Diêm Cửu Giới thực buồn bực.

Từ ngày hôm qua hắn phát hiện thê tử mình đối với hảo huynh đệ của hắn Hạ Niết Đông cảm thấy hứng thú, sau đó hắn theo Hạ Niết Đông hỏi không ra nguyên cớ, hắn càng buồn.

Hắn biết hai người kia sau lưng hắn đang tiến hành cái gì đó, nhưng hắn không cách nào biết được, cho nên cả người cũng không thích hợp. Nguyên bản hắn là nghĩ ở trước mặt thê tử bảo trì mặt mũi, cho nên mới đến hỏi Hạ Niết Đông, không nghĩ tới tên kia lại còn nói đó là cái bí mật. Thật sự là gặp quỷ, Hạ Niết Đông khi nào thì đối với hắn có bí mật?

Buổi tối ngày hôm qua, thừa dịp cùng nàng triền miên muốn du dỗ để hỏi thê tử của hắn, không nghĩ tới Lăng Phi cho dù bị hắn gây xích mích ý loạn tình mê, miệng vẫn như cũ giống trai ngọc xác thực chặt, nói không có liền không có.

Hắn Diêm Cửu Giới là cái dạng người gì, ngay cả hoàng đế cũng không để vào trong mắt,người tiêu sái đến không được, hiện tại cư nhiên bại cho một cái tiểu bí mật?Cơn buồn bực ở trong ngực hắn kia thật không có chỗ để phát tiết, bởi vì nói ra đều thực mất mặt!

Có lẽ bởi vì không chỗ phát tiết khó chịu tức giận, hắn sáng sớm liền đi đem Hạ Niết Đông lôi dậy,kêu hắn nhanh chuẩn bị tốt để đi Lăng môn.

Hạ Niết Đông một mặt hứng thú nhìn hắn, chỉ là đưa ra một câu “Lăng Phi không chịu nói cho ngươi, đúng không”, sau đó liền tự đi rửa mặt chải đầu, thu thập vật phẩm muốn mang đến Lăng môn.

Diêm Cửu Giới quả thực sắp bị hắn làm tức chết.

Kết quả dùng xong một chút đồ ăn sáng, hắn sẽ đến xác nhận Hạ Niết Đông thật muốn xuất phát hay không, ai ngờ đến ngay cả Lăng Phi cũng muốn theo tới.

“Nàng vì sao muốn đi đưa Niết Đông? Nàng khi nào thì cùng hắn cảm tình tốt như vậy?”Khi hai người sóng vai đi ở đường mòn của vương phủ, Diêm Cửu Giới hỏi nàng.

“Đến đưa huynh ấy có cái gì không đúng sao?Lần này đi cũng mất vài ngày đường,tiễn đưa huynh ấy cũng không sai, huynh ấy tốt lắm a!Lại nói ta cũng chuẩn bị vài thứ,đưa cho huynh ấy mang theo đường……” Lăng Phi lơ đễnh nói.Tâm tư nàng đơn thuần, căn bản không phát hiện Diêm Cửu Giới ghen tuông, chỉ cảm thấy hắn có chút kỳ quái,hành động giống như đối với Hạ đại ca thực quan tâm. Không biết hắn quan tâm không phải hành tung của Hạ Niết Đông, mà là của nàng.

“Chuẩn bị vài thứ?” Hắn nheo lại mắt.

“Ân.” Đáng tiếc nàng căn bản không thấy được vẻ mặt của hắn, chính là không chút để ý trả lời. “Đến,mọi thứ đều chuẩn bị tốt,vài xe này đều là binh khí a?”

Hai người đứng ở cửa vương phủ, Hạ Niết Đông đang chỉ huy người đem khẩu ao cuối cùng chuyển lên xe, nhìn thấy hai người bọn họ lại gần, hướng bọn họ phất phất tay.

“Đều chuẩn bị tốt sao?” Diêm Cửu Giới hỏi.

“Giao cho ta đi!Chiến sự Tây Bắc không cần vài ngày là có thể xong.” Hạ Niết Đông đảm bảo. “Lăng Phi cũng tới sao?” Hắn nói xoay người hướng nàng gật gật đầu.

“Đúng vậy,muội cho người chuẩn bị chút lương khô cùng nước, cho mọi người mang trên đường ăn, tránh trên đường tìm không thấy chỗ nghỉ ngơi.” Lăng Phi cười nói.

“Vậy cám ơn muội.” Hạ Niết Đông chắp tay, sau đó hướng nàng tới gần một bước. “Đúng rồi,thứ muội nói ta đã làm tốt cho muội, để lại ở chỗ muội làm việc.”

“Thật sự? Nhanh như vậy?” Lăng Phi kinh hỉ trừng mắt nhìn. “Muội thật chờ không kịp muốn thử dùng. Đợi chút,Hạ đại ca,huynh đợi muội chút, trước đừng xuất phát nha!” Nàng nói liền xoay người chạy nhanh vào vương phủ.

