Aiz... mệnh khổ a...

Ta xoa đôi tay chẻ củi đến đau, buồn bực vô cùng đi vào phòng. Vừa mở cửa, Tiểu Tề an vị trên thành cửa sổ, lẳng lặng nhìn ta.

“Ta có mở cửa lớn.” Ta thở dài, nói.

Hắn khẽ cười, “Thói quen của ta.”

Thật là, bị người khác nhìn thấy sẽ không tốt. Ta đi đến bên cạnh bàn, rót một ly trà. “Có chuyện gì sao?”

“Ta nghe nói ‘Ngân Kiêu’ tái hiện giang hồ... Sao nào, rốt cục cũng muốn kế thừa y bát sư phụ à?” Hắn dựa khung cửa sổ, vẻ mặt thản nhiên.

“Đó là sư phụ ngươi, không phải sư phụ ta.” Ta uống một ngụm trà, nhắc nhở hắn.

“Đúng vậy... Nếu nghiêm túc tính, ta nên gọi cô một tiếng ‘sư công’...”

“Không cần, cám ơn.” Đùa à, ta già như vậy sao? Aiz, chỉ tại năm đó tên “Ngân Kiêu” kia lại muốn cùng ta đánh đố. Nói cái gì trong vòng mười chiêu, hắn nếu thắng ta, ta liền làm đồ đệ hắn. Nếu như bằng không, hắn liền tôn ta một tiếng sư phụ. Bây giờ ngẫm lại, thật sự hối hận.

“Sư phụ ưu điểm khác không có, chỉ có tín nghĩa. Ông ấy thấy cô còn không phải cung kính gọi ‘Sư phụ’ sao.”

Cái này cũng gọi là ưu điểm? “Ngươi rốt cuộc là tới đang làm gì?”

“Là sư phụ bảo ta đến truyền lời.” Hắn nhìn bầu trời qua cửa sổ, “Cô căn bản không phải đối thủ cùa ‘Thập Nhận’. Buổi tối tốt nhất là đừng đi trêu chọc người ta...”

“...” Không phải đâu. Không thể nói bất phân thắng bại, nhưng tốt xấu gì cũng không bị tổn hại a.

“... Nếu là ngang tay, đó là người ta nhường cô...”

Cái lão nhân kia, thật sự là không có khẩu đức!

“Được rồi được rồi, đừng nói nữa.” Ta phất tay cắt lời Tiểu Tề, “Cái ‘Thập Nhận’’ kia đến tột cùng là cái gì thế?”

Tiểu Tề cười cười, “Nên nói cô không để ý tới tục sự, hay là kiến thức hạn hẹp đây?” Hắn dừng một chút, nói, “Trên giang hồ có một giáo phái thần bí, tổ chức khổng lồ, thế lực mạnh mẽ, cơ hồ làm cho mọi môn phái phải kiêng kị. Bởi vì không biết kỳ danh, người sợ hãi nó liền gọi nó là ‘Thánh giáo’. ‘Thánh giáo’ làm việc quỷ bí, người trong giang hồ duy nhất biết đến, là giáo phái này, có tứ đường. Phân biệt lấy ‘tứ thần’ làm tên. Trong đó, Thương Long đường chủ quản ‘xuất chiến’, dưới trướng có hơn một ngàn kiếm sĩ. Gọi chung là ‘Thiên Nhận chúng’. Mà người mạnh nhất trong ‘Thiên Nhận chúng’, gọi là ‘Thánh Kiếm’. Mười người võ công xếp sau hắn, liền gọi ‘Thập Nhận’.”

Nghe thật đúng là lợi hại a. Mới chỉ một đường đã có hơn một ngàn kiếm sĩ, khó trách môn phái khác phải kiêng kị.

“Chậc, bọn họ đến đây làm gì?” Không hiểu nổi. Buồn chán tìm việc vui sao?

Ánh mắt Tiểu Tề đột nhiên trở nên thâm thúy, “Năm năm trước, ‘Thánh Kiếm’ làm phản, giết chết đường chủ Thương Long đường, tự lập môn hộ, thoát ly ‘Thánh giáo’. ‘Thiên Nhận chúng’ cũng chia thành hai phe... Bạch Hổ đường của ‘Thánh giáo’, lo việc ‘thanh trừng (trừng phạt, làm sạch)’, luôn đuổi giết phản nghịch. Đám ‘Nhận’ này xem ra là bị đuổi tới nơi này...”

