Chương 27
Chuyện phiếm trong rừng



Rừng cây rậm rạsHTp, nhưng nhữHuSng phiến lá cây xanh mượt trong rừng không vì đUNộ cứmZWng đOzã đUNược nâng cao mà mấrDt đqpi vẻ mềm mạJi của nó. Gió thổi vẫn khẽ rung rinh.

ThờBfYi tiết trên đHWảmZWo có vẻ đdxang là mùa thu nên giữYjOa màu xanh của cây lá kim, thấPzOp thoáng sắTfZc vàng của lá phong, lá vàng của ngân hạZGnh cùng màu xanh của trúc tạio nên một bứic tranh sắsHTc màu tuyệt đPzOẹp

Đột nhiên phát ra nhiều tiếng lạUNo xạjro xào xạsHTc liên tục do tiếng lá cây bịQr vật gì đBfYó quyệt vào.

2 thiếu niên dùng tốc đrộ cực cao chạmZWy băng băng trong rừng, cảsHTnh tượng này trên thực nghiệm đFDxảJUJo đdxáng lẽ rấyJt bình thườkrQng, chỉsPm là nếu đZgó là một ngườSei vác trên vai một cái balo to gấDp mấgy lầTfZn cơ thểfC, cộng thêm một cô gái ngồi trên đfUAó không ngừng đHWá chân nhún nhẩyJy, có lẽ sẽ rấpt nhiều ngườQri thấkrQy kỳ quặc.

ThầmZWn tiễn vác cái balo to đzùng của Ren chạZgy như bay liên tục, còn cô gái này lạFDxi thoảjri mái như đmZWang ngồi xe ngựa, thỉkrQnh thoảing ngắzit vài cành lá chơi, tiện tay vung nhữsHTng cú đuRwấfCm nhẹ làm tan đyJám cành cây cảuRwn đdxườHWng, mồm ngát ngân nga nhữFDxng bài hát đpang thịTfZnh hành của giới trẻ hiện tạUsPi.

Ở bên dưới, thầrn tiễn cũng không có vẻ gì là khó chịdxu cảJUJ, cái balo này tuy nặng, nhưng chỉFDx là với ngườTfZi thườdxng, còn với hắOcn cũng chảpBu khác đsHTống xốp lớn là bao, kểzi cảBfY cộng thêm cô gái trên đPzOó nữDa.

Với lạWvi, mấDpsy ai đyJược cô gái này hát trực tiếp cho nghe như thế này chứPzO.

Dù rằrDng cũng không phảPkFi là hát cho hắrn nghe.

Được một lúc thì Ren cũng ngừng hát, há cái miệng nhỏ nhắdxn ra ngáp một cái duyên dáng rồi dụi dụi hai mắOct. Có lẽ cô buồn ngủ rồi.

Đúng lúc này thì Thầxn tiễn mới bắQrt đDầgu nói:


“Ren tiểHWu thư, cứg đHWểW Hậu nghệ cung mang cô ta rờxi đjrảJo như vậy có sao không !? Nhỡ cô ta tự sát trên điườxng thì sao !?”

“Oáp, hơ… hỏi gì cơ !?” Ren mắDpdt nhắDm mắYjOt mở nói, ThầfUAn tiễn chạvy rấJt đFDxều nhịZgp, không hề rung một chút nào, làm cô có chút cảDpsm giác như đpBuang ngồi ô tô, mà cứWv ngồi ô tô là cô buồn ngủ.

“Tôi muốn hỏi là cô dùng Hậu Nghệ cung gửi ĐạpBum Băng Băng về tổng bộ như vậy, ngộ nhỡ cô ta tự sát không khai thì sao !? Trên tổng bộ cũng không có khảsPm năng lưu giữOz ký ứmZWc của ngườZgi chết như trên thực nghiệm đzảfUAo mà !?” ThầZGn tiễn cũng không ngạuTi phiền phứdxc mà nhắpBuc lạHuSi, hắuRwn khá rõ tính cách của cô gái này, nổi nóng với cô thì ngườRTi chịTfZu thiệt thòi sẽ là mình.

“À, không sao, trước khi bịHW ném vào bên trong hậu nghệ cung thì ta đQrã phế toàn thân xong đpBuánh ngấZgt cô ta rồi, mở mắPkFt ra thì chắPkFc cô ta đrã ở tổng bộ, chịQr Shaorin đOzang ở đpó, cô ta có muốn cũng chẳng giấQru đxyHược gì đpBuâu.” Ren dùng giọng ngái ngủ nói.

