Quả nhiên giống như cô đã dự tính, dùng thể thuật và linh lực cô đã hấp thụ lúc trước có thể đem hai con sói xám này đánh chết.

Tuy nhiên thể trạng của cô so với trước đây, đúng thật là nhược bạo!Máu tươi của hai con sói xám này đem trường kiếm màu xanh lục nhiễm đỏ, Hạ Nhược vươn đầu ngón tay trắng nõn lau máu trên mặt kiếm, trên môi lộ một đường cong tuyệt mỹ “ Kiến tốt thì phải được uống máu!”Tiếp theo, cô thu hồi kiếm lại, trong mắt có thâm ý mà liếc tới hướng một cây đại thụ cách đó không xa, sau đó liền rời đi nơi này.

Lúc này, một người đang đứng trên cây, đúng là thiếu niên ngày hôm qua đã cứu Hạ Nhược.

Không nghĩ tới nghỉ ngơi ở chỗ này, còn có thể nhìn thấy một trò hay như vậy.


Đôi mắt đào hoa của Phong Ngạn lộ ra một tầng hứng thú, nhanh như vậy mà đã trả thù xong?Vừa rồi cô gái kia hẳn là đã phát hiện ra anh, quả nhiên là cảm giác nhạy bén, không phải nói tinh thần lực đã bị tàn phế hoàn toàn rồi sao? Lời đồn đãi quả nhiên không thể tin.

Hạ Nhược đi được một khoảng thời gian, lúc này mới ngồi xuống dựa vào một cây đại thụ.

Linh lực trong cơ thể vận chuyển, đem những dịch dinh dưỡng lúc trước đã uống phun hết ra ngoài.

Vinh Mộng cho cô uống dịch dinh dưỡng có bỏ thêm thuốc khiến cả cơ thể mềm nhũn, Chúc Giai Hoa bôi lên người cô thuốc hấp dẫn dã thú, hai người tính kế một vòng chồng một vòng, nếu đổi thành những người dị thế khác xuyên vào thân thể Hạ Nhược này, chắn hẳn đều gặp phải xui xẻo.

Các nàng có động cơ gây án, Hạ Nhược không cần suy nghĩ sâu xa đều đoán được tám chín phần mười, đó là do bác của nguyên thân này tên Hạ Húc Hoằng hoặc là con gái ông ta động tay động chân vào.

Hai tháng trước, cha của nguyên thân đột nhiên chết trận ở biên cảnh, mẹ cũng đã qua đời được nhiều năm.

Nguyên thân mới vừa tròn 18 tuổi, căn cứ theo luật phát Liên Bang quy định, tài sản trên danh nghĩa của cha mẹ hoàn toàn có quyền kế thừa và chi phối, đây cũng là một trong các nguyên nhân mà những người đó trong gia tộc đứng ngồi không yên.

Nếu là nguyên thân gặp sự cố ngoài ý muốn trong khi tham gia thi khảo sát tại trường, những tài sản đó đều được thu lại dưới danh nghĩa của gia tộc, trường quân đội đệ nhị còn đem thêm một suất nhập học để đền bù cho họ hàng người chết, Hạ Húc Hoằng vừa lúc mới nhận về một đứa con gái riêng phù hợp với điều kiện này.


Đúng là một mũi tên bắn trúng hai con nhạn!Kế thừa nguyên thân ký ức và tình cảm, hơn nữa tiếp nhận nhân quả của thân thể này, Hạ Nhược sẽ vì nguyên thân báo thù, cũng thay thế đối phương sống sót thật tốt.

Nàng lấy từ không gian bên trong Tiên Ma đằng một viên bổ máu ăn vào, thân thể dần dần khôi phục tới trạng thái tốt nhất, đứng dậy tiếp tục lên đường.

Màn đêm buông xuống, nguy hiểm cũng là lớn hơn, không ít địa điểm đều truyền đến bạo thú kêu gào.

Tịch Du cùng Minh Duệ đang chuẩn bị tìm một cái cây đại thụ thích hợp để ẩn mình và nghỉ ngơi, một mùi hương từ trong rừng cây cách đấy không xa bay tới.

Tịch Du hít hít cái mũi, “ Hình như là hương vị của thịt nướng, thơm quá đi!”Càng ngửi anh càng cảm thấy đói, nuốt xuống nước miếng, “Chúng ta qua bên đó nhìn xem sao?”“Được!” Minh Duệ cũng có chút tò mò rốt cuộc là ai, dám ở trong rừng cây nướng thịt vào buổi tối, chẳng lẽ không sợ hấp dẫn cả đàn dã thú sao?Tịch Du cùng Minh Duệ vừa đi đến, liền thấy Hạ Nhược một tay đang dùng bàn chải quét lên miếng thịt nướng, một tay khác rắc lên cái gì đó, nhìn qua thật nghiêm túc cùng chuyên chú, dù là bọn họ xuất hiện nhưng cô cũng không có ngẩng đầu lên.


Đối với Hạ Nhược, bọn họ đều nhận ra, chuẩn xác mà nói thì hẳn là không có người không biết tới cô.

Mới đầu là thiên tài song hệ dị năng tinh thần lực cấp S liền rơi xuống thành người bình thường, lúc cô nhập học còn được xếp vào hệ chiến đấu được người người ngưỡng mộ, bọn họ đã xem qua ảnh chụp của cô.

Theo động tác trên tay của Hạ Nhược, thịt nướng phát ra mùi hương càng thêm nồng đậm, làm hai người trong nháy mắt đều cảm thấy đói bụng, nhưng thực ra bọn họ mới vừa uống xong một lọ dịch dinh dưỡng.

.