“Ngươi biết thật là nhiều.” Ta nhìn hắn một cái, cười nói.

“Ha ha, ít nhiều cũng có chút quan hệ với ta...” Tiểu Tề cười cười.

Quan hệ? Đừng nói cho ta biết hắn cũng là người của Thánh giáo. Ta gần đây đã chịu nhiều kinh hách lắm rồi, trái tim sẽ chịu không nổi...

“Ngươi quen ‘Thập Nhận’?” Hay là hỏi một chút đi, không biết càng khó chịu.

“Sao có thể chứ. Cho dù là giáo đồ ‘Thánh giáo’, cũng rất ít lui tới. Ta chỉ biết, ‘Thập Nhận’ không có tên, chỉ có danh hiệu, tỷ như, đứng hàng thứ thứ nhất, gọi là ‘Nhận Nhất’, cứ như thế...”

Nhận Nhất? Tâm của ta đột nhiên không tự giác run lên một cái, có chút việc đầu óc còn chưa nghĩ đến, tâm lại phản ứng trước. Ta nhớ rất rõ, có người từng nói qua, tên của hắn là “Nhâm Nhị”. Nếu “Nhâm Nhị” không phải “Nhâm Nhị”, liền có thể lý giải. Hắn không phải ca ca của Khách Lộ, mà là “Nhận Nhị” trong “Thập Nhận’”. Hắn gọi Khách Lộ là Tiểu Thất, chính là “Nhận Thất”... Thật là như vậy sao? Hay là, ta đã nghĩ nhiều?

“Rốt cuộc có nghe ta nói không?” Tiểu Tề bất mãn cắt ngang suy nghĩ của ta.

“Vậy, ‘Thập Nhận’ là theo ‘Thánh Kiếm’ làm phản sao?”

Tiểu Tề nhíu mày, “Nghe nói ‘Thập Nhận’ tâm tư khác nhau, cho nên lúc đó cũng vì thế sự tranh đấu qua, hiện tại ‘Thập Nhận’ cũng chỉ còn lại ba người. Thực đúng dịp, ba người này đều là người của ‘Thánh kiếm’.”

Như vậy, “Thập Nhận” ngày hôm qua ta thấy nhất định có một là Khách Lộ. Người mở miệng nói chuyện nhiều, giọng nói cách mặt nạ, nghe không ra có phải “Nhâm Nhị” hay không, nhưng ta có thể khẳng định không phải Khách Lộ. Người nhỏ bé kia, rõ ràng cũng không phải. Chỉ còn lại có một người... Nếu nói đêm qua ta có thể cùng hắn bất phân thắng bại, là vì hắn nhường cho ta, đây cũng thật hợp lý. Lấy tính cách của Khách Lộ, sẽ hạ thủ lưu tình. Đối với kẻ xấu đã như thế, huống chi là đối với một người xa lạ chứ?...

Trong lúc nhất thời, ta không khỏi mâu thuẫn. Ta hy vọng hắn là Khách Lộ... Nhưng mà, lại không hy vọng Khách Lộ là “Nhận Thất”... Tâm tình như vậy, đến tột cùng là vì sao đây?

“Giang Đinh!” Tiểu Tề không kiên nhẫn lớn tiếng nói.

“A? Cái gì?”

“Cô...” Hắn hung hăng thở dài, “Tóm lại, cô thành thành thật thật ở nhà đi. Miễn cho sư phụ lại tìm ta tính toán!” Nói xong, hắn xoay người, rời đi.

Ban ngày ban mặt, dùng khinh công cái gì hả? E thiên hạ bất loạn à...

... Ta, có thể thành thành thật thật ở nhà đợi sao? Sau khi biết người nọ có lẽ là Khách Lộ... Đương nhiên không có khả năng!... Hy vọng, tối hôm nay không quá nóng...

...

“Lại là ngươi? Đi theo ta làm gì hả?” Quân Lâm không khách khí lớn tiếng nói với ta.