“Queen Shaorin rấPzOt thạuRwo trong việc tra tấQrn à !?” ThầWvn tiễn khó hiểdxu hỏi.

“Không, chịZg ấziy rấZgt hiền.” Ren chép chép miệng đpáp, rồi nghĩOz một lúc cô bổ xung:

“Nhưng ta chưa thấACy đPkFứOza nào bịfUA chịg ấhhDy hỏi cung mà không khai cảW.”

ThầHWn tiễn không khỏi rùng mình, nghĩTfZ đdxến nhữfCng lờuRwi đxyHồn về Shaorin, ngườUNi thầOcn bí nhấSet trong 3 vịfUA Queen cũng là thống lĩpBunh ám sát bộ của IMI. Nghe nói trên đzảYjOo không ai dám đUNắZGc tội hay nói xấUNu cô ta, dù chỉYjO là nói sau lưng.Tuy chưa gặp mặt bao giờuRw, nhưng hắin vẫn luôn rấdxt ấWn tượng với cái tên này.

“Mà nhắBfYc mới nhớ, cô ta cầFDxn gì ở chú vậy !? ThầQrn tiễn !? Sao mới lên đwnảsHTo đxyHược một ngày mà có cảsPm đJUJám chạHuSy theo chú thế !?” Ren hiếu kì hỏi.

“Vì ánh sáng hủy diệt, ĐạsPmm Băng Băng cùng với hai ngườBfYi của Vatican đFDxều nói sợi tơ ánh sáng sư phụ giao cho tôi là của bọn họ.” ThầkrQn tiễn đHuSáp.

Nghe đxến đWây, đBfYột nhiên Ren ôm bụng cườDpdi lớn, tiếng cườZgi lanh lảvnh vang vọng khắJp cảW khu rừng, làm ThầDn tiễn chợt thấDpsy khó hiểZgu nên mới hỏi.

“Cô cườfCi gì vậy !?”

“Hài quá đrDi mấJUJt, ánh sáng hủy diệt là sảQrn phẩqpm đACặc trưng của trườing sinh đUNảDo, đDám kia còn dám mặt dày tự nhân là của mình mà không biết ngượng. ChịPkF đDpsây nói cho chúng nó biết tin này không biết cảuT đTfZám mặt mũi sẽ đFDxặc sắDpdc như thế nào.”


“Nhưng Đạqpm Băng Băng nói là tiên giới trước đzây từng mấvt một vật như vậy, hai ngườzii của Vatican cũng nói thiên chúa của bọn họ từng sử dụng ánh sáng này mà !?” ThầHWn tiễn khó hiểFDxu hỏi.

“Có thểHW là do ông rồng già đwnó lúc giao chiến với thiên đwnế của tiên giới và thiên chúa của Vatican đsHTểv lạwni.” Ren đDpsáp.

“Long thầJUJn từng đOcến tiên giới và thầzin giới sao !?” Thân tiễn nói với vẻ thán phục, hai giới này một cực kỳ bí ẩDn, một cực kỳ mạDnh mẽ, có thểjr đrến đHuSó mà vẫn còn trở về lập ra trườHuSng sinh đJảHWo lợi hạkrQi như bây giờsPm, đdxủ nói lên bảkrQn lĩxnh khi đyJó của Long thầHWn.

“Không, ổng không đRTến đmZWược tiên giới, thông đqpạQro đziến nơi này cực kỳ bí ẩDpdn, chỉfC có tu luyện công pháp tu chân lên đvến mứJc cao nhấPkFt mới có thểRT xé rách không gian mà tới, mà ông già đxyHó thì không hứwnng thú với thứOz này.”

Ngừng một chút, Ren bổ xung:

“Ổng giao chiến với cảg thiên đOzế và thiên chúa ở trên thầfCn giới.”

ThầACn tiễn há hốc mồm kinh ngạpc, Long thầfCn thật quá là bá đWvạPzOo đuRwi.

“TấJt nhiên là ổng thua te tua.” Câu nói kế tiếp của Ren làm tụt hết cảrm xúc đSeang dâng trào của thầRTn tiễn, thậm chí còn làm cho hắHWn có cảTfZm giác muốn té ngửa.

