Nhắc đến việc này, Diệp Hàng đưa Diệp Viễn đến Học viện Võ Đan vẫn là có lợi, Diệp Viễn dù sao cũng lên lớp được mấy tiết, nghe được một vài thứ.

Cho dù những thứ này đối với Diệp Viễn không đáng nhắc tới, nhưng lại là lựa chọn tốt để che mắt thiên hạ.

Với thực lực bây giờ của Diệp Viễn, Thuấn Thiểm là một kỹ xảo võ thuật vừa thực tế lại không quá phô trương. 

Mặc dù nói bộ kỹ xảo võ thuật này hợp lẽ trời, thực chất chỉ chiếm một phần, chưa người nào đạt đến ngưỡng cửa cả.

Mấy ngày qua Diệp Viễn hồi tưởng lại kí ức, theo một số ấn tượng lúc còn lên lớp, bản thân nhớ ra rất nhiều bộ kỹ xảo võ thuật căn bản, Thuấn Thiểm là một trong số đó.

Thật ra Thuấn Thiểm mà Diệp Viễn vận dụng tưởng đúng nhưng thật ra là sai, có điều lý giải của Diệp Viễn khi được vận dụng, chắc chắn mạnh hơn so với thầy dạy ở học viện. 

“Chẳng trách ngươi ra ngoài mà không mang theo tùy tùng, không ngờ đến Thuấn Thiểm mà ngươi lại có thể luyện được đến mức này, thật tài giỏi! Xem ra tình báo đã đánh giá ngươi quá sai lầm!” Cửu Ảnh lạnh lùng nói

Thuấn Thiểm không phải là kỹ xảo võ thuật bí truyền, Cửu Ảnh biết cũng là điều đương nhiên. Có điều Thuấn Thiểm là bộ pháp di chuyển trong phạm vi nhỏ, không có tác dụng nhiều đối với việc ám sát, cho nên hắn cũng không nghiên cứu kỹ.

Một môn kỹ xảo võ thuật giống vậy có sự phân chia cảnh giới, từ thấp đến cao theo thứ tự: nhập môn, tiểu thành, đại thành, viên mãn, là biến hóa kì ảo trong truyền thuyết. 

Dù là như thế, Cửu Ảnh cũng biết dùng Thuấn Thiểm để tạo ra tàn ảnh, kỹ xảo võ thuật này ít nhất là đã đạt đến cảnh giới viên mãn. Có thể luyện kỹ xảo võ thuật với thân pháp lợi hại như thế đến cảnh giới viên mãn, nếu không phải võ sĩ có thân pháp đặc biệt trong giới Nguyên Khí, hầu hết đều tự mình bảo toàn sức lực, chẳng trách tên tiểu tử này dám ngông cuồng như vậy, quả thực là có chút bản lĩnh.

Thân là một tên thích khách, Cửu Ảnh đương nhiên có kỹ xảo võ thuật thân pháp giỏi. Có điều kỹ xảo võ thuật thân pháp của hắn chỉ tu luyện đến cảnh giới đại thành, khoảng cách đến viên mãn có sự chênh lệch không hề nhỏ.

Đừng xem đại thành với viễn mãn chỉ chênh nhau một cảnh giới, đối với một môn như võ thuật, lại có sự khác biệt một trời một vực. 

Cái gọi là viên mãn, chính là sự tu luyện môn kỹ xảo võ thuật này đạt đến đỉnh cao, không có khả năng xảy ra sơ xuất. Không phải yêu quái có năng lực quá mạnh, mà là rất khó luyện một môn kỹ xảo võ thuật đến mức viên mãn.

Biến hóa kì ảo trong truyền thuyết, là phá tan viên mãn, làm cho biến hóa kì ảo tạo ra khả năng khác, là một kiểu thăng hoa đối với kỹ xảo võ thuật ban đầu.

Muốn đạt đến cảnh giới viên mãn trong một môn kỹ xảo võ thuật, đòi hỏi hà khắc đến mức căm phẫn, vì thế mới là cảnh giới trong truyền thuyết. Như vậy, luyện một kỹ xảo võ thuật đến mức viên mãn, chính là đạt đến cảnh giới cao nhất. 