Hai nam nhân nhìn nàng vui mừng chạy đi, biểu cảm quái dị.

“Ngươi cho nàng cái gì vậy?” Diêm Cửu Giới mặt đen một nửa. Lăng Phi bộ dạng vui vẻ kia giống như chiếm được núi vàng núi bạc, cho tới bây giờ không thấy nàng vui vẻ như vậy.

Hạ Niết Đông nhíu mày không lên tiếng trả lời.

“Bí mật?” Diêm Cửu Giới gầm nhẹ.

Hạ Niết Đông làm như thật gật gật đầu, khiến Diêm Cửu Giới giận trừng mặt.

Sau đó Hạ Niết Đông tiếp tục kiểm kê vật phẩm, Diêm Cửu Giới cũng nhắm mắt theo đuôi, giống như muốn dùng ánh mắt áp lực buộc hắn đi vào khuôn khổ, đáng tiếc người nào đó thực thích đùa hắn, không nói chính là không nói.

Không bao lâu Lăng Phi vừa đi đã quay lại, bên cạnh còn theo vài hạ nhân,mỗi người đều mang một vò rượu.

“Hạ đại ca,dọc đường đi khả năng sẽ rất vất vả,nói không chừng mua không được rượu ngon.Vài hũ này là ta vừa nhưỡng tốt, vị nhẹ nhàng khoan khoái, hẳn là rất thích hợp khí hậu hôm nay để uống,nếu không ghét bỏ liền mang theo đường uống đi!” Lăng Phi cười mỉm đem vò rượu đưa ra.

Hạ Niết Đông tiếp nhận, sau đó nhìn thoáng qua Diêm Cửu Giới. “Mới? Ngay cả hắn cũng chưa uống qua?”

Nàng không nghi ngờ hướng hắn gật gật đầu. “Đúng vậy, thực sự vừa mới làm ra. Vì giúp muội,ngày hôm qua khẳng định huynh bận đến tận khuya,muội còn nghĩ huynh trở về mới có thể giúp muội làm chứ!”

“Không có gì, ta sợ ta vừa đi mấy ngày,muội chờ lâu sẽ buồn chán, cho nên tối hôm qua làm trước cho muội. Không hợp dùng đợi ta trở về nói cho ta biết, ta có thể sửa đổi.” Hạ Niết Đông nói.

“Được, được, cám ơn huynh, chúc huynh thuận buồm xuôi gió.” Nàng vẫn như cũ ôn nhu cười.

Diêm Cửu Giới một câu cũng không nói, thẳng dùng cặp mắt dọa người kia trừng bọn họ.

Ai ngờ hai người này một chút cũng không chịu ảnh hưởng. Hạ Niết Đông là cố ý, mà Lăng Phi tự nhiên là vô ý, cũng không quay đầu nhìn biểu cảm Diêm Cửu Giới.

Sau đó Hạ Niết Đông mang theo đoàn xe đi, Lăng Phi xoay người muốn vào phủ, mới phát hiện Diêm Cửu Giới vẫn đứng đó.

“Di,chàng không đi vào sao?” Nàng dừng bước, quay đầu hỏi.

Diêm Cửu Giới lúc này mới tức giận trừng nàng một cái.

“Làm sao vậy? Ta chọc giận chàng?” Nàng kinh ngạc hỏi.

“Nàng đem rượu của ta tặng người khắc.” Hắn cắn răng.

“Nhưng huynh ấy không phải người khác, là bằng hữu của chàng a!” Nàng vô tội nói. Nàng có nghĩ tới đem rượu vừa nhưỡng tốt cho người khác uống trước, hắn khả năng mất hứng, nhưng Hạ đại ca liền đúng dịp hôm nay xuất phát như vậy,rượu cũ nàng lại chưa kịp lấy ra sửa sang lại, đành phải lấy rượu mới làm cho hắn trước.

“Ai cũng đều giống nhau, liền ngay cả hoàng đế cũng không được. Ngay cả ta cũng chưa uống qua, làm sao có thể tặng người khác?” Hắn vẫn như cũ nói.

Một mặt không thích, nói đúng ra là hắn không thích nàng đối với nam nhân khác thân thiện như vậy.

Kỳ thực hắn muốn hỏi không phải rượu, hắn muốn hỏi là nàng làm sao có thể cùng Hạ Niết Đông tốt như vậy, hắn không thích nàng đối với nam nhân khác cười đến đáng yêu như thế. Nhưng điều này như thế nào có thể nói ra miệng? Vạn nhất nàng hỏi hắn vì sao,vậy hắn trả lời thế nào? Chẳng lẽ muốn thừa nhận bản thân chính là thùng dấm chua? Làm thùng rượu là một chuyện, nhưng làm thùng dấm chua lại là một chuyện khác. Một đại nam nhân ghen như vậy quá khó coi, sẽ ở trước mặt thê tử nâng đầu không dậy nổi.

