"Ông ơi, ông không đi sao?" Cố Vân Đông vốn là định nghĩ biện pháp vào thành đấy, hiện tại xem ra không thể thực hiện được rồi.Một mình cô có lẽ có năng lực tự bảo vệ bản thân, nhưng ba người Cố Vân Thư lại không có.Xem ra, tối đa cô cũng chỉ có thể ở ngoài cửa thành đợi hai ngày, nếu còn không có tin tức của cha Cố, phải đi trước đã.Ông cụ ngẩng đầu nhìn lên trời: "Ta ngược lại rất muốn đi ah, nhưng lương thực đã ăn hết trên đường tới đây rồi, hai ngày trước còn có cháo uống.


Hôm nay...!Cũng không biết đứa con kia của ta có thể tìm được chút rau dại hay không, tìm không được cũng chỉ có thể bị đói.

Không quan tâm nữa, dù sao lão bà tử kia của ta cũng đã đi rồi, ta chỉ là một ông lão già khọm, vốn cũng không sống được thêm mấy năm, loạn hay không loạn, cũng không có ảnh hưởng gì."Cố Vân Đông thế mới biết, một nhà ông cụ từ quê quán kéo tới đây, trên nửa đường bạn già cùng con dâu vì muốn cho bọn hắn thêm một miếng ăn đấy, đều đã chết đói.


Hôm nay chỉ còn lại có ông cụ cùng con trai của mình, và đứa cháu trai mười sáu tuổi.Hôm nay con trai cùng cháu trai đều ở bên ngoài tìm đồ ăn, chỉ là sắc trời đã trễ thế như vậy còn chưa trở lại, cũng không biết có phải đã bị cướp mất hay không."Nha đầu, ngươi nếu có thể đi, hãy đi đi thôi.

Ngươi đừng nhìn ở đây nhiều người như vậy đều đang đợi chết, có thể hơn phân nửa mọi người đang ngóng trông trận loạn này đây này.

Chỉ cần nội thành rối loạn, cửa thành mở ra rồi, bọn hắn có thể vào thành, nói không chừng còn có thể vơ vét được chút gì đấy, sẽ không chết đói."Cũng đã sơn cùng thủy tận rồi, cho dù biết rõ đây là chuyện rơi đầu, cũng muốn chiến đấu một lần.Cố Vân Đông lại trầm mặc, sau nửa ngày, mới mang theo ba người Dương thị đi qua một bên ngồi xuống.Một lát sau, cô quay đầu đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Cố Vân Thư, nhẹ giọng nói: "Vân Thư, chúng ta chỉ có thể đợi một ngày nữa, mặc kệ có đợi được tin tức của cha hay không, đều phải đi.""...!Là vì, ở đây sắp có đánh nhau sao?" Hắn nghe được lời của ông cụ nói."Đúng."Cố Vân Thư liền cúi thấp đầu xuống, thần sắc cô đơn, mu bàn tay hung hăng xoa xoa mắt của mình.Một hồi lâu, thằng bé mới nghẹn ngào mở miệng, "Đệ nghe lời đại tỷ.""Đệ thật nghe lời.""Đệ biết chúng ta còn nhỏ, chạy không nhanh, nếu đã đánh nhau, sẽ liên lụy đến đại tỷ.


Cậy, chúng ta đợi đến khi ở đây không đánh nhau nữa, sẽ quay lại tìm cha, được không."Cố Vân Thư thật sự rất hiểu chuyện, Cố Vân Đông kỳ thật đã gặp không ít những đứa nhỏ hung hãn, cũng như Phó Lan Chi trước đó, lớn hơn Cố Vân Thư vài tuổi lại rất hung dữ.Đối với đứa nhỏ hiểu chuyện lại nhu thuận như vậy, trong lòng Cố Vân Đông liền đặc biệt khó chịu, có loại cảm giác muốn yêu thương chiều chuộng thằng bé.Loại cảm xúc này chưa bao giờ có, có thể trong khoảng thời gian này, cùng đệ muội Cố gia ở chung nó đã thường xuyên xuất hiện chiếm cứ trái tim cô.Hai tiểu hài tử này thật sự có độc.Hít sâu một hơi, Cố Vân Đông mới gật gật đầu: "Được, đại tỷ đáp ứng ngươi."Cố Vân Thư cố gắng giật giật khóe miệng: "Đệ sẽ lớn lên thật nhanh đấy.""Đại tỷ." Cố Vân Khả còn nhỏ, cảm thấy đại tỷ cùng nhị ca nói chuyện quá phức tạp, cô bé không hiểu, chỉ nghiêng cái đầu nhỏ hiếu kỳ hỏi: "Không tìm cha rồi hả? Thế nhưng mà, muội đói bụng, thật đói."Không phải nói tìm được cha là có thể ăn cái gì sao?Cố Vân Đông véo nhẹ khuôn mặt non nớt của cô bé, đứa nhỏ loắt choắt này thật mà một cửa hàng quà vặt, đưa cho nó cái gì, nó cũng có thể ăn rất ngon lành đấy.Buổi tối nằm mơ, nội dung bên trong đều là về đồ ăn.Cũng quá kỳ quái rồi, trước kia ở Cố gia, Triệu thị cho tới bây giờ cũng chưa từng cho con bé ăn no, rốt cuộc làm sao con bé có thể nhịn xuống không nói vậy?Cố Vân Đông cầm một ống trúc khác ở bên cạnh, mở nắp đưa tới bên miệng nhỏ của Cố Vân Khả, nửa thân thể chặn lại tầm mắt của người khác: "Đói bụng rồi vậy uống nước, ngày mai đại tỷ lại nghĩ biện pháp tìm đồ ăn, ah."Nói là nước, kỳ thật trong ống trúc là cháo, hạt gạo không nhiều lắm, nhưng tốt xấu cũng có thể chống bụng.Hơn nữa trong cháo cô bỏ thêm đường trắng, tiểu cô nương uống vào lập tức nở nụ cười..