Trong trạng thái rơi tự do với tốc độ khủng khiếp như thế này, Hoắc Kiến Trương như con cá nằm trên thớt, trơ mắt nhìn xuống mặt đất chỉ còn cách mình trong gang tấc.

Điểm rơi của anh nằm ở nơi chiến tuyến hỗn độn, bao tải, xi măng, cồn cát, cả những xác máy bay bị đánh rơi nằm ngổn ngang...!chất một đống.

Anh gấp gáp dùng tay ôm đầu để giảm thiểu tối đa lực va đập khủng khiếp với não bộ.

Rầm!!!

Bich....!bich...

Cơ thể Hoắc Kiến Trương rơi bộp xuống đất, theo quán tính nảy bật lên cao, sau đó lại rơi xuống lần nữa, cuối cùng lăn tròn trên đất, tạo thành một tiếng động cực kỳ lớn.

Phần lưng khi rơi tiếp xúc trực tiếp với một tấm tôn lạnh, làm tấm tôn lõm hẳn một lỗ sâu hoắm.

Mặc dù mảnh sắt vỡ ra cứa vào lưng anh vài đường dài, nhưng cũng đã giảm thiểu tối đa khả năng vỡ vụn của xương sườn.

Tuy nhiên, nội tạng anh như đã bị hất văng khỏi khoang bụng, dù Hoắc Kiến Trương cẩn thận ôm lấy đầu nhưng não bộ vẫn bị va vào đống bao xi măng, điên cuồng choáng váng.

Hoắc Kiến Trương nằm bò, máu tươi ở lưng rỉ ra ướt đẫm cả một mảng đất lớn, cánh tay bên trái đột nhiên truyền tới cảm giác đau nhói, không thể nào nhấc lên được.

Anh thở thoi thóp, đảo mắt liếc về hướng cánh tay, gương mặt tức khắc cứng đờ.

Tôn lạnh vốn rất sắc bén, với lực Va chạm cực mạnh này, cánh tay trái của Hoắc Kiến Trường đã bị của một đường sắc gọn.

Anh thử kéo kéo, cảm giác đau đến chết đi sống lại chạy dọc từ đầu ngón chân đến trên đỉnh não, nhanh chóng hành hạ Hoắc Kiến Trường.

Tôn lạnh đã cứa đứt cánh tay trái từ phần khuỷu tay trở xuống, hiện tại chỉ còn dính một tí da nhỏ.

- Wtf! Quỷ quái gì vậy?

Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm, làn da Hoắc Kiến Trương tái xanh vì mất máu quá nhiều.

Anh thở thoi thóp, xương cốt gần như vỡ nát.

Thà chết quách đi cho rồi còn hơn cụt mất một tay! Xấu xí như thế này, đợi khi gặp lại, Túc Kỳ sẽ cười chê cho mà xem.

Hoắc Kiến Trương bật cười chua chát, sau đó hai mắt tối sầm, rơi vào trạng thái hôn mê.

Bịch...!bịch...!bịch...

Quảng Doanh dẫn một số quân sĩ hồng hộc chạy đến nơi.

Họ phải dùng đen pin, đào bới khắp mọi ngóc ngách mới phát hiện ra Hoắc Kiến Trường đang nằm ngất trong mớ sắt vụn, khắp người chìm trong vũng máu.

- Mau...!Mau cấp cứu Thượng tướng!

Ông run rẩy chỉ đạo quân binh, mồ hôi toát ra ngày càng thêm nhiều.

Khi hai quân binh đỡ Hoắc Kiến Trường dậy, máu từ cánh tay trái của anh lại phun ra như mưa, bắn cả lên mặt mấy người Quảng Doanh.

Gương mặt họ tái mét, kinh hoàng hét lớn:

Chỉ cần đồng ý xin hòa, mọi chuyện đầu đến mức đường cùng như thế này.

Hoắc Kiến Trương năm lần bảy lượt xin giảng hòa vì anh thừa biết sức lực của quân mình sao có thể chống lại năm cường quốc kia.

Nhưng Quân Sư Sinh đã nói gì, không cho đầu hàng, cũng không cho xin hòa.

- Quân Dư Sinh, ông bị điếc rồi hả? Hoắc Kiến Trương sắp chết, sắp chết rồi đấy ông biết không?

Quảng Doanh tức giận ném phăng điện thoại vào tường, nghiến răng nghiến lợi.

Khi đặt tay chạm lên ngực Hoắc Kiến Trương, ông còn không cảm nhận được tiếng tim đập.

Ngay cả khi Quảng Doanh ghé sát tai để nghe ngóng, trái tim Hoắc Kiến Trương gần như đã rơi vào trạng thái ngủ yên.