Lăng Phi sửng sốt một chút, sau đó bên môi chậm rãi giơ lên chút ôn nhu đạm cười. Đã biết hắn vì rượu phát giận, tự nhiên chỉ có rượu có thể trấn an.

“Nàng cười như vậy là có ý tứ gì?” Hắn cảnh giới hỏi.Tức giận của hắn còn chưa hết nha nha! Đừng nghĩ dời đi lực chú ý.

“Cửu Giới.” Nàng xem xem bốn phía, người hầu đều đã rời đi, thế này mới một phen nắm tay hắn. “Đi theo ta, ta có thứ tốt cho chàng.”

Tươi cười của nàng hòa tan hắn, làm cho hắn đầy ngập tức giận không thể hỏi kia không biết bay đi đâu hết.Giữa phút giây bần thần ấy, hắn cứ như vậy bị nàng kéo đi.

Nàng đưa hắn mang vào hầm rượu,trên giá hầm rượu trưng bày vài hũ rượu mới vừa nhưỡng tốt. Nàng cố hết sức bế một vò xuống, hắn vốn định đi qua giúp đỡ, nhưng mới bước ra một bước, liền quyết định không thể tùy ý đối tốt,bằng không nữ nhân này căn bản không biết giáo huấn, về sau vẫn như cũ đối tốt với nam nhân khác.

Lăng Phi căn bản không phát hiện tâm tư hắn biến đổi, lòng tràn đầy đắc ý đối với tác phẩm mới của bản thân. Nàng thích nhưỡng rượu, mà hắn thích phẩm rượu, mỗi lần nàng nhưỡng ra tác phẩm xuất sắc,đều nhịn không được muốn đưa cho hắn thưởng thức, hy vọng nghe được khen ngợi của hắn.

“Chàng xem, rượu này, rất thơm đi?” Nàng vạch giấy dán, đem vò rượu đưa đến trước mặt hắn.

Quả nhiên hương rượu nức mũi,hương rượu nhẹ nhàng khoan khoái tuyệt không ứ đọng, ở thời tiết dần dần trở nên ấm này thích hợp để uống,đó chắc chắn là loại hưởng thụ.

Diêm Cửu Giới thanh thanh yết hầu. “Hiện tại mới đưa cho ta, có ích lợi gì? Ta thấy Niết Đông Đô đã uống hết vài vò, là vừa lúc có thừa mới cho ta đi?”

Nàng sửng sốt một chút, vụng trộm nhìn hắn một cái.

“Rượu đó cùng rượu này dùng men rượu bất đồng,đây là nương ta truyền rượu cho ta làm mẫu,bởi vì số lượng không nhiều, không có biện pháp toàn dùng.Cho nên tuy rằng là cùng một chỗ nhưỡng, nhưng vài hũ này hương vị hẳn là rất tốt mới đúng. Ai, ta cố ý đem vài hũ này để lại cho chàng,không nghĩ tới chàng không có hứng thú.” Lăng Phi bộ dạng đáng tiếc, miệng ngậm chặt, một đôi mắt hắc bạch phân minh nhìn thẳng hắn xem xét.

Bị ánh mắt này của nàng nhìn lên, tâm hắn còn có thể cứng rắn?

Nhưng cứ như vậy buông tha nàng sao? Hắn vẫn rất bất mãn.

Thần sắc của hắn không có thay đổi, nhưng tâm tư đã trăm chuyển ngàn hồi. Lăng Phi nhìn không thấu hắn, thấy hắn bất vi sở động, đành phải càng ra sức lấy lòng hắn. Nàng nhớ tới phương thức đêm tân hôn hắn giúp nàng uống nữ nhi hồng, hai má như vậy đỏ lên.

Nàng sợ chính mình nghĩ nhiều sẽ mất đi dũng khí, cho nên nâng lên vò rượu uống một ngụm, sau đó buông vò rượu, một mặt vô tội nhìn hắn.

“Làm chi? Rõ ràng chính mình uống không được?” Hắn tức giận trừng động tác của nàng.

Ai ngờ mắt nàng vừa mở ra,trong mắt kia hiện lên mị ý như ánh mắt ban đêm ngẫu nhiên xuất hiện,ót hắn nhất ma, còn không kịp phản ứng, chỉ thấy tay trắng nõn của nàng đặt trên ngực hắn, kiễng mũi chân, miệng đưa đến môi hắn……

“Cô lỗ!” Góc độ không đúng, rượu toàn bộ tiến vào trong miệng nàng. “Thật khó nha……” Nàng khổ mặt nhìn hắn.

Diêm Cửu Giới bỗng nhiên hiểu ý đồ của nàng,mặt toàn bộ đều trở nên đỏ bừng, ngay cả bên tai đều đỏ. “Ân hừ, ta làm mẫu một lần, học chút.”

