Lúc này trong mắt Tần Trạm, ông nhạc ngày xưa ăn trên ngồi trước giờ chỉ còn là thằng hề nhảy nhót. Tần Trạm không khỏi thở dài, đúng là tạo hóa trêu ngươi.

“Tôi đến tìm ông nội.” Tần Trạm nói.

“Ha ha, mày có tìm bà nội cũng vô ích.” Lâm Vinh cười phá lên: “Bây giờ mày đừng hòng nịnh bợ nhà họ Lâm!”

Ông ta đang nói thì xe Mercedes của Dương Nghị đã chạy về đến nơi. Đám Lâm Vinh lập tức bỏ mặc Tần Trạm, chạy đến đó.

Nhìn “công thần” của nhà họ Lâm, Lâm Vinh càng nhìn càng thích. Ông ta ra vẻ hỏi han ân cần, sau đó hỏi: “Bữa tiệc hôm nay sao rồi?”

Lâm Khinh Thiền phản xạ nhìn về phía Tần Trạm ở cách đó không xa, nhất thời không biết nói thế nào.

“Ha ha, con đừng nhìn thằng đó nữa, con yên tâm, có ba ở đây, thằng đó sẽ không có khả năng trở về nhà họ Lâm nữa đâu.” Lâm Vinh đắc ý nói.

“Ba đừng nói nữa.” Lâm Khinh Thiền chỉ cảm thấy mặt nóng ran, không dám tiếp tục đứng ở đây.

“Sao vậy? Con còn cần bận tâm tới cảm nhận của thằng đó à?” Lâm Vinh khẽ hừ lạnh: “Con người từ khi chào đời đã chú định phân chia thành ba bảy loại, có cố gắng cũng không bù đắp được gì, ha ha.”

“Ba, ba đừng nói nữa..” Dương Nghị che mặt, thật sự không nhịn được nên kéo Lâm Vinh qua một bên khẽ hỏi: “Ba biết nhân vật chính của bữa tiệc lần này là ai?”

“Ai? Chẳng lẽ lại là Tần Trạm? Ha ha ha!” Lâm Vinh cười nhạo.

Dương Nghị lau mồ hôi, xấu hổ nói: “Chính là cậu ta…”

Tần Trạm dẫn gã mặt thẹo đi đến trước cửa phòng cụ Lâm.

“Anh ở đây chờ tôi một lát, đừng cho bất cứ ai đi vào.” Tần Trạm quay lại nói với gã mặt thẹo.

Gã mặt thẹo vội gật đầu đáp: “Cậu yên tâm.”

Tần Trạm vào phòng của cụ Lâm, phát hiện cụ Lâm đang nằm trên sofa. Sắc mặt của ông rất bình tĩnh, như thể đang nhớ lại chuyện xưa.

“Ông nội.” Tần Trạm kêu lên, đánh thức cụ Lâm khỏi hồi ức.

Cụ Lâm cười hỏi: “Tân Trạm, sao cháu lại đến đây?”

Tần Trạm bước đến bên cạnh sofa, cúi đầu nói: “Cháu có chuyện muốn hỏi ông.”

“Chuyện gì?” Cụ Lâm hỏi.

Tần Trạm im lặng một lát rồi nói: “Cháu muốn biết mẹ cháu là ai.”

Tần Trạm đã biết cha mình, nhưng anh lại hoàn toàn không biết gì về mẹ mình.

Cụ Lâm im lặng một lát, khẽ thở dài rồi nói: “Ông chưa bao giờ gặp mẹ cháu, thậm chí không biết tên họ của bà ấy là gì.”

“Ngay cả ông cũng không biết ạ?” Tần Trạm cười cay đắng. Mặc dù anh đã phỏng đoán đến kết qảu này, nhưng khi nghe cụ Lâm thừa nhận, anh vẫn cảm thấy buồn bã.

“Có điều năm đó, cha cháu đã giao cho ông một thứ.” Cụ Lâm nói: “Ông ấy từng dặn ông là khi nào ông chết thì hẵng cho cháu. Nhưng bây giờ xem ra không cần chờ đến lúc đó.”

“Quả nhiên…” Tần Trạm thầm nghĩ.

Đúng như phỏng đoán của anh, cụ Lâm cố ý muốn Lâm Khinh Thiền gả cho mình, có lẽ là vì ông ấy đã biết chuyện gì đó.

“Đó là cái gì?” Tần Trạm hỏi.

Cụ Lâm run rẩy đứng dậy, đi đến trước ngăn tủ. Trên ngăn tủ này chỉ có một chuỗi chìa khóa, được cụ Lâm đeo trước ngực. Sau khi mở tủ ra, mùi bụi đất ập vào mặt, bên trong là một cái hộp bằng sắt. Cái hộp không lớn lắm, chỉ to bằng lòng bàn tay. Cụ Lâm đưa hộp cho Tần Trạm, nói: “Cha cháu nói là chỉ mình cháu mới có thể mở chiếc hộp này. Còn cách mở thì ông cũng không rõ.”

