Thích Miên còn chưa trả lời, Tống Hoài Địch đã một bước vọt vào hẻm nhỏ, thấy được trong hẻm một người công nhân nằm đó, một con chuột đuôi dài cỡ nửa cánh tay đang cắn xé trên mặt người công nhân này, răng cửa thật lớn đang dùng sức cắn một miếng thịt mới, cái đuôi dài đang ve vẩy trong yết hầu người kia.

Người công nhân vẫn còn ý thức, cả người hơi run rẩy, trong cổ họng phát ra một âm thanh mơ hồ.

"Mau báo cảnh sát!" Tống Hoài Địch hãi hùng khiếp vía, từ một bên túm lên một cái ghế bị bỏ bên đường xông tới chỗ con chuột, "Cái quỷ gì đây! Sao lại có chuột hung dữ như thế? Tất cả đều thối rữa!"

Chuột dị chủng nhanh chóng nhảy ra xa, đầu đập vào đám cỏ bên đường.

Tống Hoài Địch quỳ xuống, tay che lại yết hầu bị vỡ của người công nhân, máu tươi lập tức chảy ra từ khe hở ngón tay anh. Quay đầu lại thấy Thích Miên vẫn không nhúc nhích, anh không dừng được hô to: "Báo nguy đi!"


Mới vừa nói xong, liền thấy Thích Miên vẻ mặt lãnh đạm mà rút ra một cây gậy giống cánh tay thép từ trong ba lô, vọt nhanh tới.

"!" Tống Hoài Địch đột nhiên nhớ tới người trước mặt rất có thể tội phạm hiềm nghi của vụ đánh bom, trong miệng phun ra một câu chửi rủa.

Anh muốn lăn đi chỗ khác, nhưng trên tay còn ấn lên yết hầu người công nhân, mới khom lưng được một nửa, cây gậy đã thọc qua đỉnh đầu anh mà đâm thật mạnh vào trong miệng con chuột vừa mới lẻn đến trên đầu Tống Hoài Địch, đang há mồm thật to.

Một tiếng kêu nghẹn ngào thảm thiết, chuột dị chủng bị một côn đâm đến dạ dày, đột nhiên bay ngược trở lại nện lên trên bức tường phía sau.

Tống Hoài Địch lúc này mới ý thức được mình thiếu chút nữa đã bị chuột dị chủng gặm rơi đầu, ở kề cận cái chết đại não anh trở thành trống rỗng, cho dù là cảnh sát, lần đầu tiên trực diện tử vong vẫn bị rụng rời tay chân.


"Báo cảnh sát?"

Thích Miên cười khẽ, cây gậy thép huy huy phát ra hơi gió, "Còn không phải là anh sao, đại cảnh sát?"

Tống Hoài Địch gò má cứng đờ.

Chuột dị chủng hí lên, không chịu bỏ miếng ăn đã đến miệng mà mãnh liệt nhào tới, ở giữa không trung miệng nó đột nhiên hoác thật rộng, vượt quá cực hạn mà một con chuột có thể đạt tới.

Sắc mặt Thích Miên nghiêm túc lại, ném ra gậy thép, gậy va chạm với hàm răng sắc bén của con chuột phát ra một tiếng ngân dài, chói tai giống như móng tay xẹt qua bảng đen.

Thích Miên lui lại nửa bước, cánh tay trong phút chốc như tê liệt.

Tố chất thân thể hiện tại của cô quá kém!

Cô lập tức ý thức được điểm này, lại cúi đầu xuống, thân thể chuột dị chủng xoay một vòng không thể tưởng tượng được, móng vuốt bám chặt vào lo xo cánh tay thép, bám vào lò xo mà bò nhanh tới.


"Cẩn thận!" Tống Hoài Địch kêu to.

Nghìn cân treo sợi tóc, Thích Miên không chút do dự ném cánh tay xuống, trở tay rút ra dao gọt hoa quả giấu ở dưới đáy ba lô, hướng tới miệng nó mà đâm.