Hắn ôm lấy vò rượu,uống một ngụm rượu, sau đó nâng lên cằm nàng. Chỉ thấy nàng ngửa đầu nhìn hắn, thần sắc kia cỡ nào thuận theo, phẳng phất mặc kệ hắn đối với nàng làm cái gì cũng không quan hệ,giống như chỉ nguyện ý đi theo hắn đến thiên nam địa bắc, hại tính tình hắn đầy ngập cứng rắn đều biến thành ôn nhu tình cảm.

Vì thế khi hắn cúi người động tác phi thường mềm nhẹ, môi trước đụng tới của nàng, sau đó đầu lưỡi mang hương rượu đảo qua môi nàng, hơi hơi hé mở miệng nàng, rượu kia từ trong miệng hắn tiến vào trong miệng nàng.Hương rượu ở đầu lưỡi hai người quanh quẩn, trong lúc nhất thời không rõ mùi hương là của nàng, vẫn là rượu tỏa ra.

Rượu đều bị tiến vào trong miệng nàng, cái miệng hắn còn luyến tiếc thật lâu mới rời đi.

Khi Diêm Cửu Giới đi vào hầm rượu miệng mím lại,khi đi ra hầm rượu miệng lại hàm cười.

“Ta có việc tiến cung một chuyến,trước ngọ thiện sẽ về.” Tay Diêm Cửu Giới còn nắm tay nàng.

Lăng Phi thấy bên cạnh có hạ nhân, muốn nhanh rút tay về, nhưng hắn nắm chết cũng không buông,làm cho những người đứng xem cười trộm. Nàng trừng mắt nhìn hắn một chút, không nghĩ hắn lại đi trừng nô tài cười trộm.

Lăng Phi mắt trợn trắng, xấu hổ vô cùng,nguyên lai nam nhân này náo loạn tính tình thật giống một đứa trẻ.

“Ta sẽ chờ chàng, nhưng nói không chừng hoàng thượng sẽ lưu chàng lại dùng bữa.” Nàng nói, thấy hắn lộ ra biểu cảm không cho là đúng, nàng lại nói: “Vậy chàng mời hoàng thượng đến phủ dùng bữa, lần trước ta đáp ứng hắn muốn đưa rượu cho hắn, vừa khéo hôm nay ra diếu,hai người có thể hảo hảo uống một chén.”

“Tiểu tử kia uống rượu gì? Niết Đông đã nhấm nháp rượu kia trước cả ta, chẳng lẽ hiện tại ta ngay cả là người thứ hai uống cũng không được sao?” Nói đến đây Diêm Cửu Giới lại có ý kiến.

“Ai nha,chàng làm gì keo kiệt như vậy chứ? Ta năm nay nhưỡng đào hoa túy đều đưa cho chàng, sang năm chàng còn rất nhiều đào hoa túy có thể uống, như vậy còn không vui vẻ sao?” Nàng cười trấn an hắn.

“Không được, nàng vẫn phải bồi thường ta.” Hắn nghĩ đến sáng sớm Hạ Niết Đông đắc ý tươi cười kia, hắn nhịn không được cắn răng. Còn có, vừa mới bị ôn nhu của nàng thu phục, hại hắn đều quên ép hỏi nàng rốt cuộc Hạ Niết Đông giúp nàng làm gấp cái gì, hình như là Hạ Niết Đông thay nàng làm cái gì, không được, đợi lát nữa hắn tìm cơ hội đi điều tra một chút. Nàng cùng hắn ở chung, vật phẩm không có khả năng đặt ở bên trong tẩm cư,khả năng duy nhất chính là phòng rượu.

“Bồi thường thế nào? Ta cũng không có rượu khác có thể cho chàng.” Nàng trừng mắt nhìn, ngây ngốc hỏi.

“Buổi tối ta sẽ cùng nàng nói,giải thích phi thường kỹ càng tỉ mỉ.” Hắn hướng nàng lộ ra một nụ cười tươi đắc ý,trong đó ý tứ ám chỉ thật sự quá cường liệt, hại nàng sau khi nhận ra ý đồ cả khuôn mặt đều đỏ bừng lên.

“Diêm Cửu Giới!” Nàng dậm chân một cái, nhìn nhìn nô tài bốn phía, quả thực cảm thấy xấu hổ vô cùng. “Không để ý tới chàng nữa,chàng muốn vào cung nhanh chút đi đi!” Nàng nói xong không đợi hắn trả lời liền xoay người đi trước.

Diêm Cửu Giới ở đó cũng chỉ lãng cười nhìn nàng rời đi, sau đó dự tính trước khi tiến cung vòng trở về phòng rượu hảo hảo kiểm tra xem.

