Dịch: Hoàng Hi Bình

Dùng ngọn lửa đỏ rực châm điếu thuốc.

Đỗ Duy rít một hơi, vừa nghĩ về mối quan hệ giữa tà linh và ván bài, vừa nghĩ về Nhà máy rượu.

Trước mặt hắn, Howard Victor, kẻ đang vươn mình như một con rắn, đóng băng trong một tư thế kỳ lạ.

Ở khoảng cách gần như vậy, Đỗ Duy thậm chí có thể thấy được hai mắt của nó rất lớn, khóe mắt còn sót lại tia máu đỏ tươi...

Ngọn lửa của zippo đang dần dần thu nhỏ lại, nhưng tốc độ không nhanh.

Dù sao lúc ở bệnh viện tâm thần Hill, ngay cả The Nun cũng không thể nào ra tay trước khi ngọn lửa tắt. Chỉ có thể ép ngọn lửa dần dần thu nhỏ lại, thậm chí còn tắt hẳn, nên dù là tà linh kinh khủng, ác độc hơn nữa cũng không thể kinh khủng hơn The Nun.

"Phù……"

Đỗ Duy nhả ra một làn khói thuốc, vươn cánh tay phải hoàn toàn ác linh hoá, cầm lấy tất cả lá bài của mình trong tay.

Hắn nhìn qua, 5 lá Sảnh đồng chất.

Theo quy tắc của Texas Hold"em, nếu cùng là Sảnh đồng chất, thì lá bài ai lớn hơn thì thắng.

5 lá bài trong tay của tà linh không thể thắng được hắn, trừ khi cũng là Sảnh đồng chất.

Nhưng giờ đã biết được là trong tay của tà linh này có một đôi, nếu 5 lá còn lại của nó là Sảnh đồng chất, thì Đỗ Duy sẽ thua.

Nếu đây là ván bài bình thường, điều này khó có thể xảy ra.

Nhưng đây là một canh bạc với tà linh, sử dụng những thứ vô hình như tuổi thọ và linh hồn làm chip để đặc cược...

Nó liên tục giục mở bài, kẻ thắng nhất định là nó.

Nói cách khác, hoặc là "bài quá mạnh", hoặc bài trong tay của Đỗ Duy sẽ bị đổi khi các lá bài được mở.

Vì vậy, Đỗ Duy đã sử dụng ngọn lửa của chiếc zippo để đốt cháy những lá bài dưới con mắt hằn học của Howard Victor...

Trong chốc lát, nó giống như bị chọc tức.

Toàn bộ bàn đánh bạc bị bao phủ bởi bóng đen, ngoại trừ Đỗ Duy đang ngồi ở bàn chơi game, khu vực được chiếu sáng bởi bật lửa. Và Alexis, người đang cầm ô đen phía sau, dường như tất cả những người khác đã biến mất..

Trong trạng thái Quỷ Nhãn, những sợi tơ đen mỏng trên người của Đỗ Duy càng lúc càng nhiều.

Mơ hồ quấn quanh ở trên người hắn, như một lớp sương mù.

Trong các quy tắc của Texas Hold"em, bỏ quyền cũng tương đương với thua cuộc.

Chơi bài bịp, và phá bài là tồi tệ nhất, sẽ bị chặt tay.

Nhưng trò chơi này không phải giữa con người với nhau, mà là giữa Hunter và tà linh.

Tà linh có thể "đổi bài", dĩ nhiên Đỗ Duy có thể chơi bẩn.

Nếu là người bình thường thì không có tư cách chơi bẩn, và không gánh nổi hậu quả.

Nhưng với mặt nạ, bật lửa, ô đen và là Hunter, Đỗ Duy nếu còn không có tư cách gian lận, thì tà linh này quá kinh người.

Lúc này, tà linh vươn đầu về phía trước, hai tay chạm tới những sợi tơ màu đen trên người của Đỗ Duy.

Đỗ Duy ngả người ra sau, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ.

Tà linh chơi bẩn thật.

Zippo vẫn có thể trụ thêm vài phút, nhưng dường như nó không chờ đợi được nữa, muốn mạnh mẽ cướp đi “chip”.

Chỉ cần thành công, hành vi đốt bài của Đỗ Duy là vô nghĩa.

Sau lưng của hắn, sắc mặt của Alexis rất tái nhợt, cô ấy đang cầm một chiếc ô màu đen. Cô không bị ảnh hưởng bởi tà linh như những người khác, cũng không có khả năng nhìn thấy thật chất của tà linh như Đỗ Duy.

Lúc này, tà linh mà cô nhìn thấy vẫn là vô số gương mặt thân quen xếp chồng lên nhau, lao tới, gớm ghiếc, và hung ác.

Nếu không phải Đỗ Duy, cô thậm chí còn có ý muốn quay đầu bỏ chạy.

Nhưng cô biết rằng càng ở thời điểm như thế này, càng không có khả năng rời xa Đỗ Duy.

Vì vậy, cô lập tức mở chiếc ô đen, che khuất mình và Đỗ Duy dưới chiếc ô.

Chiếc ô này là đồ cổ, hình dáng rất cổ quái, nhưng bởi vì chủ nhân ban đầu của nó là quý tộc nên vật liệu làm ra là loại tốt nhất.