Tiếng kim loại va chạm, hai cái răng chuột bị đâm gãy, cô rút dao lại, tay hoàn toàn tê mỏi lại cầm không được, dao gọt hoa quả rơi xuống mặt đất.

Thích Miên chỉ còn tay không, chuột dị chủng lại vẫn còn dư thừa lực, phát ra tiếng chi chi hưng phấn, lại nhảy dựng lên.

Đồng tử Tống Hoài Địch co rút lại đến mức tận cùng đột nhiên phóng đại.

Trong tầm mắt là chuột dị chủng bay lên như tia chớp, phảng phất như kéo ra thành một đường dài.

Não trống rỗng đột nhiên hiện lên lời tuyên thệ.

Tôi tuyên thệ, tôi sẽ trung với tổ quốc, trung với nhân dân, làm hết phận sự, không sợ hy sinh, hiến thân vì sự nghiệp cảnh sát cao thượng, vì thực hiện lời thề của mình mà nỗ lực phấn đấu hết mình!
Người anh đột nhiên bắn lên, dùng thân thể như vũ khí hướng tới con chuột dị chủng.

Thích Miên lại giành trước tiến lên một bước, xách lên cái ghế bị quăng kia đi, miệng cong lên nụ cười có thể nói là tàn nhẫn: "A!"

Con chuột rơi xuống nửa chừng, một bóng người từ trên trời rơi xuống, một tiếng nổ lớn vang lên.

"Phốc." Tiếng rít của con chuột đột ngột bị hạ gục.

"Chỉ là một con thú mẹ yếu nhất mà dám vọng tưởng ký sinh vào tao!" Ánh mắt cô lạnh như băng.

Con chuột dị chủng giãy giụa ngẩng đầu, gầm rú, chiếc ghế lại đập xuống vang lên tiếng "bộp bộp".

Phồng-- !"

"Phốc phốc!"

"Ow ow!"

  "Bang Bang Bang Bang Bang Bang Bang"!

Con chuột: "......" Ta có một cần nói câu cmn hay không?

Không biết bị đập nhiều ít, chuột dị chủng cuối cùng hoàn toàn bất động, Thích Miên mới đem cái ghế tan thành từng mảnh ném xuống mặt đất, cười lạnh: "Súc sinh."
Thích Miên vẫy vẫy lọn tóc che mắt mình, dưới ánh hoàng hôn cùng đèn đường, đuôi mắt ửng đỏ nhẹ cong lên, đầy chói lọi.

Tống Hoài Địch ngã xuống đất, ngửa đầu nhìn cô.

Anh đột nhiên trào ra nước mắt: Má ơi!

Thích Miên nhặt lên con dao gọt hoa quả và cánh tay thép bị rớt trên đất, đi đến chỗ con chuột.

Chuột dị chủng bị đập bẹp, cổ gãy, cả người chảy ra máu đen. Thịt hư thối treo trên xương, bộ xương sắc bén nhô ra từ bên trong cơ thể, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn mờ trong hẻm nhỏ.

Thích Miên ngồi xổm xuống, giơ nửa con dao gãy dùng sức đâm tới bộ não của nó.

Chỉ chốc lát sau, từ bộ não bị đập nát, Thích Miên lấy ra được một viên tinh thể lớn như một hạt cát sáng lấp lánh.

Tinh hạch, nơi tập trung năng lượng của thú mẹ dị chủng và thây ma biến dị, thúc đẩy chúng nó công kích đến tận cùng. Cũng chính vì thế, nó là vật tư quan trọng giúp dị năng giả thăng cấp. Giống loài mẹ này là dị chủng đặc thù, trong đầu bởi thế có tinh hạch. Sau khi Hồng Dạ bùng nổ, trong đầu thây ma bình thường không có tinh hạch, thây ma biến dị mới có.
Thích Miên còn muốn cẩn thận quan sát nhiều hơn, bụng con chuột bỗng nhiên bành trướng thật nhanh, làn da đen hồng lẫn lộn trướng lên như khí cầu trong suốt, nội tạng bên trong mơ hồ có thể nhìn thấy được.

Trướng đến mức tận cùng, bụng nó đột nhiên nổ tung, tản ra một chùm khói đặc màu xanh lục.

