Vĩnh Gia Đế nhíu chặt mi:
- "Nếu là muội muội có cái gì không hay xảy ra, các ngươi đều để lại đầu ở đây đi!"
Đế vương ngang ngược lên, không cần cùng những người phía dưới nói nhiều đạo lý.
Thấy bệnh tình muội muội hung hiểm như vậy, trong lòng Vĩnh Gia Đế liền khó chịu đến nỗi cơm cũng ăn không vô.

Tưởng tượng đến việc vì sao muội muội sẽ bệnh lợi hại đến mức như vậy, tin tức chiến thắng mới thu được từ biên quan khiến trong lòng hắn vui sướng, giờ không còn sót lại chút gì.
Vĩnh Gia Đế còn cảm thấy Bảo Lạc lúc vừa mới sinh ra, quốc sư từng nói qua Bảo Lạc sinh ra là người mang tới phúc khí, vận mệnh của nàng cùng với vận mệnh quốc gia là cùng một nhịp thở.

Cho nên, khi nàng sinh ra không lâu, tiên đế lúc trước mắt thấy bệnh tình lợi hại đến như vậy, sợ rằng sẽ nhanh chóng phải buông tay nhân gian thì đùng cái lại được tốt hơn, cùng lúc đó, Bảo Lạc nguyên bản thân thể còn tính là khỏe mạnh, bỗng nhanh chóng trở nên hư nhược.
Khi đó, Vĩnh Gia Đế tuy rằng tuổi không tính là lớn, nhưng đối với người muội muội là Bảo Lạc này thì thập phần yêu thích, mỗi ngày đều phải ôm lấy nàng, trêu đùa một phen.

Bởi vậy, đối với thân thể của muội muội có chút trạng thái biến hóa, ký ức của hắn thập phần khắc sâu.

Nguyên bản gương mặt của muội muội còn hồng hào, có thể ăn có thể ngủ, đột nhiên gầy ốm đi rất nhiều, lại cực dễ dàng mà sinh bệnh, điều này làm cho Vĩnh Gia Đế thập phần đau lòng cho muội muội, cũng làm gia tăng sự căm ghét của hắn đối với Chiêu Đức Đế.
Khi đó hắn nghĩ rằng nếu không phải vì Chiêu Đức Đế thì muội muội cũng sẽ không đến mức phải như thế.
Lúc này đây, bệnh của Bảo Lạc đến đột nhiên, lại nghiêm trọng như vậy, lại không hề có nguyên do, không tránh được gợi lên chút hồi ức năm xưa của Vĩnh Gia Đế.
Nếu như lúc trước Bảo Lạc là vì Chiêu Đức Đế mà chắn tai, như vậy lúc này đây, Bảo Lạc chính là vì hắn, hoặc là nói vì Đại Hạ mà chắn tai đi?
Nếu bằng không thì như thế nào mà thời điểm bệnh tình nàng nguy cấp nhất, thế cục lại đột nhiên đối với Đại Hạ liền có lợi lên đâu? Phải biết rằng lúc trước Bảo Lạc tuy rằng bởi vì mệt nhọc quá độ mà bị bệnh, nhưng vốn cũng không đến nỗi nghiêm trọng như vậy.
Vĩnh Gia Đế ở trước giường bệnh của muội muội đôi tay nắm thật chặt, tâm tình càng thêm trầm trọng.

Nếu bởi vì hắn vô năng, không thể thắng được trận, ngược lại là muốn dựa vào muội muội hy sinh tới mức hòa nhau với Bắc Nhung một ván như vậy, thì đời này hắn đều không thể tha thứ được cho chính mình.
Khi Phó hoàng hậu đến Chiêu Dương điện, nhìn thấy Vĩnh Gia Đế hai mắt thất tiêu mà ngồi ở trước giường Bảo Lạc.

Nếu không có tận mắt nhìn thấy, nàng chỉ sợ còn nghĩ rằng vị này từ trước đến nay kiên nghị cường đại, trầm ổn thong dong, phảng phất không gì có thể chặn được đế vương, cư nhiên cũng sẽ có một mặt yếu ớt như vậy.
Quả nhiên, Vĩnh Gia Đế không phải là một người vô tình.

Hắn coi trọng sinh mệnh của người thân khi bị đe dọa, hắn sẽ khổ sở, sẽ ảo não, cũng sẽ không biết phải làm sao.
Phó hoàng hậu hồi tưởng lại ngày địa chấn đó, lúc ấy chính mình bị động thai khí nằm ở đại án không thể động đậy được, cơ hồ muốn rơi vào cảnh tuyệt vọng, Vĩnh Gia Đế đột nhiên xuất hiện ở trước mặt nàng, dùng hai tay vững vàng mà hữu lực của hắn mang theo nàng rời đi ra khỏi Phượng Nghi cung sắp sụp xuống.

