Mẫn Nhi gật nhẹ đầu, cô bám sát Xuyến Tâm mà đi.

Xuyến Tâm bước bước nào, Mẫn Nhi sẽ bước đúng bước đó.

Cứ đi như vậy, hai người bọn họ đã đi đến một con suối nước chảy siết, đột nhiên Mẫn Nhi níu áo Xuyến Tâm lại, chỉ vào một bụi cây gần đó.
"Xuyến Tâm cô nương, cô nhìn kìa,,,,Đằng kia......đằng kia hình như có người"
Rút thanh kiếm ra thủ thế, Xuyến Tâm theo hướng Mẫn Nhi vừa chỉ mà tiến tới, Mẫn Nhi cũng bám sát theo sau, dừng mũi kiếm vạch bụi cây rậm rạp ra, bên trong dần xuất hiện một hình hài nữ nhân.
"Tiểu thư..." - Mẫn Nhi chạy lại ôm lấy nữ nhân đó mà lay mà gọi.
Xuyến Tâm đặt tay trước mũi của Vân Nghê kiểm tra, vẫn may tuy hơi thở yếu nhưng vẫn sống.

Cô lấy chiếc còi ra, thổi một hơi dài báo hiệu, đoạn cất chiếc còi vào túi áo, Xuyến Tâm tiến lại tách Mẫn Nhi ra khỏi Vân Nghê, kéo cô ấy dậy.
"Bây giờ tìm được rồi, cô ấy vẫn còn hơi thở nhưng rất yếu.

Nếu cô không mau buông tay ra để ta đưa tiểu thư nhà cô về chữa trị thì chuẩn bị quan tài luôn được rồi đấy."
Mẫn Nhi lau nước mắt đứng dậy đỡ "Vân Nghê" lên lưng Xuyến Tâm, giúp cô ấy đưa Vân Nghê quay lại điểm ban nãy.

Trịnh Kỳ Lâm đã nghe được còi hiệu, liền ngay lập tức phi chân chạy đi mua hai con ngựa, rồi dẫn đến điểm tụ họp chờ hai người Xuyến Tâm và Mẫn Nhi đưa Vân Nghê quay về.

"Xuyến Tâm, Mẫn Nhi cô nương hai người quay về rồi.

Tô tiểu thư không sao chứ?"
"Kỳ Lâm huynh cưỡi ngựa nhanh hơn ta, huynh đưa Tô tiểu thư quay về Tiêu Dao vương phủ chữa trị trước đi.

Bọn ta sẽ theo sau.

Tô tiểu thư tính mạng không đáng ngại nhưng vết thương chồng chất, chỉ sợ....."
"Không sao, nào mau đưa cô ấy lên ngựa đi."
Trịnh Kỳ Lâm đưa dây cương cho Mẫn Nhi cầm, hắn leo lên ngựa trước, lại đưa tay đỡ lấy Tô Vân Nghê để lên lưng ngựa.

Dùng một đoạn dây buộc Vân Nghê và Trịnh Kỳ Lâm, để cô dựa vào người hắn.
"Này Mẫn Nhi cô nương, tiểu thư nhà cô cũng nặng đấy.

Được rồi, ta đi trước, hai người nhớ chú ý an toàn."
Nói rồi, TRịnh Kỳ Lầm thúc ngựa, con hắc mã hí vang cả ngọn núi, tung vó lao nhanh đi.

Mẫn Nhi lúc này đã phần nào vơi bớt lo lắng, nhưng cô vẫn cảm thấy có chút gì đó khác lạ, không biết là ở đâu.

Nỗi lo ấy vô hình, như có như không, không rõ ràng, chẳng lẽ có chuyện gì xảy ra sao?
"Mẫn Nhi cô nương, sao vậy?"
"Không sao, chỉ là, ta cảm thấy có chút kỳ quái.

Nhưng mà không biết là ở đâu"
"Đừng nghĩ nhiều quá, chuyện gì đến sẽ phải đến thôi.

Có lo cũng chẳng được gì cả.

Được rồi chúng ta cxung xuất phát thôi, Cô biết cưỡi ngựa chữ?"
"....Ta không biết...."
".....Thôi lên ngựa đi nhớ ôm chắc ta, trong vòng một ngày chúng ta phải về đến kinh thành."

Mẫn Nhi gật đầu nắm lấy bàn tay đang đưa ra của Xuyến Tâm, chỉ với một cái bật nhẹ Xuyến Tâm dễ dàng kéo được Mẫn Nhi lên lưng ngựa.

Giật nhẹ dây cương, thúc vào hai bên mình của con ngựa, hai vó chồm lên, nó phi nhanh về hướng kinh thành.
Trịnh Kỳ Lâm cưỡi ngựa liền một mạch từ vách núi gần Cẩm thành về kinh thành, dọc đường không ngừng lại nghỉ ngơi dù là một giây, cứ đi như vậy không biết đã đổi biết bao nhiên con ngựa rồi.

Cuối cùng cũng về được đến cổng lớn Tiêu Dao vương phủ, khi đó trời vừa sập tối.

Tiếng vó ngựa vừa dừng, thị vệ gác cửa của Tiêu Dao vương phủ còn chưa kịp làm gì thì một loạt tiếng ồn ào dần nổi lên.

Từ cửa lớn một toán người ập ra có thể gọi là phục kích từ trước, chỉ chờ có vậy là ùa ra, bao vây tứ phía.
"Cuối cùng cũng tìm được tiểu ma ma rồi, may quá.

Tiểu ma ma không sao chứ?"
"Công tử, tiểu ma ma bị sao vậy? Sao cả người đều là thương tích, còn hôn mê nữa."
"Tiểu ma ma an toàn rồi may quá......Mẫn Nhi muội muội đâu rồi? Công tử không phải muội ấy đi cùng huynh và hắc y cô nương sao? Sao bây giờ chỉ còn mỗi công tử và tiểu ma ma vậy? Mẫn Nhi sẽ không sao chứ?"
Tiếng nhao nhao ở bốn phía không ngừng nổi lên, hàng trăm hàng ngàn những câu hỏi nhằm vào Trịnh Kỳ Lâm mà hỏi.

Cũng không biết phải trở lời câu nào trước nên đành phải im lặng trước tiên.

Bế Vân Nghê xuống, Trịnh Kỳ Lâm bất lực nhờ mọi người nhường đường để đưa Vân Nghê vào trong trước.

Hắn tạm thời đưa Vân Nghê vào phòng của A Tú.


Xong xuôi thì cho gọi lang y đến thăm khám rồi đi tìm Trịnh Cảnh Hiên phục lệnh.
"A Tú, muội tìm một bộ quần áo mới sạch sẽ đến thay cho tiểu ma ma đi.

Tiểu Ái, Tiểu Ngọc hai muội đến nhà bếp hỏi bọn họ có thể mượn dùng một chút không? Nếu được thì nấu một bát cháo mang tới đây, đợi tiểu ma ma tỉnh lại sẽ để người ăn đỡ đói.

Tiểu Lệ, A Hoa hai muội đi đun một chút nước nóng láy để lau người cho tiểu ma ma.

Tiểu Dương, muội hoạt ngôn, đành nhờ muội xuất phủ, lên phố tìm mua chút quế hoa cao, tiểu ma ma thích bánh quế.

Đợi người uống thuốc xong sẽ đưa cho người.

Còn lại thì ỏ đây, cùng ta chăm sóc tiểu ma ma và đợi đại phu."
"Dạ Tiểu Hạnh tỷ, bọn muội sẽ đi ngay, tiểu ma ma giao lại cho mọi người, bọn muội đi rồi sẽ về ngay.

".