Thích Miên đột nhiên không kịp phòng ngừa bị sặc một miệng đầy, vội vàng lui về phía sau rút ra khẩu trang che lại miệng mũi.

Tống Hoài Địch thanh âm phát run: "Này, đây là cái gì......?"

Thích Miên tâm tình cực kém, đem tinh hạch bỏ vào ba lô leo núi, đóng kín lại.

Cô nhìn về phía Tống Hoài Địch, thanh âm nhàn nhạt: "Dị chủng. Dị thường dị, chủng loại chủng."

Trong không khí bỗng nhiên vang lên tiếng xương vỡ, ánh mắt Tống Hoài Địch dừng ở phía sau Thích Miên, hoảng sợ.

Thích Miên cũng không quay đầu lại, trở tay dùng dao gọt hoa quả đâm về phía sau, tinh chuẩn mà đâm vào đầu thây ma vừa mới giãy giụa bò lên.
Thây ma hung hăng run rẩy một chút, nửa tiếng tru lên cũng chưa thể phát ra, lại ngã lên mặt đất không bao giờ động đậy.

Hoặc chém đứt cổ, hoặc đâm nát đầu, đây là hai cách duy nhất có thể gϊếŧ chết thây ma và giống loài thú mẹ.

Tống Hoài Địch bị cô bùng nổ hung ác trong nháy mắt mà hoàn toàn kinh sợ, theo bản năng nói: "Cô, cô gϊếŧ người ——"

"Nó vẫn là người?" Thích Miên lạnh lùng trả lời.

Tay Tống Hoài Địch nhuộm đầy máu run rẩy một chút, phảng phất như cảm nhận lại được xúc cảm huyết nhục lạnh băng kia, anh lại nhìn nhìn người công nhân đã tắt thở.

Thích Miên rút ra dao gọt hoa quả, tiếp tục giải thích: "Dị chủng, ký sinh vật không biết nguồn gốc. Chúng nó tản ra bào tử, bào tử trong cơ thể sinh vật sinh sôi nảy nở lên, dấu hiệu ban đầu là sốt cao, đỏ mắt, mạch máu biến thành đỏ sẫm đột hiện lên da. Sau đó toàn thân sưng mủ thối rữa, dị biến, cuối cùng hoàn toàn biến thành quái vật chỉ biết truy đuổi huyết nhục."
"Cũng chính là thây ma."

Tống Hoài Địch thất thanh: "Sao lại có loại đồ vật này!"

Thích Miên chỉ vào hai cổ thi thể: "Cậu xem chúng nó lần nữa đi."

"......" Tống Hoài Địch á khẩu không trả lời được, sắc mặt trắng bệch, "Thây ma không phải chỉ là phim điện ảnh hay sao?"

Thích Miên khóe miệng cười mang vài phần thê lương: "Thật đáng tiếc, nó biến thành hiện thực."

Màu đỏ tươi cùng máu huyết tanh hôi trong nháy mắt như xuyên thời không ùa vào khoang mũi của cô, Thích Miên cong lưng ho khan, xua tay cự tuyệt Tống Hoài Địch hỗ trợ vỗ vỗ lưng mình.

Thích Miên chậm chạp phun ra một hơi: "Hiện tại thậm chí còn không tính là bắt đầu, dị chủng giống loài mẹ tuôn ra bào tử còn chưa phát ra ở diện tích rộng. Ngày mai buổi tối 12 giờ, thế giới sẽ xuất hiện hiện tượng thiên văn Hồng Dạ dị thường, nhiệt độ không khí tăng cao, đó mới là lúc thây ma chân chính bùng nổ, cũng chính là...... mạt thế bắt đầu."
Tống Hoài Địch: "Ngày mai?! Không kịp! Ngăn cản như thế nào?"

Thích Miên lắc đầu: "Sớm đã vô pháp ngăn cản. Giống loài mẹ đã nổ tung bào tử trải rộng đến mỗi một góc của thế giới này, chúng ta hô hấp, ẩm thực, đều đã hút vào. Một khi Hồng Dạ xuất hiện, chúng nó sẽ nở ra."

