Lý Ái Cúc hét to đến mức mọi người xung quanh đều nghe thấy.

Có người nghe thấy Lý Ái Cúc nói về việc Lý Kim Phượng chậm trễ liền đi vào bắt đầu trỉ trích Lý Kim Phượng.

"Lý Kim Phượng sao lại làm như vậy? Trì hoãn thu hoạch sẽ ảnh hưởng đến những người còn lại trong đội.

""Còn không phải sao, chúng ta còn hy vọng có thể thu thập thóc, để có một bữa no nê! Hài tử đã đói đến mức không chịu nổi, giờ lại còn có người cản trở.

""Cuối cùng cũng là người ta đưa tới đây, không phải người bản địa, nên chỉ biết chính mình, không thèm để ý đến người khác.

"Khi Lý Ái Cúc nghe những lời buộc tội Lý Kim Phượng, miệng cô ta gần như cong lên.

Muốn đấu cùng cô ta, nghĩ cũng đừng nghĩ.


Lý Kim Phượng liếc nhìn Lý Ái Cúc đang hả hê trước sự xui xẻo của mình, giọng điệu gay gắt nói: "Cô đang nói cái gì vậy? Lưỡi liềm đã cũ nên không thể cắt? Tay cầm bị hỏng nên không thể cầm? Buổi phát thanh sáng nay đã nói cái gì, cô đã quên? Vượt qua mọi khó khăn, không sợ gian khổ, không sợ mệt mỏi, Tổ quốc là trên hết, tập thể là thứ hai, cá nhân là nhỏ nhất, toàn tâm toàn lực, làm việc chăm chỉ, cố gắng gặt gấp.

Tôi đã đưa nhiều nông cụ như vậy, nông cụ ai cũng bị hỏng nhưng mà họ vẫn tràn đầy năng lượng và sẵn sàng làm việc.

Ngược lại là cô, việc thì chưa có làm đã nói đông nói tây, đây rốt cuộc là điệu bộ học được từ đâu? Chỉ cho phép người khác thiệt thòi lại không bao giờ để mình thiệt thòi?"Lý Kim Phượng vừa nói xong, ánh mắt của những người xung quanh đều thay đổi khi nhìn Lý Ái Cúc.

Mọi người đều đã nhận được nông cụ như thế này, làm sao có ai có thể ngại nông cụ đã cũ?Cho dù nó cũ còn hơn là không có gì.

Hơn nữa, Lý Ái Cúc không phải là người chăm chỉ trong công việc, cô ta cũng thường không kiếm được nhiều công điểm vậy cần những nông cụ tốt làm gì?Trước đây mọi người đều cho rằng là Lý Kim Phượng muốn trì hoãn thu hoạch, nhưng bây giờ bọn họ cảm thấy hoàn toàn là Lý Ái Cúc đi tìm phiền phức.

Lý Ái Cúc không ngờ rằng Lý Kim Phượng, một người thường không dám đánh trả khi bị bắt nạt, lại nói ra một chuỗi đạo lý dài như vậy, hơn nữa cũng bởi vì cô mà mọi người nhìn cô ta không mấy thiện cảm.

“Lý Kim Phượng, cô! ! ”"Nếu cô cho rằng nông cụ này không tốt, thì đừng nhận nó, hãy để cơ hội cho những người siêng năng hơn!" Nói xong, cô đưa chiếc liềm mà Lý Ái Quốc coi thường cho người đứng sau cô ta.


Người đàn ông cũng không nói gì, cầm lấy chiếc liềm và vui vẻ rời đi.

Vẫn còn lại một ít liềm, Lý Kim Phượng cũng trực tiếp đi qua Lý Ái Cúc, cho đến khi chiếc liềm cuối cùng được phân phát, Lý Ái Cúc vẫn chưa lấy được chiếc liềm của mình.

Cô ta tức giận đến phát khóc, nếu không có chiếc liềm, công việc của cô ta chắc chắn làm không xong.

Muốn ăn thì phải dùng tay kéo, nhưng sau khi kéo lúa thì đôi tay này còn dùng được nữa không?Lý Ái Quốc khóc thảm thiết, bình thường mọi người sẽ chạy tới an ủi cô ta, thậm chí có người nhiệt tình còn đưa ra liềm của mình.

Nhưng lần này cũng không ai thèm để ý đến Lý Ái Cúc.

Đưa cho cô một cái liềm tốt, cô lại không muốn, còn ngại đông ngại tây, mất đi rồi lại khóc, tính tình như vậy ai có thể chịu được?Lý Đại Hổ và Lý Đại Hà tiến tới an ủi Lục muội vài câu, nhưng cũng chỉ là mấy câu an ủi, cũng không có lời nào buộc tội Lý Kim Phượng.

Hơn nữa, bởi vì lời nói của Lý Kim Phượng nên bọn họ bất mãn với cách hành xử của em gái hôm nay.

Người ở thời đại này nhìn chung tương đối chất phác, họ vẫn sẽ nghe những gì bạn nói nếu nó có lý, giống như Lý Đại Hổ và Lý Đại Hà vậy.

Thậm chí bọn họ còn cảm thấy hôm nay là Lý Ái Cúc sai, cho nông cụ tốt thì cứ việc lấy đi, có gì phải kén chọn chứ?.