Mặt ô tối tăm, gọn gàng hoàn toàn che đi thân hình của hai người, khi bóng đen lan rộng sắp chạm vào khu vực dưới mặt ô, chỉ có thể ngừng lại.

Đối với tà linh cũng vậy.

Nó vươn hai tay túm lấy những sợi tơ màu đen trên người của Đỗ Duy, nhưng không thể di chuyển sợi nào cả.

Hơn nữa, khi chiếc ô đen mở ra, những sợi tơ đen trên người Đỗ Duy như bị cô lập, rơi vào trạng thái tĩnh lặng. Mà không phải trạng thái sục sôi, giống như sinh vật sống.

...

1 phút sau.

Đỗ Duy hút thuốc xong, vất tàn thuốc, bình tĩnh nói: "Bây giờ tôi tuyên bố lần đặt cược này vô hiệu."

Lời vừa nói ra, tà linh càng tức giận hơn, nó nằm trên bàn đánh bạc, chúi đầu vào dưới tán ô, nhìn chằm chằm vào mặt Đỗ Duy, nhưng dù thế nào cũng không chui vào được bên trong ô.

Sau khi trở thành một tà linh, dường như nó không còn nói được nữa.

Hay nói cách khác, những lời vừa rồi... chỉ là kết quả của việc bị ảnh hưởng.

Alexis ở phía sau lấy tay che miệng, cô muốn nhắm mắt lại nhưng lại lo lắng Đỗ Duy sẽ xảy ra chuyện, nên chỉ có thể ép mình đứng nhìn.

Lúc này, Đỗ Duy cúi đầu, vô cảm liếc nhìn.

"Thực ra, tao rất tò mò, tại sao mày lại mê cờ bạc đến vậy? Có phải khi còn sống, mày là Howard Victor không?"

Hắn dùng từ "mày", nhưng không định đối thoại với đối phương, mà tự nói với chính mình.

"Khi tao thực hiện lần đặt cược cuối cùng, tao đã nghĩ mày là vật dẫn, nhưng giờ tao đã phủ nhận suy nghĩ này."

“Thật ra ván bài này có rất nhiều vấn đề. Mày không thể nói dối, đây là phân tích cơ bản của tao."

"Chỉ cần tao bắt đầu đặt cược, làm gì đi nữa tao cũng sẽ thua."

"Bắt đầu đặt cược, mới có thắng thua."

"Chúng ta thật sự đang chơi Texas Hold"em, nhưng việc đặt cược này không nhất thiết phải theo quy tắc của Texas Hold"em."

"Một bộ bài poker, loại bỏ 2 lá Joker, và so sánh các lá còn lại với nhau là cách chơi của Texas Hold"em."

"Vậy, điều gì sẽ xảy ra nếu hai lá bài Joker cũng được tính trong luật chơi?"

"Tôi cảm thấy, đây chính là chân tướng."

Lúc này, ác ý trong mắt tà linh càng trở nên dữ dội hơn, những sợi tơ đen dày đặc trải dài từ mắt rồi lan khắp mặt.

Sau đó, nó dường như cực kỳ không cam lòng, khôi phúc dáng vẻ trước đó, từng chút một trở lại chỗ ngồi.

Đỗ Duy biết rằng nó không thể phá huỷ chiếc ô đen, và tấn công hắn. Điều đó có nghĩa là kết quả của ván bài này chỉ có thể bị hủy bỏ.

Không có chuyện thắng thua khi không bên nào nhìn thấy được bài của đối phương.

Nhưng Đỗ Duy vẫn muốn tiếp tục đánh bài với tà linh này.

Đỗ Duy nghiêng người về phía trước, khoanh tay, lạnh lùng nói với người chia bài đối diện: "Vì lần đặt cược trước đã bị vô hiệu, là một con bạc hợp cách, không bên nào có thể rời đi cho đến khi nhìn thấy người thắng hay người thua. Anh nghĩ đúng không?"

Những lời của hắn thật ra đang giải thích các quy tắc của cờ bạc.

Nếu đối phương là tà linh thì có thể bị đuổi ra ngoài, nhưng hiện tại xem ra toàn bộ xưởng rượu mới là tà linh thật sự, nó không phải...

Nói cách khác, nó chính là trò chơi, hoặc là môi giới.

Chắc chắn, đúng như Đỗ Duy nghĩ, mặc dù sự bất bình và ác ý của người chia bài ngày càng gay gắt, cảm giác ức chế mỗi lúc một mạnh hơn, nhưng nó không từ chối yêu cầu của Đỗ Duy.

Vì vậy Đỗ Duy bình tĩnh tuyên bố: "Lúc đầu anh không nói chỉ có mình mới có thể là nhà cái. Nên trong ván bài lần này, tôi chính là nhà cái, trò chơi giữa chúng ta là đoán thân phận của hai bên."

"Tôi là người chia bài. Nếu cả hai bên đều đoán đúng, thì người chiến thắng là tôi, còn nếu tôi không đoán được thân phận của anh, thì người chiến thắng là anh."

"Và trong ván bài này, anh chắc chắn sẽ thua, vì vậy chip là tất cả mọi người."