Khi đó, Phó hoàng hậu tuy rằng ý thức đã dần dần mơ hồ, lại vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt tràn ngập lo âu từ trên đỉnh đầu chính mình truyền đến kia.
Mặc kệ tình cảm của nàng cùng Vĩnh Gia Đế không thể nào hòa hợp, Vĩnh Gia Đế đều vẫn quan tâm nàng như thế, nên không khó có thể tưởng tượng hiện giờ sinh mệnh của Trường Thọ trưởng công chúa bị đe dọa, Vĩnh Gia Đế sẽ có bao nhiêu nôn nóng.
- "Nương nương, ngài lại tới thăm Trưởng công chúa."
Ngoài cửa, thái giám nhìn thấy Phó hoàng hậu, đang muốn thông bẩm, lại thấy Phó hoàng hậu đối với hắn lắc lắc đầu, hiển nhiên không muốn để cho người kia biết mình đã đến.
Phó hoàng hậu lệnh cho Lan Chi đem một xấp kinh Phật đưa tới trong tay thái giám kia:
- "Nghe nói hoàng muội trên người không tốt, bổn cung cũng rất lo lắng, đúng lúc vì hài nhi trong bụng cầu phúc, thuận đường cũng vì hoàng muội khẩn cầu bình an.

Đợi sau khi Hoàng Thượng rời đi, ngươi liền đem kinh Phật này đặt ở bên trong tẩm điện của hoàng muội có lẽ có thể đối với bệnh tình của hoàng muội có chút trợ giúp."
Lan Chi nhanh nhẹn đưa kinh Phật kia cho thái giám cầm lấy, động tác thu lấy kinh Phật cũng rất quen thuộc, hiển nhiên không phải là lần đầu tiên làm.
Sau khi thu xong kinh Phật, thái giám kia nhìn chủ tớ Phó hoàng hậu có bộ dáng muốn rời đi, rốt cuộc vẫn là không nhịn xuống đã mở miệng:
- "Hoàng hậu nương nương, sao ngài không tự mình đi vào mang kinh Phật cho Trưởng công chúa?"
Tuy nói là theo ý của chủ tử mà làm việc, hắn chỉ là một cái hạ nhân quản không được, nhưng hành động của Phó hoàng hậu đích xác làm hắn cảm thấy khó hiểu.
Phó hoàng hậu cùng Bảo Lạc từ trước đến nay quan hệ thường thường, không thể nói là tốt, cũng không thể nói là không tốt, nàng cũng chỉ là đối với Bảo Lạc, Vĩnh Gia Đế và Hứa thái hậu đều không quan tâm như vậy.

Từ lúc Bảo Lạc sinh bệnh tới nay, thái độ của nàng lại khác thường, tự mình sao chép kinh Phật nóng lòng mang tới chỗ Bảo Lạc đưa tới, mỗi lần đều là lẳng lặng mà tới, lẳng lặng mà rời đi, chưa từng kinh động qua người nào, cũng không muốn để cho người khác biết nàng mang tới kinh Phật cho Bảo Lạc.
Hiện giờ, thấy Vĩnh Gia Đế ở bên trong tẩm điện của Bảo Lạc, Phó hoàng hậu đơn giản liền không đi vào, chỉ đem kinh Phật giao cho đám nô tài phía dưới bọn họ.


Nàng đây là có ý đồ gì vậy?
Tẩu tử vì trọng bệnh của cô em chồng mà cầu phúc, theo lý mà nói cũng coi như là một chuyện tốt đi.

Nếu là Phó hoàng hậu giờ phút này đem chỗ kinh Phật này mang vào, chẳng sợ nàng từ trước không được Vĩnh Gia Đế sủng ái, thì hiện tại Vĩnh Gia Đế cũng sẽ thừa nhận phân tình cảm này của nàng.

Ngay cả Hứa thái hậu sợ là cũng sẽ đối với Phó hoàng hậu có cái nhìn khác.
Như vậy trăm lợi mà không có chút hại nào, cớ sao lại không làm?
Phó hoàng hậu lắc lắc đầu:
- "Ngươi chỉ cần đặt kinh Phật ở bên trong tẩm điện của hoàng muội là được, những cái khác không cần nhiều lời."
Nàng làm này việc này vốn cũng không phải vì muốn tranh thủ hảo cảm của Vĩnh Gia Đế hoặc là Hứa thái hậu.