Ta cũng không muốn giống sắc lang đâu. Nhưng mà, ta cảm thấy, “Thiên Nhận chúng” có thể tìm đến Quân Lâm. Ôm cây đợi thỏ có vẻ thoải mái a.

“Tại sao không nói lời nào?” Quân Lâm đi qua, nhìn ta, “Hay là, ngươi là người ta quen?”

Vậy ngươi đoán đi... đừng khách khí...

Nàng giảo hoạt cười cười, “Xem ra, chúng ta thật sự có quen nhau. Tại trấn này, ta lại không nhớ có cô nương võ công tốt như vậy.”

Cũng không phải tốt lắm a...

“Ha ha, Hạ Lan cô nương thật có nhã hứng, nửa đêm đi tản bộ sao?” Vẫn là cái giọng nói cách mặt nạ.

Quân Lâm quay đầu, “Đâu có, ta là đặc biệt tới tìm ngươi...”

Ước chừng mười lăm tên, một người đấu bảy tên...

“Ô? Tại hạ thật sự là thụ sủng nhược kinh (được yêu chiều mà sợ hãi) a...”

“Ta rất là tò mò nha...” Quân Lâm yêu kiều cười, “‘Thiên Nhận chúng’ các ngươi cả ngày đội mặt nạ, không cảm thấy buồn sao?” Nàng vươn tay, trong tay có thêm một sợi ngân tuyến mảnh như sợi tóc, “Ta hôm nay thật muốn nhìn xem, ngươi có phải bị lỡ loét không, sao không dám gặp người khác!” Tiếng nói vừa dứt, nàng lập tức tấn công.

Chậc. Tình thế vẫn là một đấu mười lăm a... ta thật đáng thương...

Lúc này, có người lẫn vào, vừa thấy ta liền lớn tiếng quát lớn. “Đã bảo cô ngoan ngoãn đợi ở nhà!” Tiểu Tề nổi giận đùng đùng.

Thật tốt quá, vậy mười lăm tên “Nhận” này liền phiền ngươi! Ta vỗ vỗ vai hắn, xoay người đi tìm người ta muốn tìm.

“Cô...” Tiểu Tề cau mày, tuy rằng bất mãn, nhưng vẫn thay ta chống đỡ công kích.

Trong lúc bên cạnh chiến đấu lộn xộn, ta rốt cục cũng có thể đứng ở trước mặt “Nhận Thất”. Thì ra, quần áo của hắn là màu xanh thẫm, do sắc trời, nên ta vẫn tưởng là màu đen. Nói thật, cái mặt nạ kia không hợp với hắn đâu...

Trăng phá mây ra, ánh sáng tỏa ra rực rỡ đẹp mắt. Ta không tự giác nắm chặt trường thương trong tay, tâm nháy mắt nhảy nhanh. Thật sự, rất khẩn trương... Là vì hưng phấn trước khi chiến đấu, hay là... vì... Còn một nguyện vọng?

Vẫn là công kích thật thà hữu hiệu như vậy... Đột nhiên nghĩ, nếu hắn dùng hết toàn lực, đêm qua ta có thể nguyên vẹn trở ra không... Có lẽ, đêm qua, nguyên nhân “Thập Nhận” nhỏ bé kia gia nhập chiến cuộc, chính là vì không cho hắn thủ hạ lưu tình, trở thành nguyên nhân gây thương tổn chính hắn...

Khách Lộ...

Đột nhiên sợ hãi, biết đáp án cuối cùng...

Cùng giống đêm qua, “Nhận” nhỏ bé kia, không chút do dự gia nhập vào. Chiêu thức, đều là thủ. Dám ngăn cách ta công kích hắn...

“Hai người đánh một, thật sự là không biết xấu hổ...” Giọng nói rất là quen thuộc, Khách Ức liền như vậy nhàn nhã thay ta tiếp được công kích.

“Xin các hạ đừng xen vào việc của người khác!” “Nhận” nhỏ bé kia, mở miệng, lạnh lùng nói.

“Xen vào việc của người khác?” Khách Ức cười cười, “Đáng tiếc, không phải việc của người khác, là việc nhà...” Hắn nhìn nhìn tình hình chiến đấu chung quanh, “Mưu nghịch phạm thượng, vượt quyền thánh uy, bọn ngươi, phải chịu trời tru!”