“Nhưng hai ngườmZWi kia cũng chẳng khá khẩFDxm gì, một bịUN thương mấOcy trăm năm, đPkFến mứgc có con khỉkrQ đfCá chạTfZy lên thiên đrình của hắyJn quậy phá tưng bừng mà đfUAành bấYjOt lực không ra tay đFDxược, ngườUsPi còn lạDi mấdxt hết tín ngưỡng lực, đwnành phảWi đUsPầWvu thai xuống nhân giới lấDpsy lạfUAi từ đZGầPzOu. “ Ren đHWắTfZc ý nói tiếp.

ĐầJUJu thầrDn tiễn đOzầuTy vạWvch đxen, hắOcn không ngờPkF các đZgạZgi nhân vật này lạvi có một đjroạvn chuyện xưa như vậy.

“NhữACng chuyện này thì liên quan gì đYjOến sợi tơ ánh sáng của tôi !? “ ThầJUJn tiễn ray ray huyệt thái dương của mình chuyểqpn đzề tài.


“Sợi tơ ánh sáng của cậu, nếu chịz nhìn không lầpm thì là một đDoạzin râu của ông già đBfYó, chắUsPc lúc đgánh nhau với ngườJi ta thua trận, bịPkF nhổ ra đkrQó mà. Của vatican chắdxc cũng tương tự. Sau đPzOó hai tên giặc già kia đUNem truyền xuống cho con cháu đyJểi khoe chiến tích đrDây.“ Ren kểsPm lạHWi chuyện xưa với một giọng nói chảTfZ có vẻ gì là tôn kính làm Thầxn tiễn không biết nói gì hơn.

“Một sợi râu mà có thểqp tỏa ra ánh sáng mạPkFnh thế sao !? “

“Ừ, toàn thân của ổng đsPmều là do ánh sáng ngưng kết thành, có thểkrQ nói ổng là bảxyHn nguyên của ánh sáng trên thế giới này. Nên mỗi mảgnh thân thểv ổng đWvều có thểi tỏa ra ánh sáng hủy diệt liên tục. Nếu cậu nhổ đmZWược một cọng lông của ổng rồi treo lên trầsPmn nhà, thì khỏi cầJUJn đyJèn đsPmiện luôn.“

“NhắrDc mới nhớ, cây gậy ánh sáng của King là cảFDx đkrQoạTfZn cột sống của ổng đHWó, nên ánh sáng hủy diệt của anh ấsPmy mới là mạRTnh nhấFDxt. “ Ren nói với giọng sùng bái.

Thầgn tiễn mặt đsPmen lạHWi, hắrDn yếu ớt hỏi tiếp :

“Vậy các mảxyHnh xương khác đPzOâu rồi !? “

“À, King đjrem rã ra trảsHTi khắDp trườvng sinh đqpảPzOo làm pháp trận phòng hộ rồi. “ Ren hồn nhiên đQráp.



Chuyểjrn điề tài, chuyểRTn đDpdề tài thôi, cứQr đfCểQr cô ấHWy nói thế này, chẳng mấFDxy mà hình tượng của các vịJ đYjOạsHTi nhân vật trong mắuRwt mình sụp đJổ mấvt. ThầZGn tiễn khổ sở thầPzOm nghĩjr.

Ngày hôm nay, các vịYjO anh hùng, mục tiêu, thầPkFn tượng của hắJn đuRwã sụp đqpổ quá nửa

“Vậy tiểjru thư cầSen thông tin gì ở ĐạxyHm Băng Băng vậy !?” ThầWn tiễn gạZgt nhữUsPng suy nghĩzi kia sang 1 bên rồi tiếp tục hỏi, dù sao cứsHT chạgy quanh tìm King thế này cũng thật sự rấDpdt nhàm chán.

“Lối vào…thông đDpdạjro dẫn đxến tiên, phật giới.” Ren cũng xoa xoa mặt cho tỉpBunh ngủ, hết cách, dù êm nhưng cũng không thểUsP ngủ đRTược, mấJUJy cái lá cùng cành cây cứFDx gạrt qua ngườpBui, không đZgánh tan chúng trước thì không xong. Nên cô cũng có hứSeng mà giảJUJi thích cho ThầmZWn tiễn một số việc, dù sao đDã đPzOắic tội với tiên phật hai giới, sau này hắUsPn không dựa vào IMI thì một bước ra đUNườdxng cũng khó đrDi.

Không thểyJ không nói phụ nữpBu là loạfUAi sinh vật lắpm chuyện nhấUNt, đzồng thờOci cũng là loạsHTi sinh vật không biết giữOc bí mật nhấUsPt.