Nếu là gióng trống khua chiêng mà đi vào, ngược lại giống như là đang làm bộ làm tịch.

Nàng chỉ cầu không thẹn với lương tâm mình là được, còn người khác có biết nàng đã làm cái gì hay không cũng đều không quan trọng.
Phượng Nghi cung sau một hồi địa chấn đã bị phá huỷ hơn phân nửa, Phó hoàng hậu tự nhiên là không còn có khả năng lại tiếp tục ở tại Phượng Nghi cung nữa.

Sau khi địa chấn kết thúc, nàng liền lựa chọn một chỗ tổn thương không nghiêm trọng lắm cung điện tạm thời để ở.

Chỗ cung điện này hồi lâu chưa từng có người ở qua, nhưng Phó hoàng hậu cũng không ghét bỏ, sai người quét tước, dọn dẹp sạch sẽ liền vào ở.
Phía sau cung điện còn có một chỗ Phật đường nho nhỏ, nghĩ đến đây là tòa cung điện mà chủ tử tiền nhiệm còn lưu lại.

Phó hoàng hậu rảnh rỗi không có việc gì làm, hàng ngày chỉ cần lo an thai thật tốt, đơn giản mỗi ngày tới tiểu Phật đường, này vì hài nhi trong bụng mà cầu phúc, vì Đại Hạ cũng như vì bệnh tình của Bảo Lạc mà cầu phúc, cũng..


Vì Vĩnh Gia Đế bận rộn mà cầu phúc.
Phó hoàng hậu không phải là một người ý chí sắt đá, từ sau khi Vĩnh Gia Đế mạo hiểm sinh mạng mà cứu nàng thoát khỏi nguy hiểm từ địa chấn, nàng cũng coi như là chân chính để tâm tới Vĩnh Gia Đế.

Tuy rằng Phó hoàng hậu biểu hiện đều không rõ ràng, nhưng là Lan Chi vẫn luôn đi theo bên người nàng lại nhìn thấy rất rõ ràng.

Nguyên bản Phó hoàng hậu nản lòng, thoái chí, đối với những chuyện này đều không để bụng, hiện giờ lại bắt đầu chú ý tới Vĩnh Gia Đế, Trường Thọ trưởng công chúa cũng như quan tâm tới Hứa thái hậu nhiều hơn.
Lan Chi một phương diện nào đó tự nhiên là thập phần vui sướng, về phương diện khác lại rất buồn rầu, tình cảm của chủ tử nhà mình nội liễm như vậy, nếu như để Hoàng Thượng hiểu lầm một phần tâm ý của chủ tử nhà mình đối với Hoàng Thượng thờ ơ như cũ thì phải làm như thế nào cho phải?
- "Lan Chi, bổn cung nhớ rõ hôm nay trong phòng bếp của bổn cung nấu nhiều thêm một chén canh gà, ngươi sai người mang tới cho Hoàng Thượng dùng đi."
Phó hoàng hậu phân phó nói.
Ngay khi Lan Chi còn cho rằng chủ tử nhà mình rốt cuộc thông suốt hết sức, cuối cùng Phó hoàng hậu lại nói tiếp:
- "Bổn cung đã uống hết một chén rồi, còn chén kia ta không thể uống được nữa, nếu bỏ đi thì thật là lãng phí, không bằng để cho Hoàng Thượng thay bổn cung uống hết đi."
Chuyện gì vậy, Hoàng hậu cố ý sai người đưa cái canh gà qua cho Hoàng thượng bồi bổ thân mình, sao lại còn phải nói là "nấu nhiều, uống không hết", Lan Chi rốt cuộc đối với Phó hoàng hậu khẩu thị tâm phi hoàn toàn tuyệt vọng.
Vĩnh Gia Đế gần đây thường xuyên canh giữ ở trước giường bệnh của Bảo Lạc, trong cung điện của nàng có chút gió thổi cỏ lay gì, tự nhiên không thể gạt được hai mắt hắn.
- "Kinh Phật này là ai đưa tới?"
Vĩnh Gia Đế đem một xấp kinh Phật thật dày kia mở ra nhìn vài tờ, chỉ thấy kinh Phật đó tràn đầy những lời cầu phúc.

