Diệp Tinh giải thích cho mọi người một chút, cười nói: Cho nên tôi cũng không phải là ghi giá lung tung.

Mọi người vây xem nghe vậy liền gật đầu.

Như vậy giá cả quả thật không đắt.

Từng thấy trên mạng một con vẹt biết thuộc thơ được người ta ra giá lên tới 10 vạn, vậy mà chủ nhân vẹt cũng không bán.

! Mọi người nhìn bốn con vẹt trước mắt, trong lòng đang suy nghĩ mình nên mua hay không.

Mặc dù cảm thấy ngạc nhiên, nhưng bỏ ra cả vạn tệ để mua một con chim về làm cảnh, bọn họ hiển nhiên không nỡ.

Không biết có thể bán được hay không ? Lúc này Diệp Tinh thấy mọi người tạm thời không phản ứng, trong lòng cũng có chút thấp thỏm.

Mẹ, mẹ xem, chim non này thuộc thơ Đường đó, thật là đáng yêu.

Xung quanh còn có những người khác không ngừng vây lại, nhìn bốn con vẹt đang biểu diễn kỹ năng của mình.

Cách đó không xa, một bé gái mặc đầm công chúa, ánh mắt sáng long lanh nhìn qua mới khoảng sáu tuổi, lập tức chạy tới trước gian hàng của Diệp Tinh, tò mò nhìn những con vẹt này.

Nguyệt Nguyệt.

Sau lưng cô bé, một đôi thanh niên nam nữ khoảng hơn ba mươi tuổi nhanh chóng đi tới.

Mẹ, mẹ đã nói sẽ mua cho con một con thú cưng, chúng ta mua con chim này được không? Bé gái kéo vạt áo mẹ mình, mắt nhìn con vẹt đang biểu diễn, hoàn toàn không dời ánh mắt đi được.

Anh bạn, con vẹt này ngoài việc thuộc thơ cùng với kể chuyện, còn biết nói những thứ khác sao? Cha của bé gái tương đối trầm ổn, nhìn Diệp Tinh hỏi.


Dĩ nhiên.

Diệp Tinh cười nói.

Dưới sự phân phó của hắn, nhất thời bốn con vẹt nhìn bé gái, tiếng non nớt vang lên: Nguyệt Nguyệt, xin chào.

Ya, mẹ, bọn chúng vừa chào hỏi con đấy.

Bé gái tiểu Nguyệt kinh hô, trong mắt tràn đầy vẻ yêu thích.

Ba mẹ, chúng ta mua một con đi.

Bé làm nũng với ba mẹ mình.

Vẹt thông minh quá.

Chàng trai hơi kinh ngạc, mới vừa rồi bọn họ chỉ kêu tên bé gái, không ngờ lại bị vẹt học được.

Nhìn con gái mình đang nũng nịu, chàng trai trực tiếp đem cô bé bế lên, cưng chiều nói: Nguyệt Nguyệt, ba ba lập tức mua một con cho con, có được thưởng gì hay không?Chụt.

Bé gái Nguyệt Nguyệt nghe vậy, lập tức hôn ba mình một cái thật kêu, nhất thời khiến chàng trai mặt mày hớn hở.

Rất dễ thấy, đây là một vị con gái nô.

Anh bạn, con vẹt yến phụng hai vạn này tôi mua.

Chàng trai nhìn Diệp Tinh cười nói.

Được! Nghe vậy, Diệp Tinh vui mừng.

Việc làm ăn của hắn cuối cùng đã khai trương.

Hai người dùng điện thoại chuyển tiền, sau đó một nhà ba người mang một con vẹt yến phụng rời đi, mà Diệp Tinh kiếm được 2 vạn tệ!Anh bạn, đây là một vạn tệ, tôi mua con vẹt yến phụng này.

Hình như là bị gia đình nhà vừa rồi lôi kéo, một người đàn ông trung niên đi ra cười nói.

So với tiệm vẹt kiểng khác thì giá cả đã rẻ hơn rất nhiều, thậm chí vẹt yến phụng chỉ bán mấy chục tệ một con, nhưng mà những con vẹt yến phụng kia lại không biết nói chuyện.

Không biết nói chuyện cũng biết thuộc thơ, hai loại tự nhiên có sự chênh lệch lớn.

Được.

Diệp Tinh cười gật đầu.

Bán xong hai con vẹt yến phụng, trong gian hàng cảu Diệp Tinh chỉ còn lại hai con vẹt má vàng, một con bán hai vạn, một con bán ba vạn.

Cái giá này rất cao, tựa như những con vẹt cao cấp nhất cũng chỉ có giá như vậy.

Nhưng năm phút sau, con vẹt má vàng trị giá hai vạn cũng được mua đi.

Xem ra những con vẹt này rất được hoan nghênh, nhanh như vậy đã bán được ba con! trong lòng Diệp Tinh mừng rỡ.