Mọi người nghe vậy đều ngừng lại.

“Ngươi là người của Bạch Hổ đường!” “Nhận” nhỏ bé kia kinh ngạc nói.

“Buông vũ khí đầu hàng, ta còn có thể cầu tôn thượng tha cho các ngươi một mạng!” Khách Ức cười, vẻ mặt ngây thơ.

“Hừ! Vô nghĩa!” Nháy mắt, chiến cuộc lại tiếp tục.

Cái nháy mắt kia cũng rất kỳ quái, biết Khách Ức cũng là người “Thánh giáo”, ta lại không kinh ngạc chút nào. Ngay từ đầu, lực chú ý của ta toàn bộ đã đặt trên người “Nhận Thất”... Nhìn thấy, chỉ có một người mà thôi...

Hắn vì sao không dùng toàn lực chứ? Là do biết với võ công của ta không gây thương tổn được hắn, hay là, hắn... căn bản chẳng quan tâm tới việc bị thương...

Quả nhiên, trường thương của ta lại thoải mái mà xẹt qua ngực hắn. Vạt áo hắn bị gió mở ra, một sợi dây màu đỏ bị mũi thương móc ra, ta vĩnh viễn nhớ rõ, thời khắc đó, trường thương lấy ra, là một cái bùa hộ mệnh rẻ tiền bình thường...

Đó là lần đầu tiên hắn nhận được đồ người khác tặng...

Tay của ta suýt nữa liền buông lỏng. Nhưng mà, một khắc kia, hắn công kích lại trở nên mạnh mẽ, như là thoát thai hoán cốt (thay da đổi thịt) vậy.

Không biết vì sao, chỉ là không nói nên lời... Thậm chí, khi lưỡi dao của hắn đâm vào cơ thể ta, vẫn không có cách nào mở miệng, gọi tên hắn...

“Giang Đinh!”

Giọng nói của Tiểu Tề, nghe có chút xa xôi.

Hắn rõ ràng là giật mình một cái, nhanh chóng thu đao. Sau đó, ta vốn nên ngã xuống, liền được hắn ôm vào lòng...

“...” Đao hắn đã rơi xuống đất. Có thể cảm giác được, hắn khẽ run.

“Khách... Lộ?” Ta mở miệng, đột nhiên cảm thấy ngay cả nói một câu nói cũng mệt mỏi quá.

Mang máng nhìn thấy hắn gật đầu... Là thật sao? Thì ra, thật là hắn...

Chỉ cần biết, là đủ rồi. Chuyện còn lại ta không muốn suy nghĩ, cũng không có hơi sức mà suy nghĩ... Cứ như vậy, ở trong lòng hắn, kỳ thật cũng không tệ a...

...

Nóng quá... Toàn thân như bị lửa nóng thiêu đốt. Ý thức dần dần tỉnh táo, cái cảm giác nóng cháy cũng dần dần chân thật lên, hóa thành đau đớn đến thấu xương...

... Thật sự là, từ nhỏ đến lớn chưa từng đau như vậy...

Nơi này... Là nơi nào?

“Khách Lộ...”

Đôi mắt đẹp đẽ, ánh nhìn thâm thúy, vẻ mặt bình thản... Người dịu dàng như nước thế kia, chỉ sợ ta cả đời này cũng không thể dễ dàng quên...

Nhưng mà, trong mắt hắn vẫn có phiền não... Hắn đến tột cùng, muốn phiền não tới khi nào?

“Cô tỉnh rồi.” Giọng nói của hắn, hơi khàn khàn.

Tay xoa trán ta, lạnh lạnh, rất thoải mái... Không khỏi nghĩ đến, cứ đặt trên trán như vậy cũng không sao a...

Hắn nhẹ nhàng nhíu mi, “Uống nước không?”

“Ừm...” Đau đớn như vậy, như là lửa cháy, lại nói, thật sự rất khát.

Hắn rót một chén nước, nâng ta dậy, cho ta gối lên vai hắn. Tình hình này, hẳn là gọi là “đút”... Có chút xấu hổ nha...