Lăng Phi đi qua mấy cái sân,khi đang muốn trở về tẩm cư của nàng cùng Diêm Cửu Giới, trên đường gặp phải Lí tổng quản. Nhìn Lí tổng quản hướng nàng thẳng tắp đi tới, nàng dừng lại bước chân chờ hắn.

“Lí tổng quản, tìm ta sao?” Nàng nhẹ giọng hỏi.

“Phu nhân, Cửu gia không ở đây sao?”Lí tổng quản có chút chần chờ hỏi.

“Ân, hắn mới vừa đi. Nói muốn vào cung, khả năng khi dùng cơm trưa mới có thể trở về. Tìm hắn có việc sao?” Nàng thấy thần sắc hắn khác thường, mới truy hỏi một câu.

“Ách, là như vậy.” Lí tổng quản do dự một chút, vẫn nói. “Là binh bộ thượng thư Lí Húc Đạo, hắn hiện tại đợi ở tiền thính.”

“Lí đại nhân?” Nàng nghe vậy nhíu mày,binh bộ thượng thư họ Lí này cho nàng ấn tượng cũng không tốt.

Đúng rồi, lần trước bị lão bản Vạn Thông tửu lâu hà khấu tiền rượu cũng nên quên đi, nàng hiện tại đã là Định vương phi, lại đi đòi tiền này có thể hay không mất thể diện?

“Đúng vậy, ta đi trả lời hắn vương gia không có nhà.” Lí tổng quản lo nghĩ nói. Kỳ thực Lí Húc Đạo sau khi đắc tội Cửu gia cũng chưa vào cửa lần nào, hôm nay xuất hiện,làm hắn cảm thấy ngoài ý muốn.

Lí Thượng Khiêm ở vương phủ làm tổng quản cũng hơn ba mươi nă,người trên quan trường hình dáng kỳ lạ quái sắc hắn gặp không ít, hôm nay vừa thấy đến đại nhân họ Lí này, hắn trực giác người này đến ý đồ không tốt. Chờ Cửu gia trở về, hắn cùng Cửu gia báo cáo một lần mới được.

“Được, liền nói như vậy = với hắn đi!” Lăng Phi cũng không muốn tham gia vào thị phi chốn quan trường, bởi vì nàng đối với những điều đó cũng không quen thuộc.

Lí tổng quản vâng mệnh mà đi, Lăng Phi chậm rãi trở về, đang muốn trở lại tẩm cư của mình,bên kia tiền thính ầm ỹ làn ngừng bước chân của nàng.

Nơi này cách tiền thính tương đối gần, nhưng chưa từng nghe qua tiền thính ầm ỹ như vậy, xem ra Lí Húc Đạo kia là không chịu tin chuyện Diêm Cửu Giới không có nhà.Khi nàng do dự muốn đi xem một chút hay không, chỉ thấy Lí tổng quản cùng Lí Húc Đạo một trước một sau hướng nàng đi tới.

“Lí đại nhân, ngài thế nào xông loạn chứ?Ta nói rồi vương gia nhà ta không có nhà.Lí đại nhân mời trở về!”Lí tổng quản hổn hển.

“Người ta muốn tìm là vương phi, không phải vương gia. Vương phi rõ ràng có nhà, vì sao không cho ta gặp?” Lí Húc Đạo vẻ mặt đỏ bừng, tính tình cũng không chịu.Người này bình thường ở cung bãi quán uy quan, xem lúc này tính tình bộc phát còn rất dọa người.

“Như vậy ngài cũng phải ở tiền thính chờ,để ta bẩm báo vương phi, mới có thể……” Lí tổng quản nói đến một nửa, liền nhìn thấy Lăng Phi đứng ở bên kia xem bọn họ tranh cãi.

Lí Húc Đạo đắc ý nhìn hắn một cái. “Ngươi xem, ngay cả vương phi đều đi ra, ngươi còn nói nàng không muốn gặp ta sao?”

Lăng Phi kinh ngạc hỏi: “Lí đại nhân từ xa đến đây, tìm ta có chuyện gì sao?” Hắn làm sao có thể tìm đến nàng? Sẽ không lại đến cầu xin nàng,để Diêm Cửu Giới đem con hắn trở về đây đi?

“Thẩm Lăng Phi!” Không ngờ Lí Húc Đạo vừa thấy nàng liền đỏ mắt,miệng kêu tên nàng như là cắn răng mà ra theo. “Hết thảy đều bởi vì ngươi! Nếu không phải ngươi, Diêm Cửu Giới cũng sẽ không phái con ta lĩnh quân đi chiến trường, nếu không phải ngươi,đứa con duy nhất của ta cũng sẽ không bồi thượng tính mạng, ngươi đền mạng cho ta!”

