Hơn nữa nếu nàng suy đoán không sai thì hai con yêu thú nàng gặp lúc đầu chính là yêu thú đến từ nơi sâu nhất của Mê Ảnh Sâm Lâm, ở Đông thổ có thể gặp được yêu thú như vậy vẫn là không biết nên nói vận khí của nàng cực tốt hay là quá đen đủi đây.


Phượng Nguyệt Hi mí mắt chợt động, vừa muốn tiếp tục tu luyện thì âm thanh Nhị Cúc đột ngột vang lên.


“Tiểu thư, tiểu thư… Người có ở trong đó không?”

Phượng Nguyệt Hi nghe vậy, nàng nhanh chóng bước đến mở cửa, trông thấy Nhị Cúc bộ dáng gấp gáp, trong lòng không khỏi nghi hoặc.


“Tiểu thư, gia chủ có chuyện muốn tìm người, người đi theo nô tỳ một chuyến.” Nhị Cúc nói xong, có chút vội vàng rời đi.


Thấy vậy, Phượng Nguyệt Hi ánh mắt càng thêm khó hiểu, có chuyện gì mà khiến cho Nhị Cúc phải gấp gáp như vậy?


Theo Nhị Cúc ra khỏi hậu viện, đi đến đại sảnh Phượng gia cả hai mới ngừng lại, cung kính gõ cửa sau đó mới đi vào.


Đại sảnh rất lớn, người ngồi bên trong cũng không ít, trong đó vị trí ngồi cao nhất chính là Phượng Thiên, cao cao tại thượng, ở bên cạnh là đại bá Phượng Chấn Vũ và tam thúc Phượng Lục, cuối cùng người trẻ tuổi nhất chính là tứ thúc Phượng Tiêu Dao.


Khác với nam nhân Phượng gia, tất cả đều tu luyện thương pháp thì tứ thúc lại một lòng đi theo kiếm đạo.


Còn chưa bước vào đại sảnh Phượng Nguyệt Hi đã nghe thấy thanh âm tức giận của Phượng Chấn Vũ truyền đến.


“Nhị đệ ngươi thật quá hồ đồ rồi!”

Thần sắc của Phượng Thiên không hề tốt, giọng nói ẩn chứa vài phần uy nghiêm: “Đại ca, ta mới là gia chủ của Phượng gia từ khi nào ngươi có thể lên tiếng chất vấn ta?”

Đối với Phượng Chấn Vũ luôn mang trong mình hận ý, Phượng Thiên cũng không phải không rõ, dù sao thân là huynh trưởng nhưng lại bị nhị đệ cướp mất vị trí gia chủ Phượng Chấn Vũ tâm tình sao có thể dễ chịu.
Tuy nhiên Phượng Thiên cũng không phải người dễ bắt nạt nếu đại ca đã không tôn trọng mình thì Phượng Thiên cũng không cần phải cấp cho hắn mặt mũi.


“Ngươi…” Phượng Chấn Vũ cả giận nói một tiếng, cuối cùng biết mình đuối lí hắn đành cắn răng hừ lạnh.


Phượng Chấn Vũ trong lòng luôn cảm thấy phụ thân bất công, rõ ràng mình mới là huynh trưởng, vị trí gia chủ đáng lẽ phải thuộc về hắn nhưng không hiểu sao phụ thân lại đưa vị trí gia chủ cho nhị đệ.
Nhìn đến Phượng Thiên bộ dáng ung dung tự tại, Phượng Chấn Vũ sắc mặt lạnh lùng, trong mắt lấp lánh hào quang âm lãnh.


Cánh cửa đại sảnh thoáng mở ra, tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy một thiếu nữ chậm rãi đi đến.



Phượng Nguyệt Hi cước bộ nhẹ nhàng, khí chất đạm nhã thong dong, đi đến trước mặt Phượng Thiên đối với phụ thân và ba vị trưởng bối cung kính hành lễ.


“Nguyệt Nhi đến rồi a, mau ngồi xuống đi.” Thấy nữ nhi đến, Phượng Thiên thu hồi ánh mắt rơi trên đại ca, hướng về phía nàng phất tay nói.


Phượng Nguyệt Hi mỉm cười gật đầu, làm như không thấy ánh mắt mất kiên nhẫn và khinh thường của đại bá, nàng quay người an phận tìm chỗ ngồi của mình.


“Nhị đệ ngươi thật sự muốn đem nữ nhi của ngươi tham gia đại hội lần này sao.” Nhìn thấy khí tức mỏng manh trên người Phượng Nguyệt Hi, Phượng Chấn Vũ không khỏi bất mãn kêu lên.


Phượng Thiên sắc mặt khẽ đổi, ánh mắt rơi trên đại ca, lạnh nhạt nói: “Đại ca, ý ta đã quyết ngươi cũng không cần phải nhắc lại.”

Phượng Chấn Vũ vẻ mặt ngày càng kém, ánh mắt âm lãnh nhìn Phượng Thiên mở miệng: “Nhị đệ ngươi thân là gia chủ nhưng lại không đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu! Nguyệt Hi vừa mới tu luyện không lâu ta biết đệ tâm tình nóng vội nhưng một người mới tu luyện có thể đánh ra thành tích tốt sao!”

Nghe vậy mọi người trong đại sảnh liền trở nên trầm mặc, ai cũng biết Phượng gia có thể cử ra mười người tham gia đại hội, vị trí danh ngạch vô cùng khan hiếm, tất cả người tham gia đều là thế hệ xuất chúng nhất trong gia tộc, lúc này trong danh sách lại mất đi một vị trí trong lòng mọi người không khỏi sinh ra một tia không phục.
Nhất là Phượng Chấn Vũ đã sớm không quen nhìn Phượng Thiên, đối với hành động thiên vị nữ nhi của hắn, Phượng Chấn Vũ càng xem càng cảm thấy khinh thường.



Phượng Lục trông thấy sắc mặt mọi người thay đổi, rốt cuộc nhịn không được mở miệng.


“Nhị ca, ta thấy đại ca nói không sai, Tiểu Hi vừa mới tu luyện được không lâu thì sao có thể đạt được thành tích tốt, dù sao Tiểu Hi tuổi vẫn còn nhỏ cũng không phải không còn cơ hội đợi vài năm sau lúc đấy tham gia cũng không muộn.”

Phượng Thiên cảm thấy Phượng Lục nói không sai nhưng chuyện này đã sớm đáp ứng Nguyệt Nhi, hắn cũng không muốn để nữ nhi phải thất vọng.
Ngay lúc Phượng Thiên muốn mở miệng, Phượng Chấn Vũ thản nhiên nói: “Ta biết đệ khó xử, vì vậy cũng sẽ không làm khó đệ, chỉ cần Nguyệt Hi phá được ba chiêu của một đệ tử tham gia đại hội ta sẽ đồng ý lưu lại một danh ngạch.”

Phượng Thiên thoáng nhíu mày, đại ca nói vậy có khác gì khi dễ Nguyệt Nhi, người tham gia đại hội ít nhất cũng đạt đến cảnh giới Võ sĩ, Nguyệt Nhi còn chưa tu luyện được bao lâu đừng nói là ba chiêu cho dù chống đỡ được một chiêu cũng là điều không thể.



.