Đau... Ngay cả nuốt một ngụm nước cũng có thể đau thành như vậy. Phải chịu đau như vậy, không bằng...

“Chậm một chút...” Giọng nói gần ở bên tai, đột nhiên khiến ta quên đau.

Gối lên hắn, thật đúng là rất thoải mái, bả vai cảm giác thật tốt... nghe được tiếng tim hắn đập... Ngay cả uống nước cũng khiến ta dùng hết sức lực, lần này bị thương nhất định rất nghiêm trọng... Mùi hương trên người hắn, rất dễ chịu, như là... gió mùa thu đi ngang qua cửa sổ... Lần đầu tiên nhìn hắn gần như vậy, lông mi hắn thật dài, thật là, ta mới là nữ tử mà, không công bằng...

Đang lúc ta rối loạn, bản thân cũng không biết mình suy nghĩ gì. Một ý niệm đứng đắn xẹt qua trong đầu.

“Nơi này... Là chỗ nào?”

Hắn giúp ta an ổn nằm xuống, thay ta đắp chăn. “Phân đà của Thương Long đường.”

Phân đà của Thương Long đường? Cũng chính là “Thương Long đường phân đà” bị “Thánh Kiếm” chiếm cứ? Không phải thật chứ! Tình cảnh hiện tại của ta có phải là “xâm nhập hang hổ” hay không? Chờ một chút, ta cũng không phải người “Thánh giáo”, ân oán của bọn họ không liên quan gì tới ta mà... Đúng, đừng khẩn trương, không liên quan đến ta. Chỉ là, vì sao ta lại bị đưa đến nơi này? Dựa theo lẽ thường, ta không phải hẳn là đang ở lại hiện trường chiến đấu sao? Mang ta đi làm gì?...

“Nhận Thất.” Tiếng đập cửa, tiếng nói nhỏ êm, không thấy bất ngờ, chỉ cảm thấy dễ nghe.

Khách Lộ mở cửa. Một tiểu cô nương ước chừng mười hai, mười ba tuổi đứng ở đó, ánh mắt linh động liền như vậy trực tiếp nhìn ta.

“Nhận Nhị tìm huynh.” Nàng nhìn ta, nói với Khách Lộ.

Khách Lộ quay đầu, nhìn ta một cái.

“Huynh đi đi, ta thay huynh chiếu cố nàng.”

Nàng hẳn là chính là “Nhận” thường xuyên “che chở” cho Khách Lộ...

“Ừ.” Khách Lộ gật gật đầu, rời đi.

Không bỏ đi tốt hơn...

“Ngân Kiêu các hạ.” Cô nương kia đi tới, “Ngài tốt hơn chưa?”

Lại là “các hạ” lại là “ngài”, cô ấy không thấy phiền sao...

“Ừm... khá tốt.”

Nàng đứng ở mép giường, chắp tay hành lễ, “Tại hạ Nhận Cửu, lúc trước có chỗ đắc tội với các hạ, xin các hạ bỏ qua cho.”

Nói thế nào đây... Thật là tiểu cô nương giống bà cụ non.

“Không sao... Nhận Cửu đúng không, gọi cô Tiểu Cửu được không?” Như vậy thân thiết a.

“Các hạ muốn gọi như thế nào cũng được.” Nàng vẻ mặt nghiêm túc.

“Đừng kêu ‘các hạ’, ta là Giang Đinh, cô gọi ta một tiếng tỷ tỷ thì tốt rồi.” Một hơi nói nhiều như vậy, miệng vết thương đau làm cho ta không còn chút sức.

“Được.”

Tổng cảm thấy, nàng hình như là nghĩ địa vị của ta rất cao...

“Ách...” Tìm thứ để nói, bằng không sẽ xấu hổ a, “Cô cùng Khách Lộ rất quen thuộc à?”

“Khách Lộ?” Nàng nghĩ nghĩ, “Tỷ tỷ là nói Nhận Thất?”

Không biết vì sao, ta không thích cái tên Nhận Thất này!

“Hắn cùng ta đều là ‘Thập Nhận’, cũng có giao tình.” Nhận Cửu trả lời rất nghiêm túc a.