Trên thực tế, mọi người bình thường gặp được vẹt đều không biết nói chuyện, coi như biết nói, cũng chỉ có thể nói mấy chữ thôi, kém xa những con chim mà hắn bán.

Muốn chăm sóc huấn luyện đến bước biết thuộc thơ, không biết cần phải hao phí bao nhiêu tinh lực.

Lại đợi thêm mười phút nữa, nhưng con vẹt cuối cùng từ đầu đến cuối không có người mua, ngược lại là có một ít người vây ở chỗ này, tò mò nghe vẹt kể chuyện.

Diệp Tinh cũng không vội, thời gian mới qua mười mấy phút thôi, chắc chắn sẽ có người động lòng.

Lúc này ở một nơi trong chợ chim thú, có mấy người đang đi, đứng đầu là một ông lão cùng một vị thanh niên.

Ông nội, đã xem hết mấy chợ chim thú nhưng thu hoạch của chúng ta rất nhỏ, lvề phần loài chim mà hoạt động triển lãm của công ty yêu cầu, cháu cảm thấy có thể thay thế bằng một loại chim khác!Chàng trai đnag nói chuyện đó, trẻ tuổi mặt mũi nhìn mới chỉ khoảng hai mươi mấy tuổi, rất trẻ, tóc được chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ, tay phải cầm một cái cặp công văn màu đen.

Mà bên cạnh cậu ta là ông lão tóc bạc, nhưng tinh thần lấp lánh, bước chân như gió, tựa như tinh lực không thua kém người trẻ tuổi một chút nào.

Vẹt là loài chim phù hợp nhất với đợt hoạt động triển lãm lần này, dễ dàng đạt được hảo cảm với đối tác nhất, những loài chim khác tác dụng sẽ giảm nhiều.

Công ty sẽ chuẩn bị thêm loài chim khác, nhưng vẹt thì chúng ta vẫn phải tiếp tục tìm.

Ông lão trầm giọng nói.

Thanh niên không dám nói thêm cái gì, tiếp tục đi theo ông lão tìm kiếm.

Trước mặt hình như có bán vẹt, còn biết kể chuyện.

Thần kỳ quá, đi, chúng ta đi xem một chút.

! Trong đám người, một vài tiếng nghị luận truyền vào trong tai ông lão.

Vẹt biết kể chuyện? Bước chân ông lão hơi ngừng một lại, sau đó đi về hướng đó, rất nhanh ông đã thấy một gian hàng.

Trước gian hàng, có rất nhiều người vây quanh, thỉnh thoảng còn có tiếng hoan hô truyền tới.

Công chúa Bạch Tuyết dưới sự yêu thương của vua và hoàng hậu, dần dần trưởng thành! Đến gần gian hàng, ông lão lập tức nghe được một tiếng non nớt.

Nó đang kể câu chuyện công chúa Bạch Tuyết? Trong mắt ông lão lộ rõ ra vẻ vui thích, nhanh chóng đi tới trước gian hàng.


Giá ba vạn tệ? Không đắt.

Anh bạn, tôi mua con vẹt này.

” Ông lão nhìn giá vẹt một chút, lại nhìn Diệp Tinh cười nói.

Ông không chút do dự ra tay.

Được, một con vẹt cuối cùng này thuộc về ông.

Diệp Tinh gật đầu, hai bên nhanh chóng hoàn thành chuyển tiền.

Cuối cùng cũng bán xong!Lúc này trong lòng Diệp Tinh rất hưng phấn, trong một thời gian ngắn, tài khoản đã nhiều thêm tám vạn tệ.

Kiếp trước hắn không ngừng làm việc, thậm chí một ngày chỉ nghỉ ngơi mấy tiếng, nhưng mà kiếm được tám vạn tệ cần một thời gian rất dài.

Dọn dẹp một chút, Diệp Tinh chuẩn bị rời đi.

Đây là con vẹt biết nói chuyện nhất mà ta đã từng gặp, thế giới to lớn, quả nhiên không thiếu cái lạ.

Trêu chọc vẹt trong tay, ông lão cảm thán nói.

Nhìn gian hàng đã trống không, ông lão trong mắt lại lộ ra vẻ đáng tiếc.

Ông nhìn Diệp Tinh đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên hỏi nói: Anh bạn, trong tay cậu có những con vẹt biết nói chuyện lưu loát khác nữa không?”Nghe vậy, động tác của Diệp Tinh dừng lại, hắn suy nghĩ một chút, nói: Ông cần chủng loại nào?Thật sự có! Ông lão vui mừng, lập tức hỏi: Có vẹt ngực đỏ hay không? Hơn nữa năng lực nói chuyện tương đương với con vẹt má vàng này?Ông mong đợi nhìn Diệp Tinh, nói không chừng Diệp Tinh chính là bước ngoặt của hoạt động triển lãm lần này.

Vẹt ngực đỏ bồi dưỡng khó khăn, hơn nữa về mặt giá tiền! Diệp Tinh cố làm ra vẻ trầm tư, hỏi: Ông có thể trả giá bao nhiêu?.