Cửu Ảnh luôn luôn tự kiêu với thân pháp của chính mình, lại không nghĩ là bại trong tay một tên công tử bột.

“Quá khen rồi, có điều không tăng thêm điểm, ngươi vẫn phải chết.” Diệp Viễn nhàn nhạt nói.

“Ha ha ha ha.” Cửu Ảnh dường như nghe thấy một câu chuyện nực cười, cười điên cuồng nói: “Không biết trời cao đất rộng! Ta thừa nhận thân pháp không bằng ngươi, hai người bên cạnh ngươi lẽ nào cũng có kỹ xảo võ thuật thân pháp cấp viên mãn? Ta thật muốn xem, một tên tiểu tử như ngươi chỉ đạt Nguyên Khí Cảnh tầng ba, làm sao đỡ được một đòn chính diện của ta!” 

Cửu Ảnh thân đã trải qua trăm trận, một đòn không đắc thủ, hắn lập tức tìm ra cách khác. Hiển nhiên, hai người ở bên cạnh Diệp Viễn là nhược điểm lớn nhất của Diệp Viễn.

Đường Vũ còn khá, trong mắt Cửu Ảnh thì Lục Nhi chính là con cừu non đợi làm thịt.

Thân pháp ngươi nhanh? Ta ép ngươi đánh chính diện, thân pháp ngươi có nhanh đến mấy cũng có ích gì?

Sau phút chốc, nụ cười điên cuồng của hắn liền cứng ở trên mặt, lạ kỳ đến mức không thể miêu tả được.

Bởi lúc này, tất cả mọi người đều cảm nhận được khí thế ngày càng tăng lên dữ dội trên người Diệp Viễn. 

Nguyên Khí Cảnh tầng ba đỉnh cấp!

Nguyên Khí Cảnh tầng bốn!

Nguyên Khí Cảnh tầng năm! 

Nguyên Khí Cảnh tầng sáu!

Cảnh giới của Diệp Viễn trong nháy mắt đã phá vỡ Nguyên Khí Cảnh tầng ba đến Nguyên Khí Cảnh tầng bốn, lên như diều gặp gió, cứ như thế vượt qua Nguyên Khí Cảnh tầng sáu mới dừng lại. Cửu Ảnh nhìn thấy cảnh này, ngẩn người không thốt ra lời, nhất thời quên ra tay.

“Chuyện này… làm sao có thể?” Cửu Ảnh hít một hơi khí lạnh. 

Hắn đột nhiên nghĩ đến cảnh Diệp Viễn mới nuốt đan dược, trong lòng nghĩ đây lẽ nào là công hiệu của đan dược?

Mặc dù hắn cũng nghe nói một số đan dược có thể làm tăng thực lực trong thời gian ngắn, nhưng đan dược tăng liền ba tầng cảnh giới như thế, hắn thật sự lần đầu nhìn thấy. Cửu Ảnh trong lòng không khỏi nghĩ, nếu như trong tay mình có viên đan dược như thế, vậy hoàn thành nhiệm vụ chẳng phải đơn giản như cắt dưa thái rau sao?

Nhưng thực tế thì, một tên kém hắn bốn bậc cảnh giới, trong nháy mắt chỉ kém hắn một bậc cảnh giới… 

Mặc dù Nguyên Khí Cảnh tầng sáu và tầng bảy không cùng đẳng cấp, nhưng không khỏi hoài nghi, Diệp Viễn quả thực ngang sức hắn. Kết hợp với Thuấn Thiểm cấp viên mãn, Diệp Viễn không thể không đánh hắn một trận.

Cửu Ảnh đột nhiên cảm thấy hôm nay vô cùng kì lạ, tên tiểu tử trước mắt quả thực mang đến quá nhiều bất ngờ cho hắn. Vốn than phiền nhiệm vụ này quá đơn giản, mà ngay bây giờ hắn không khỏi có chút hối hận khi nhận nhiệm vụ này.

Bất kể như thế nào, nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành, nếu không thì địa vị mà hắn không dễ dàng đạt được khi ở Mặc Sát, e rằng cũng thành nước chảy trôi sông. 