Tần Trạm bưng chiếc hộp, trong lòng vô cùng phức tạp. Trừ truyền thừa, có lẽ đây là thứ duy nhất mà cha để lại cho mình.

“Cảm ơn ông.” Tần Trạm nhận hộp, khom lưng trước mặt cụ Lâm. Cụ Lâm mệt mỏi xua tay, nói: “Nếu cháu đã đến đây thì tối nay ở lại ăn cơm đi.”

“Không cần đâu.” Tần Trạm từ chối:

“Trừ ông, cháu không có thiện cảm với cả nhà họ Lâm.”

Nghe vậy, cụ Lâm cười khổ.

“Ông nội, ông nghỉ ngơi đi, cháu về trước đây.” Tần Trạm không nán lại mà mở cửa đi ra ngoài.

Bên ngoài, thân thể cường tráng của mặt thẹo đã chắn kín cửa. Lâm Vinh đang xoa tay, ngượng ngùng chờ đợi. Thấy Tần Trạm, Lâm Vinh vội nghênh đón, cười ha ha nói: “Tần Trạm à, lát nữa ở lại ăn cơm đi.”

Tần Trạm liếc ông ta, khẽ hừ lạnh: “Để lại cho chàng rể hiền của ông ăn đi.”

“Ôi chao, nghe con nói kìa, dù gì chúng ta cũng chung sống với nhau bao nhiêu năm, tốt xấu cũng có chút tình cảm mà.” Lâm Vinh xoa tay nói.

“Tình cảm?” Tần Trạm lạnh lùng nói: “Tôi khuyên ông một câu, lo hầu hạ ông nội cho tốt vào. Nếu ông nội có thể sống lâu hơn thì nhà họ Lâm các người mới có thể tiếp tục tồn tại.”

Bỏ lại câu này, Tân Trạm quay đầu rời đi. Sắc mặt Tần Trạm tái mét, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đúng là tiểu nhân đắc chí! Đừng tưởng nhà họ sẽ vĩnh viễn che chở mày!”

Sau khi rời khỏi nhà họ Lâm, Tần Trạm trực tiếp trở về núi Long An. Dưới tác dụng của tụ linh trận, cả núi Long An trông mây mù lượn lờ, đỉnh núi cứ như tiên cảnh.

“Cậu Trạm, sao lên đỉnh núi tôi lại cảm thấy thân thể nhẹ nhõm hơn nhiều? Mặt thẹo không nhịn được hỏi.

Tần Trạm cười nói: “Sau này anh sẽ biết.”

Sau khi thu xếp phòng cho mặt thẹo, hai người bèn ngồi trên sofa.

“Nói cho tôi nghe tình huống của anh đi.” Tần Trạm ngả người trên sofa, nói.

Mặt thẹo không giấu diếm mà kể lại hết quá khứ của mình.

Sau khi nghe xong, Tần Trạm mới biết năm đó mặt thẹo với Kiếm Hổ đồng thời vào giang hồ, tiếc rằng gã không nhẫn tâm bằng Kiếm Hổ nên cuối cùng bị đuổi khỏi Đạm Thành. Sau này nhờ một cơ hội tình cờ, gã được nhận vào môn phái của Đổng Thiện Ngũ, sống như cá gặp nước ở Gia Thành, danh tiếng vang dội.

“Tại sao Đổng Thiện Ngũ lại đuổi anh ra khỏi môn phái?” Tần Trạm hỏi.

Mặt thẹo gãi đầu, nói: “Ông ấy bảo tôi không có tư chất, học nghệ 10 năm cũng chỉ luyện gân cốt chứ không có nội kình..”

“Nội kình?” Tân Trạm hơi kinh ngạc. Chẳng trách Đổng Thiện Ngũ lại nổi tiếng đến thế, xem ra đúng là cao nhân.

Sau khi hỏi xong, Tần Trạm bèn về phòng. Trên bàn là chiếc hộp do cha mình để lại. Anh chậm rãi đặt tay lên hộp, một tia linh khí bao phủ khắp chiếc hộp.

“Rắc.”

Một tiếng gãy vang lên, chiếc hộp thong thả mở ra.

“Quả nhiên là thế.” Tần Trạm mừng như điên.

Vừa mở nắp ra, một khí tức xa xăm như đập vào mặt, quanh quẩn xung quanh chiếc hộp, thậm chí cô đọng thành màu xanh biếc. Tần Trạm không nghĩ nhiều mà vội vã nhìn vào trong hộp.