Lời nói của hắn làm cho Lăng Phi khó hiểu, còn không kịp phản bác, chỉ thấy hắn một phen đẩy ra Lí tổng quản, tiếp theo lại đẩy ngã nàng,sau đó lấy ra dao nhỏ cất giấu trong người,đem mặt trên gói kỹ lưỡng vải dỡ xuống,đâm thẳng đến chỗ nàng.

Lăng Phi bị động tác thình lình xảy ra của hắn dọa đến, ở một khắc cuối cùng mới phát hiện ra, lại bởi vậy mất đi trọng tâm, cả người té ngã trên đất.

“Phu nhân!” Lí tổng quản bị té ngã ở tình thế cấp bách hô to.

Ai ngờ Lí Húc Đạo một đao không trúng,lại đâm lần nữa. Lăng Phi bị té ngã, đành phải quay thân mình né tránh dao nhỏ kia.

Một cái né tránh không kịp, dao nhỏ đảo qua góc áo nàng, làm áo khoác nàng bị cắt một lỗ hổng.

“A!” Nàng sợ tới mức lên tiếng thét chói tai.Khi nàng thấy dao nhỏ kia lại lần nữa đâm tới, mà chính mình muốn tránh cũng không được, khóe mắt chợt lóe, một đạo bóng dáng màu trắng xẹt qua trước mặt nàng, tiếp theo Lí Húc Đạo bị ngã văng ra ngoài.

“Lí Húc Đạo,con chó nhà ngươi thật can đảm!” Diêm Cửu Giới đi rồi quay lại trừng mắt Lí Hức Đạo bị hắn đá ngã xuống đất, giận mắng ra tiếng.

Lúc trước hắn thừa dịp Lăng Phi rời đi, lộn trở lại phòng rượu thăm dò xem Hạ Niết Đông làm cái gì đưa nàng, nhìn nửa ngày không thấy được cái gì khác thường, quyết định tiến cung, không nghĩ tới mới đi qua hành lang, dự tính từ trước thính đi ra ngoài, liền nhìn thấy Lí Húc Đạo lấy đao hướng Lăng Phi đâm mạnh,tim của hắn thiếu chút ngừng đập,nhanh chóng sử dụng khinh công phi qua, kịp thời ngăn trở bi kịch.

“A, Cửu Giới!” Lăng Phi kinh kêu.

“Nàng có bị thương hay không?” Diêm Cửu Giới xoay người,nhanh chạy đến bên người nàng, kiểm tra tình huống của nàng. Xem tóc nàng tán loạn, quần áo bị cắt một vết rách khá to, nhìn đáy mắt Diêm Cửu Giới hỏa diễm lộ ra.

“Ta không sao, chỉ có rách đến quần áo.” Nàng thấy đáy mắt hắn có sát ý,nhanh giữ chặt hắn.

“Không có việc gì là tốt rồi.” Hắn kiểm tra phát hiện lời nàng nói không giả, đang muốn đem nàng để sang một bên, chuyên tâm đối phó họ Lí, chợt nghe đến nàng kinh hô.

“Chàng bị thương! Cánh tay chàng đổ máu!” Nàng thấy cánh tay hắn có một vết thương ước chừng hai đốt ngón tay, bây giờ còn chảy máu, khẳng định là lúc nãy vì cứu nàng bị thương.

Hắn cúi đầu liếc mắt một cái. “Chính là tiểu thương, không trở ngại.”

“Nhưng……”

Hắn buông nàng ra, xoay người giận trừng trừng Lí Húc Đạo ngồi dưới đất không đứng lên.

Lí Húc Đạo bộ dáng chật vật,dao nhỏ trên tay sớm bị Diêm Cửu Giới đá bay đi ra ngoài, mà tóc tai hắn bù xù ngã ngồi ở đó, ngay cả quần áo trên người đều bẩn.

“Ha ha ha, ngươi muốn giết ta sao? Diêm Cửu Giới, ngươi giết đi! Ta vốn nghĩ rằng giết không được ngươi, muốn giết vương phi của ngươi. Ta muốn cướp đi người trong lòng ngươi, tựa như ngươi cướp đi đứa con ta yêu thương. Long nhi đáng thương của ta…… Con trai duy nhất của ta nha!” Lí Húc Đạo vừa cười vừa khóc, vẻ mặt điên cuồng.

Diêm Cửu Giới tóm lấy hắn,đang muốn vận khí một chưởng đánh hắn,chân khí vừa động,hắn lập tức cảm thấy không thích hợp.

“Ngươi ở trên đao bôi độc?”Hắn híp lại mắt,đáy mắt sát ý vẫn đậm.

“Không sai, ngươi giết ta cũng vô dụng, ngươi đã trúng độc.” Lí Húc Đạo cũng không chối cãi, hắn biết lấy tính tình Diêm Cửu Giới, muốn giết hắn sẽ không lưu tình.

“Cửu gia!” Lí tổng quản kinh hoảng chạy tới.