Chỉ một góc nhỏ phụ cận trạm tàu điền ngầm đã có xuất hiện một con rắn và một con chuột dị chủng, còn có vô số giống loài mẹ ẩn núp dưới mặt đất chưa bị phát hiện, chúng nó lẳng lặng ngủ đông, chờ đợi Hồng Dạ buông xuống sẽ xốc lên mặt đất, mang tai nạn đến cho con người.

"Hồng Dạ! Nếu Hồng Dạ không phát sinh......"

"Đó là hiện tượng thiên văn." Thích Miên cười thảm.

Sau mạt thế các nhà khoa học còn không thể tìm ra được dị chủng xuất phát từ đâu, làm sao nói ngăn cản được Hồng Dạ?
Cô mở ba lô ra, ném cho Tống Hoài Địch một chai nước.

Tống Hoài Địch nhìn thấy trong ba lô cô thật sự tất cả đều là thức ăn, ngơ ngác hỏi: "Cho nên cô mang mấy thứ này là muốn về nhà?"

"Đúng vậy." Thích Miên bình tĩnh hỏi lại, "Bằng không cậu cho rằng trong túi tôi là cái gì?"

"Tôi cho rằng, tôi cho rằng bên trong là bom, sắp có hội nghị......" Tống Hoài Địch nhất thời ngậm miệng.

"Đương nhiên không phải."

Thích Miên lắc đầu cười cười, đại khái bởi vì vừa rồi vật lộn, dây cột ba lô hơi bị lỏng ra, cô hoàn toàn cởi bỏ dây, một vòng lại một vòng chằng lại, kéo thẳng, cột chặt.

Trong đầu Tống Hoài Địch như một cuộn chỉ rối, vô số tin tức đan chéo, cuối cùng chỉ còn một ý niệm càng thêm mãnh liệt.

Anh dùng sức giữ chặt cổ tay Thích Miên: "Cô không thể đi!"

"Nếu đây là tai nạn trên toàn thế giới, cô ở nơi nào cũng trốn không thoát! Lưu tại Quan Châu, cô có thể cứu càng nhiều người!" Anh nói ngày càng nhanh, thanh âm vội vàng, "Quan Châu là thành thị dân cư dày đặc nhất, nơi này có hơn 1500 vạn dân! Bọn họ đều là mạng người!"
"Nơi này là trung tâm hành chính mạnh nhất phía nam, có quân đội mạnh nhất Hoa Quốc. Lưu lại đây, chúng ta lập tức báo lên trên, còn có thể cứu, nhất định có thể cứu thành phố này!"

"1500 vạn sinh mệnh!......"

"Được."

"Cô không thể cự tuyệt, những cái đó đều là người sống sờ sờ! Cô, cô chỉ cần đem những điều cô biết đến ......" Tống Hoài Địch vắt hết óc, điên cuồng vơ vét lý do có thể nghĩ tới, lại tại đây lúc này một chữ mà sửng sốt.

"Tôi nói, được." Thích Miên ánh mắt bình tĩnh.

"Chuyện đã tới mức này, cậu cũng sẽ không để tôi đi." Cô đứng dậy, duỗi tay ra hướng tới anh, "Tôi sẽ đem những điều tôi biết nói cho các người, chúng ta cùng nhau cứu càng nhiều người."

Tống Hoài Địch hận không thể khóc lóc thảm thiết: Ô ô ô thật là một người mẹ tốt bụng vĩ đại!
Tay Thích Miên nắm lấy tay Tống Hoài Địch, anh mượn lực cô muốn đứng lên, thân thể mới nâng lên một nửa, lực lôi kéo anh bỗng nhiên lơi lỏng, mông Tống Hoài Địch lại rớt xuống đất.

"Hết hơi." Thích Miên nhẹ nhẹ vẫy cánh tay tê mỏi, thấp giọng, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng anh, thanh âm mang theo ngữ điệu mê hoặc kỳ lạ, "Cậu có đồng bạn biết chúng ta ở đây không? Gọi bọn họ lại đây, mang chúng ta cùng nhau trở về."