“Tỷ tỷ thì sao?” Nàng hỏi lại.

Ta? Hắn là tiểu nhị trong tiệm ta, giao tình, nói như thế nào đây...

“Trước kia cùng hắn ở chung một thời gian, cũng tốt.” Ngay cả cười một cái vết thương cũng đau aiz...

“Hắn hình như rất lo lắng cho tỷ tỷ.” Nhận Cửu nhíu nhíu mày, “Sáu ngày này vẫn đều ở cạnh người...”

Sáu ngày? Ta ngủ sáu ngày sao? Lâu như vậy?

“Tỷ tỷ, có thể giúp một chút không?”

Ta như thế này, có thể giúp gì chứ? Nhưng vẫn gật đầu đi.

“Hắn mấy ngày nay vẫn truyền nội lực cho tỷ, bảo vệ tâm mạch tỷ. Võ công hắn mặc dù cao, nhưng như vậy không ngơi không nghỉ, sợ là tỷ chưa khỏi, hắn đã ngã xuống trước.” Khi nàng nói, khó có thể nhận ra cảm xúc, “Tỷ tỷ nếu cùng hắn quen biết, thì kêu hắn nghỉ ngơi một chút, ít nhất, ăn một chút gì... Đều là đồng nghiệp, ta không muốn hắn có chuyện.”

Không ngủ không nghỉ? Cần, làm đến tình trạng này sao, Khách Lộ? Đột nhiên, có chút vui sướng. Có phải đầu ta bị thương không? Sao lại có tâm tình như vậy? Người ta vất vả như thế, ta vui sướng cái gì chứ?

“Tỷ tỷ, không được sao?”

A? “À, ta biết rồi.”

Nhận Cửu gật đầu. “Tỷ tỷ cần gì, cứ thông báo với ta một tiếng là được.”

Cần gì à? Một cái gối nằm đi... Gối lên, thoải mái á...

...

Ta còn phải sống như vậy bao nhiêu ngày đây? Đau đớn hôn mê, lại mơ mơ màng màng đau đến tỉnh lại... Quả thực, sống không bằng chết...

Dần dần, không quá đau đớn. Trong thân thể có một cỗ khí, chậm rãi lưu động. Khoảnh khắc ý thức của ta tỉnh táo lại, bất luận là cảm giác buồn ngủ hay là muốn ngất đều biến mất. Ta chỉ tinh tường nhớ rõ, nếu lại dùng nội lực che chở tâm mạch của ta, đối với cái người vận công kia, trăm hại mà không một lợi...

Nhưng mà khi ta mở mắt ra, ta vẫn còn an an ổn ổn nằm. Có phải hay không, tỉnh có chút muộn...

“Khách...”

Ngước nhìn lại phát hiện, Khách Lộ ngồi ở mép giường, liền như vậy không phòng bị mà ngủ.

Ta vẫn nhớ rõ, lần đầu tiên gặp được hắn, hắn cũng rất không khách khí ngã xuống, sau đó, ta đáng thương đã bị đè trên đất... Khi đó, Ôn Văn từng nói qua, hắn là quá mệt mỏi. Ta cũng nhớ rõ, lần đầu tiên hắn ở Túy khách cư, đêm không có cách nào đi vào giấc ngủ, chỉ ngơ ngác nhìn mưa... Người khó ngủ như vậy, có thể ngủ thế này, nhất định là mệt chết đi... Đột nhiên mơ hồ cảm thấy, bị trọng thương, người thống khổ, không phải ta...

Trong lúc suy nghĩ của ta rối rắm nhất, hắn mở mắt. Phát hiện ta đã tỉnh, lại có chút bất an.

“... Huynh tỉnh à.” Lần này có phải nên đến lượt ta nói những lời này hay không?

Hắn nhẹ nhàng nở nụ cười, “Tốt hơn không?”

“Ừm.” Có người truyền nội lực cho ta như vậy, không tốt mới là lạ.

“Cô đói bụng không, ăn thứ này trước đi.” Hắn đứng dậy, bưng cháo qua.

Cháo còn nóng. Nồi đựng cháo kia, vẫn đặt trong nước ấm.