“Cửu Giới!” Lăng Phi nghe được hai chữ “trúng độc”, cũng không để ý nguy hiểm chạy vội tới,nắm lấy cánh tay hắn kiểm tra miệng vết thương. “Thực sự có độc, máu đều là đen!”

“Vương gia,trước trị thương quan trọng hơn,họ Lí này giao cho ta.”

Lí tổng quản đem Lí Húc Đạo theo tay Diêm Cửu Giới lôi ra, Diêm Cửu Giới nguyên bản còn không chịu thả người,cho đến khi Lăng Phi lo lắng kêu hắn, hắn mới quay đầu nhìn nàng, sau đó mới buông lỏng tay ra.

Lúc này không ít người hầu đều nghe tiếng mà đến, đem Lí Húc Đạo vây quanh. Lăng Phi đỡ lấy Diêm Cửu Giới, quay đầu nói với Lí tổng quản: “Mau, nhanh đi mời đại phu!”

“Đừng lo lắng……” Diêm Cửu Giới cảm giác một chút bóng tối tiến đến, hắn giơ lên tay, dùng khí lực còn thừa cuối cùng của mình,điểm mấy chỗ đại huyệt.

“Cửu Giới! Cửu Giới!” Lăng Phi hoảng loạn tiếng la theo ý thức hắn biến mất mà nhỏ dần.

Diêm Cửu Giới ngất xỉu.

Cùng với tiếng thét chói tai, mọi người hoảng thành một đoàn.

“Toàn bộ dừng lại cho ta!” Lăng Phi lớn tiếng kêu.

Mọi người như bị điểm huyệt,rốt cục đình chỉ hoảng loạn, thoáng bình tĩnh xuống.

Lăng Phi lau mặt, lau đi nước mắt ở khóe mắt. “Ngươi, ngươi với ngươi, giúp ta đem vương gia trở về phòng.Ngươi đi chuẩn bị khăn sạch cùng nước, đợi chút đại phu đến không chừng sẽ dùng đến.”

“Dạ, phu nhân.”

Mọi người y theo mệnh lệnh của nàng, phân công nhau đi xử lý.

Không bao lâu,Lí tổng quản mồ hôi đầy đầu mang theo Liễu đại phu một đường tiến vào tẩm phòng của vương gia,khi đi vào thấy Lăng Phi đang dùng khăn sạch sẽ lau mặt Diêm Cửu Giới.

“Đại phu, ngươi nhanh nhìn xem, hắn hôn mê, miệng vết thương ở chỗ này.” Lăng Phi thấy người tới nhanh nhường chỗ, sau đó đem cánh tay Diêm Cửu Giới lộ ra.

Liễu đại phu buông hòm thuốc, nhìn nhìn miệng vết thương, sau đó nắm lên cổ tay hắn bắt mạch.

“Vương gia trúng là thất lí hồn, nghe nói sau khi trúng độc thất lí không thông sẽ khí tuyệt, bất quá độc không lan tràn, hẳn là Cửu gia đã che lại mấy chỗ đại mạch của mình.Đầu tiên ta muốn xử lý miệng vết thương, Cửu gia mặc dù trì hoãn tốc độ độc lan tràn, nhưng vẫn phải nhanh xử lý.” Liễu đại phu vô cùng trấn định nói.

“Phiền toái ngươi, đại phu,mong ngươi nhất định phải hỗ trợ.”Tay Lăng Phi ẩn ẩn run run.

Thất lí hồn? Cái tên nghe xong đều dọa người, may mắn là ở vương phủ phát sinh, đại phu cũng rất nhanh chạy đến, bằng không nàng hoàn toàn không dám tưởng tượng kết cục của Diêm Cửu Giới.

Bất quá xem thần sắc đại phu, giống như đối với độc này hiểu biết sâu sắc, thoạt nhìn hết thảy đều ở trong tầm nắm của hắn, hẳn là không có việc gì! Lăng Phi cố gắng an ủi chính mình, lúc này nàng cũng không thể loạn.

Liễu đại phu đầu tiên lấy ra dao nhỏ, hơ nóng qua đưa đến miệng vết thương của hắn xử lý qua, sau đó mới dùng dược bôi lên, cuối cùng băng bó. Tiếp theo lấy ra châm, bắt đầu ở trên người hắn châm vài cái huyệt vị.

Lăng Phi nhìn trên người hắn cắm đầy châm, nước mắt rốt cuộc nhịn không được chảy xuống, trong lòng lo sợ rốt cuộc không thể đè nén……

Diêm Cửu Giới nằm ở trên giường, ánh mắt đóng chặt,sắc mặt tái nhợt kia cùng môi biến tím làm cho nàng thấy kinh tâm không thôi.Từ khi quen biết hắn tới nay, hắn đều cường tráng như vậy, lúc này thấy hắn không có ý thức nằm ở trên giường, thực sự làm cho người ta không thể nhận. Nàng rất sợ hãi, rất lo lắng cứ như vậy mất đi hắn.

