dưng mặc buồn cười thế!”“Tô Lạc Ương xấu muốn chết, y như mấy đồ nhà quê xấu xí í, cậu ta mặc thế này chắc cũng tự mình hiểu lấy đấy.”“Cũng đúng, mà sao cậu ta lại xuất hiện ở đây, thấy ai cũng nói cậu ta mất tích mà, sao đột nhiên quay về thế?”“Ai biết đâu, không ngờ cậu ta trở về vẫn không từ bỏ ý định với Lạc Trạch.

Chắc chắn biết hôm nay Lạc Trạch biểu diễn ghi-ta trên sân thể dục nên mới mỏi mắt trông chờ đến đây.”Nghe thấy đoạn đối thoại của mấy bạn này, Lạc Trạch vừa rồi còn đen mặt vì những lời cô nói, lúc này sắc mặt lại tốt lên lần nữa, có lẽ Tô Lạc Ương chỉ đang chơi lạt mềm buộc chặt với mình thôi.Tuy cậu ta chướng mắt cô gái xấu xí như Tô Lạc Ương, nhưng tốt xấu gì cô cũng là thiên kim nhà họ Tô, thân phận này cũng đủ để cậu ta ngước mắt nhìn lên rồi.

Có người như thế theo đuổi, lòng tự trọng của cậu ta mới được thỏa mãn.“Lạc Ương, cậu đến nơi này vì tớ sao, chúng ta không làm người yêu được nhưng làm bạn cũng không vấn đề gì mà!” Lạc Trạch muốn bắt lấy cánh tay Tô Lạc Ương nhưng lại bị cô né tránh.Trên mặt Lạc Trạch ngập tràn vẻ xấu hổ, từ lúc nào cô gái xấu xí luôn vâng vâng dạ dạ lại không cho cậu ta chạm vào thế!Vì cậu ta nên mới tới đây sao? Người này có phải cảm thấy mình quá tốt đẹp rồi không?Tô Lạc Ương nâng cằm: “Ngại quá, thật ra hiện tại chị đây đã có bạn trai rồi.


Hơn nữa, ai nói tôi tới đây vì cậu, nếu không phải có người lì lợm la liếm làm phiền trước mặt tôi, tôi sẽ đến nơi này phơi nắng độc gay gắt này chắc!”Tô Lạc Ương nói thế làm sắc mặt Lý Kỳ lập tức thay đổi, sao mà cô ta lì lợm la liếm được, à mà, hình như cô ta thật sự làm phiền Tô Lạc Ương thật.Cô ta kéo Tô Lạc Ương tới đây là muốn Lạc Trạch sẽ từ chối cô trước mặt nhiều người, sau đó khiến cô mất hết mặt mũi.

Trước kia chẳng phải Tô Lạc Ương vừa thấy Lạc Trạch đã nhào lên à, sao lần này hoàn toàn không nằm trong kế hoạch nhỉ?Tô Lạc Ương thấy Lạc Trạch không nói gì, cô giơ tay đẩy những nữ sinh vây quanh mình ra: “Nhường một chút, mặt trời ở đây chiếu gắt quá, các người chịu được, nhưng bổn cô nương đây chịu không nổi!”Tô Lạc Ương bước ra từ trong đám người, sau đó đưa mắt nhìn về phía Lạc Trạch đang bị nữ sinh vây quanh như ngôi sao: “Đúng rồi, nhắc nhở cậu một chút, Tô Lạc Ương tôi không thích Lạc Trạch cậu! Sau này đừng động một chút là lôi chuyện trước kia ra nói nữa, coi như lúc đó tôi mù đi!”Giọng nói thanh lãnh của cô gái văng vẳng bên tai Lạc Trạch.Không thể nào!Chẳng phải Tô Lạc Ương thích cậu ta đến mức chết đi sống lại hả, sao bây giờ lại thay đổi lớn thế?Tuy trên sân thể dục nữ sinh chiếm đa số, nhưng cũng có một ít nam sinh.


Không ít nam sinh đều ghen ghét nhân duyên với con gái của Lạc Trạch, chẳng qua chỉ lớn lên đẹp trai một chút thôi.“Thật ra tớ cũng cảm thấy có chút sảng khoái đấy, tớ đã không thích nhìn dáng vẻ tự cho mình là thanh cao kia của Lạc Trạch từ lâu rồi, cho rằng có chút nhân duyên với con gái thì coi mình thành vương tử à!”.