Tống Hoài Địch ngây ngốc trả lời: "Không có, chờ tôi phát tin tức......"

Lời còn chưa dứt, Tống Hoài Địch chỉ cảm thấy người trước mặt khí tràng biến đổi mạnh mẽ, sợi dây leo núi cột ba lô đột nhiên bay trong đồng tử của anh, trời đất quay cuồng trước mặt Tống Hoài Địch.

Bờ vai truyền đến đau nhức như bị đánh bể, má hung hăng bị đập mạnh xuống đất.
Anh bi phẫn nói: "Cô lừa tôi?!"

Thích Miên đầu gối chống mạnh vào phía sau lưng anh, nhanh tay dùng dây trói chặt Tống Hoài Địch lại như gói hàng chuyển phát nhanh, thanh âm vừa nhanh vừa vội: "Thực xin lỗi, tôi phải trở về!"

Cô phải đi về, cô cần thiết trở về!

Đời trước, Hồng Dạ vừa mới buông xuống, cha mẹ cô kinh hoàng thất thố muốn lái xe tới đón, cô thật sự co đầu rút cổ chờ trong trường học, mà chờ mãi, rốt cuộc không chờ được.

Cho đến năm thứ hai sau mạt thế, cô thật vất vả đi theo quân đội chuyển dời đến căn cứ Trường Nam, về đến nhà, nghênh đón cô chỉ có máu đen đầy đất cùng... nửa bàn tay có đeo chiếc nhẫn cưới.

"Tôi phải đi về, chết tôi cũng muốn chết ở bên người họ!"

Đó là người nhà của cô, người cô yêu thương, người yêu thương cô!

Thích Miên bó Tống Hoài Địch thành một bó tròn như con nhộng, lật cả người anh qua một bên, dưới ánh mắt tức giận của anh mà lấy đi di động, lại đem một cái USB bỏ vào túi anh: "Những thứ tôi biết đều ở trong này. Nếu các người có thể ngăn cản, toàn thế giới sẽ cảm tạ các người. Nếu không thể, hãy nhớ cực nóng và thiếu nước là điều kiện quan trọng để bào tử nở ra, hãy đem người cảm nhiễm đến hầm băng, người chưa cảm nhiễm lưu trong phòng điều hòa không cần ra ngoài, có lẽ có thể làm càng nhiều người được sống sót."
"Tôi chỉ cần một giờ! Để tôi lên xe, để tôi về nhà, tôi sẽ gởi vị trí của cậu tới chỗ cảnh sát, cậu cũng có thể đi cứu mọi người!"

"Cô đừng đi!"

Nhìn Thích Miên đi nhanh đi ra ngoài, Tống Hoài Địch cảm xúc kích động, hốc mắt đỏ bừng, chống cự, xương đùi cong lên truyền đến cơn đau thật lớn, anh gian nan dùng đầu gối quỳ đứng lên, khàn khàn: "Đó là 1500 vạn mạng người, cô không thể đi!"

Nước mắt nước mũi chảy ra, thanh âm nghẹn ngào tuyệt vọng: "Cứu cứu bọn họ! Bọn họ cũng đều có cha mẹ con cái, cứu cứu bọn họ! Cầu cô! Cầu cô!!!"

"Tôi đem mạng của tôi cho cô! Cô đừng đi!"

Trước mắt anh bỗng nhiên nổ tung vô số ngôi sao, chân quỳ không được nữa mà đảo ngã về phía sau, phát ra một tiếng trầm vang.

Thích Miên nghe tiếng vang lớn, theo bản năng quay đầu lại.
Mắt Tống Hoài Địch tràn đầy tơ máu liếc qua chỗ vai đang chảy mủ, lại dừng ở trên người Thích Miên, cuối cùng nhìn thấy là Thích Miên trong nháy mắt mặt biến sắc, bước nhanh tới chỗ mình.

Anh cười, đôi mắt đỏ tươi trào ra dòng lệ đỏ máu: "Tôi bị cắn, thật tốt quá......"