Kỳ thật, ta tuyệt không đói, đau như vậy, quả thực làm cho ngũ tạng lục phủ của ta đều chết lặng.

“Ta không muốn ăn...” Ta đáng thương hề hề nhìn hắn.

“Ăn một chút đi. Cô đã sáu ngày không ăn gì... Huống chi, thuốc không thể uống lúc bụng rỗng...” Trong lời nói của hắn có vẻ thỉnh cầu.

Đúng vậy. Người là sắt cơm là thép nha, ta cố gắng một chút...

Quả nhiên, nuốt cháo xuống, như là nuốt cương đao. Ta thật sự rất cố gắng không muốn biểu hiện ra trước mặt hắn, nhưng mà...

“...” Hắn nhìn ta, trong mắt có vẻ tự trách rất thâm sâu, “Ta khiến cô bị thương tạng phủ, lúc ăn thứ gì cũng sẽ rất đau... Kiên nhẫn một chút...”

“Ừm...” Ăn gì cũng đau. Aiz, có phải về sau cũng như vậy hay không? Như vậy cá thịt nhất định là không có cách nào ăn... Chẳng lẽ, chỉ có thể uống cháo? Hẳn là không thể nào, chỉ cần không phải thứ cứng rắn, hẳn là cũng có thể... Ách, sữa đậu nành? Đậu hủ hoa?... Đậu hủ? Ha ha...

Hắn khó hiểu nhìn ta. Làm cho ta cảm thấy càng muốn cười. A nha, không được, càng cười càng đau... Ngay cả nước mắt cũng chảy ra...

“Không có việc gì chứ?”

“Ừm.” Đau quá a... tuyệt đối có việc...

Ta thật vất vả nhịn cười, chuẩn bị uống muỗng cháo thứ hai.

Vẫn đau như vậy. Có điều, hình như không giống lắm...

“Khách Lộ...” Nhìn hắn cẩn thận múc một muỗng cháo, lại cẩn thận thổi nguội, đột nhiên cảm thấy muốn khóc, “Huynh biết không, ta lúc trước, không thường sinh bệnh...”

Hắn ngẩng đầu, nhìn ta, nghiêm túc nghe.

“Không biết có phải thiên ý hay không... Đến khi cha nương ta qua đời, gia gia đi dạo chơi thiên hạ, ta lại sinh bệnh. Chỉ tiếc, khi đó, đã không có ai ở bên cạnh ta chiếu cố ta.” Ta cười cười, “Cho nên, huynh là người đầu tiên sắc thuốc cho ta...”

Bốn mắt nhìn nhau như vậy, nhưng không có cảm giác xấu hổ.

“Hiện tại, cũng là người đầu tiên đút ta ăn cháo... Cám ơn...”

Hắn cụp mắt, “Là ta làm cô bị thương...”

“Áy náy hả?”

Hắn ngước nhìn ta, gật gật đầu.

“Được rồi” Ta dùng hết sức vươn tay, lấy muỗng từ trong tay hắn, “Cháo này huynh giúp ta ăn luôn, liền tha thứ cho huynh...”

Hắn ngẩn ra một chút, lập tức nở nụ cười, “Không được.”

“Nhưng mà, rất đau a.” Ta cố gắng tìm sự đồng tình, “Huynh tám ta hai?”

Hắn lắc đầu, cầm lại muỗng từ trong tay ta, “Há miệng.”

“A... Đau quá.” Làm bộ một chút cũng tốt.

Hắn thở dài, “Một nửa.”

“Bảy ba.” Thối lui từng bước vậy.

“Sáu bốn.”

Hình như là không thể cò kè mặc cả nữa... “Sáu bốn thì sáu bốn.” Ta nuốt vào từ thìa cháo,“Tới huynh!”

Hắn bất đắc dĩ cười. Sau đó, có chút do dự múc một muỗng cháo, uống xong.

“Sáu bốn, còn một muỗng.” Ta vừa cẩn thận nuốt cháo, vừa hung tợn nhắc nhở.

Hắn nhìn nhìn ta, nghiêm túc nói: “Là nửa muỗng.”

“...” Không nói gì. “Lúc nãy ta uống không tính sao?”

“Không tính.”

“A? Ách... Đau quá nha...”