Chữ viết kia rất đẹp, mềm mại, hiển nhiên là từ tay một nữ tử viết ra, ánh mắt Vĩnh Gia Đế không khỏi ngưng trọng, trong lòng hơi hơi có chút cảm khái.
Nguyên lai là ở trong cung này, trừ bỏ hắn cùng Hứa thái hậu ra, vẫn còn có người quan tâm tới Bảo Lạc sao?
Vĩnh Gia Đế đối với Hứa thái hậu cũng không xa lạ.

Chữ viết trước mắt này hiển nhiên không phải do Hứa thái hậu viết.
Từ sau khi Hứa thái hậu chủ động tiếp nhận cứu tế xong liền bận rộn vô cùng, hiện giờ Bảo Lạc bị bệnh, Hứa thái hậu một mặt muốn chủ trì đại cục, một mặt muốn phân tâm tới chiếu cố Bảo Lạc, tự nhiên không có khả năng có thời gian vì Bảo Lạc mà sao chép kinh Phật thì lấy ở đâu nhiều kinh Phật như vậy.
Mặc kệ người nọ là cố ý hay là thiệt tình ngóng trông Bảo Lạc mau chóng khỏi bệnh, nhìn về phía những trang giấy thật dày này, Vĩnh Gia Đế cũng khó tránh khỏi có chút cảm động.
- "Hồi bẩm Hoàng Thượng, những kinh Phật này đều là do Hoàng hậu nương nương tự mình đưa lại đây.

Hoàng hậu nương nương còn cố ý phân phó qua nếu là ngài không hỏi tới thì liền không cần ở trước mặt ngài chủ động nói."

Vĩnh Gia Đế ngẩn người, đối với cái đáp án này hiển nhiên là có chút ngoài ý muốn:
- "Hoàng hậu nàng..

Cũng coi như là có tâm."
Hắn cứu Phó hoàng hậu là chính hắn tự nguyện, cũng không có hy vọng xa vời Phó hoàng hậu sẽ bởi vậy mà thay đổi cái gì.

Bất quá hiển nhiên là sự việc này, kết quả so với hắn dự đoán còn muốn tốt hơn nhiều.

Phó hoàng hậu rốt cuộc cũng không hề có bộ dáng thờ ơ đối với hết thảy những chuyện khác.
Sau khi trở lại trong tẩm điện, Vĩnh Gia Đế lại nhận được chén canh gà do Phó hoàng hậu sai người đưa tới.
- "Hoàng Thượng, Hoàng hậu nương nương phái người tới nói hôm nay trong phòng bếp nhỏ của Hoàng hậu nương nương nấu thừa một chén canh gà, Hoàng hậu nương nương uống không hết được, lại không muốn lãng phí nên liền sai người mang đến đây thỉnh ngài uống, ngài xem.."
Thái giám hầu hạ bên người Vĩnh Gia Đế cũng rất khó xử.
Lời này của Phó hoàng hậu giống như là việc nàng đưa tới chén canh gà để Vĩnh Gia Đế uống thực sự thất lễ.
Nếu là ở trước đây thì gần như Phó hoàng hậu tuyệt đối sẽ không sai người đem canh gà mang tới đây, cho dù là có mang canh gà tới cũng sẽ không nói đúng sự thật.

Nhưng từ sau lần địa chấn này, hành động của Vĩnh Gia Đế không màng an nguy của bản thân đi cứu Phó hoàng hậu cũng khiến không ít hạ nhân thấy được Vĩnh Gia Đế đối với Phó hoàng hậu là có để ý.

Cho nên, chẳng sợ Phó hoàng hậu sai người truyền đến nói cái gì cũng không xuôi tai thì Vĩnh Gia Đế hầu như cũng không giấu giếm mảy may.
Vĩnh Gia Đế ước chừng là lần đầu tiên nghe được lời nói như vậy, trầm mặc một lát, mới nói:
- "Đem nó đặt ở trên bàn đi, đợi lát nữa canh gà nguội trẫm sẽ uống."
Đối với những hành động liên tiếp của Phó hoàng hậu, Vĩnh Gia Đế hơi có chút dở khóc dở cười.
Nếu thật là quan tâm tới hắn thì cứ nói thẳng ra không phải là tốt hay sao? Như thế nào lại cứ phải muốn vòng một cái vòng lớn như vậy, còn riêng với những lời nói vừa rồi, hắn cũng hiểu được.

Nàng thừa nhận chính mình quan tâm tới hắn, chẳng lẽ là một việc mất mặt lắm hay sao?
Bất quá, hành động của Phó hoàng hậu rốt cuộc khiến Vĩnh Gia Đế vẫn luôn ở trong trạng thái sứt đầu mẻ trán lại có một tia an ủi..