“Đểjr làm gì !? Đánh chiếm hai giới này à !?” ThầJn tiễn ướm hỏi.

“Hở, chú bịhhD ngu sao !? Đánh thế quái nào đZgược, xuyên qua thông đQrạJo là sân nhà ngườkrQi ta, chưa nghe câu chó cậy gầUNn nhà, gà cậy gầdxn chuồng bao giờuT à !? TrườmZWng sinh đUsPảjro tuy mạvnh ,nhưng cũng chỉv ở trái điấPzOt mới phát huy đJUJược hết thực lực, đWến đfUAó thểyJ nào cũng ăn thiệt thòi mà về thôi.” Ren cũng không khách khí mà tuôn ra một tràng chỉJUJ trích.


“Vậy…”

“Được rồi, không phảUsPi đpoán mò nữxyHa, bọn ta chỉSe muốn phá hủy nhữDng thông đTfZạJUJo dẫn đHuSến trái đuRwấqpt của bọn họ thôi.” Ren cắjrt lờsHTi ThầDpsn tiễn.

“Phá hủy !? Phá hủy bằqpng cách nào !? Thông đsPmạio không gian đSeó là do thiên nhiên hình thành, tấZgt cảdx công kích đOzánh lên vách đwnều bịAC truyền qua thế giới khác, nó miễn dịsPmch với các loạzi công kích mà !?” Thầin tiễn khó hiểSeu hỏi.

“Dốt quá vậy !? Chú nói gì thì nói cũng là ngườri của quân đFDxội Trung Quốc, bộ chưa nghe đFDxến dự án bom không gian bao giờHW sao !?” Ren không khách khí phê phán.

“Các ngườmZWi đuRwịZgnh bắACn bom không gian vào thông đqpạdxo !?” ThầRTn tiễn biến sắSec.

“Ờm, cũng thông minh lên rồi đkrQó. MấJt thông đDạqpo là cảPzO đDpdám đDpsó khỏi đPkFặt chân lên đQrịDpda cầDu luôn, ở trong cái giới đzió mà tự sướng với nhau đdxi” Ren gật gù tán dương rồi nói.

“Như vậy cầpn một lượng bom cực lớn…” ThầUNn tiễn bắzit điầyJu lẩqpm nhẩkrQm tính toán.

“Không cầwnn tính nữrDa, King đqpã tính hết từ lâu rồi, nếu không anh ấgy giao bảmZWn thiết kế loạmZWi bom này cho chính phủ các nước làm gì, còn tưởng tự mình ghê gớm nghiên cứPkFu ra một loạWi bom không gây hạJi môi trườmZWng… hê… một đZgám ngu ngốc.” Ren cườqpi nhạZGt.

“BảmZWn thiết kế bom không gian cũng là của IMI !?” ThầZgn tiễn hoảwnng sợ rồi, sao cái gì tiến bộ nhấuRwt cũng liên quan đJến tổ chứOzc này vậy, quá đpBuáng sợ.

Trước là lớp robot đziầHuSu tiên, bây giờAC thì là dự án bom không gian, nếu vậy kẻ nghĩW ra nhữpng thứYjO này - King - hắFDxn kiếm đmZWâu ra lắUsPm thứr như vậy chứPzO !?

“ChứxyH sao !? NhờOz có King, văn minh của loài ngườTfZi cũng phảfUAi tiến bộ thêm mấqpy chục năm ý chứZg, nếu không, các ngườFDxi cứD đZGợi mút mùa mới nghiên cứPkFu ra mấDpdy thứmZW như thế này đsPmi.” Ren uểJ oái nói, rồi cô lạzii vươn vai, ngáp 1 cái.

“Oáp, thôi, chịz muốn ngủ rồi, nằrDm đziây, đjrừng đJUJểYjO cái cành cây nào chạgm vào chịfC đZGấqpy.”

Nói rồi bắmZWt đHWầDpsu nằACm trên cái balo mà ngủ thật.

Còn thầBfYn tiễn, hai chân vẫn chạUsPy băng băng với một nhịyJp đxộ ổn đZgịQrnh, đSeầdxu không ngừng nghĩv miên man, tay liên tục đdxánh ra nhữxng chưởng nhẹ không tiếng đOzộng, đxánh gãy nhữOzng cành cây cảsPmn đOcườJUJng có thểrD chạrDm vào chiếc balo trên vai.