Nhìn bộ dạng hắn ngày thường cuồng vọng, giống như đao thương bất nhập, giống như không người nào uy hiếp được hắn, cho nên nàng luôn luôn không phải lo lắng hắn. Nàng tin tưởng Lí Húc Đạo nếu trực tiếp chọn tấn công hắn, là không có khả năng làm hắn bị thương, nhưng hôm nay hắn vì cứu nàng cho nên tính mạng nguy hiểm,điều này kêu nàng như thế nào có thể thừa nhận……

“Diêm Cửu Giới……” Nàng không tiếng động gọi hắn,môi run run, không cho chính mình khóc thành tiếng.

“Phu nhân, ngài muốn đến bên cạnh nghỉ ngơi một chút hay không? Chờ đại phu trị liệu tốt, ta sẽ thông báo cho ngài.” Lí tổng quản thấy sắc mặt nàng so với vương gia còn tái nhợt hơn, lo lắng hỏi.

Nàng trầm mặc lắc lắc đầu, kiên quyết không chịu rời đi.

Lí tổng quản cũng chỉ thở dài, tùy ý nàng tra tấn mình như vậy.

May mắn Liễu đại phu y thuật không tồi, dùng châm cứu bức ra đại bộ phận độc. Thời gian trị liệu mặc dù dài, nhưng cuối cùng vẫn xong.

“Đại phu, tình hình ra sao?” Lăng Phi thấy đại phu đứng dậy, nhanh đón tiếp.

“Độc tố lan tràn đã khống chế được, hiện tại dựa vào dược loại trừ độc còn thừa. May mắn độc này ta từng giải qua,dược liệu của giải dược cũng không phải quá khó tìm, ta đưa giấy thuốc, các ngươi dùng giấy thuốc này đi lấy dược, tận dụng cơ hội uy hắn uống. Tối hôm nay khả năng sẽ phát sốt, phải chú ý hạ nhiệt, sống quá đêm nay, ngày mai hẳn là có thể tỉnh lại.” Liễu đại phu nói ngồi xuống, cầm lấy bút viết giấy thuốc.

“Ngươi nói hắn còn có nguy hiểm?” Lăng Phi lo lắng hỏi.

“Có thể làm ta đều làm, nhưng ta không thể cam đoan nhất định không có vấn đề.Độc tính này rất mạnh, chỉ cần một chút miệng vết thương nhỏ đủ để mất mạng. May mắn vương gia trước khi ngất đi đã điểm mấy đại huyệt, bằng không cho dù thần tiên cũng cứu không được. Vương gia trường kỳ luyện công, thân mình bảo trụ tốt, hẳn là có cơ hội sống qua kiếp nạn này.”

Lăng Phi trong mắt lại lần nữa dâng đầy nước mắt.

“Đại phu, bên này mời.” Lí tổng quản tiếp nhận.

“Ban đêm nếu có biến hóa gì cho người tìm ta, bất quá,buổi sáng ngày mai ta sẽ lại đến một chuyến.” Liễu đại phu nói rõ.

“Cám ơn đại phu, xin đi theo ta.” Lí tổng quản mang đại phu đi ra ngoài.

Lăng Phi ngồi vào bên giường, thân thủ sờ sờ cái trán lạnh lẽo của Diêm Cửu Giới.

Lần trước hắn nói qua chính mình có rất nhiều kẻ thù, nếu nàng sợ mà nói có thể không cần gả cho hắn, không nghĩ tới thực sự gặp tình huống như vậy. Nàng không sợ chính mình gặp chuyện không may, thế nào cũng không dự đoán được hắn nằm ở nơi này, mất đi ý thức.

“Diêm Cửu Giới, chàng làm chi muốn cứu ta? Đã muốn cứu, cần bảo hộ tốt chính mình, làm sao có thể làm cho chính mình bị thương? Làm sao có thể hôn mê như vậy, làm cho ta lo lắng?”

Nàng nghẹn ngào,tay vuốt ve má hắn so với ai đều ôn nhu.

“Là chàng xông vào sinh mệnh của ta, làm ta yêu chàng. Chàng không thể như vậy buông tay,điều này rất không có trách nhiệm, ta không cho chàng làm như vậy, không được! Không được! Không được!” Nàng ghé vào bên cạnh người hắn,không chịu được khóc lên.

Bên cạnh vài cái hạ nhân thấy thế, vốn muốn tiến lên an ủi, đỡ nàng đến một bên nghỉ ngơi, nhưng nàng nằm sấp quỳ gối trước giường, căn bản không chịu rời đi, bọn họ cũng chỉ có thể lặng lẽ thở dài,để nàng phát tiết thương tâm cùng lo lắng đầy ngập kia.

Trong lúc nhất thời,không khí trong vương phủ lâm vào trầm thấp trước nay chưa từng có.