Dĩ nhiên, Cửu Ảnh đến bây giờ vẫn muốn hoàn thành nhiệm vụ, là vì Diệp Viễn sau khi uống ngũ hành thông linh đan, cảnh giới cao nhất của Nguyên Khí Cảnh tầng sáu. Đây là một cảnh giới hắn có thể tiếp nhận được.

Hai mắt nhắm lại, sát khí trên người Cửu Ảnh phong tỏa Lục Nhi.

“Giết!” 

Cửu Ảnh trực tiếp xuất một chiêu mạnh nhất, hắn từng dùng chiêu này thủ tiêu vô số đối thủ.

Một chữ giết, đơn giản trực tiếp, nhưng lại vênh váo hung hăng.

Một chiêu không hề biến hóa. Lục Nhi đứng ở đó, căn bản là không kịp phản ứng lại, kiếm đã đến trước mặt. 

Khoé miệng Cửu Ảnh thoáng qua một tia cười gằn, dường như nhìn thấy Lục Nhi hồn bay phách lạc, cùng với hình ảnh Diệp Viễn vô cùng đau đớn.

Nhưng ngay lúc kiếm của Cửu Ảnh sắp đâm vào cổ Lục Nhi, dưới đất vang lên một tiếng “keng”, tiếp một chiêu vào tay hắn cầm kiếm, thanh kiếm từ trước đến giờ chưa từng rời hắn bị đánh bay.

Lực cực lớn truyền tới, cả người Cửu Ảnh cũng bị bay theo ra ngoài. 

Trong thế nghìn cân treo sợi tóc, Diệp Viễn một chiêu Thuấn Thiểm đến bên Lục Nhi, nhưng là đến trước mới xuất chiêu.

Hắn chẳng qua là giơ ngón tay nhẹ một cái, chuẩn xác đánh trúng thanh kiếm của Cửu Ảnh, thanh kiếm theo đó bay ra ngoài.

Tuyệt dương chỉ! 

Tu hành mấy ngày, Tuyệt dương chỉ của Diệp Viễn đã có chút thành tựu, đạt tới cấp nhập môn.

Kỹ xảo võ thuật này có sự khác biệt về đẳng cấp, đương nhiên không dễ dàng học nhanh như vậy được. Diệp Viễn chỉ trong mấy ngày đạt đến cấp nhập môn, đã là thiên phú tuyệt tác rồi.

Dù là Tuyệt dương chỉ ở cấp nhập môn, lấy cảnh giới Diệp Viễn lúc này so với cấp 6 ở giới Nguyên Khí, cũng không phải Cửu Ảnh có thể chấp nhận nổi.

Cửu Ảnh ngã ngửa trên mặt đất, “Oẹ” một tiếng nôn ra một ngụm máu. 

Diệp Viễn nhìn Cửu Ảnh, lạnh lùng nói: “Ta chỉ xuất một chiêu, có thể thoát hay không thì phải xem bản lĩnh của ngươi.”

Cửu Ảnh lúc này nội tạng hỗn loạn cuồn cuộn như nước, nhưng hắn cũng biết đã đụng phải cây cứng, tiểu tử này vốn dĩ là giả heo để ăn hổ, thực lực quá mạnh!

Nén vết thương xuống, Cửu Ảnh bất chấp mọi thứ, điên cuồng huy động nguyên lực toàn thân. 

Hắn muốn chạy thoát thân!

Cửu Ảnh có thể cảm nhận được sát ý sục sôi ở Diệp Viễn, hiển nhiên hành động dốc sức giết Lục Nhi của hắn hoàn toàn chọc giận đến Diệp Viễn.

Cửu Ảnh dùng hết sức lực toàn thân cố gắng tháo chạy, hắn thậm chí có thể cảm nhận được tốc độ lúc này nhanh hơn bất cứ lúc nào, nhanh đến mức thân pháp của hắn mò tới ngưỡng cửa viên mãn. 

Sự phát hiện này khiến hắn mừng như điên.

Nhất định phải thoát được!

Nhất định phải thoát được! 

Cửu Ảnh trong lòng gào thét, sau đó ý thức dần dần trở nên mơ hồ…