Quân Vô Tà về tới trong phòng, mèo đen lập tức hiện thân, nhảy tới trên vai nàng, ngây thơ cọ cọ gương mặt nàng.

"Gia gia, vốn dĩ nên là như vậy sao?" Quân Vô Tà ngồi ở trước gương đồng, nhìn dung nhan trong gương vừa xa lạ vừa quen thuộc kia.

"Căn cứ vào quan hệ bình thường mà nói, huyết thống chi thân, vốn nên như thế." mèo đen lắc lư lông xù xù cái đuôi, không có ai so với nó hiểu rõ hơn cảm giác nội tâm của Quân Vô Tà đối với hai chữ "Gia gia" này.

"Phải không." Quân Vô Tà rũ xuống hai tròng mắt, nàng nhẹ nhàng che ngực lại, lời Quân Tiển nói, làm ngực nàng cảm thấy một mảnh nóng bỏng, loại cảm giác này nàng chưa từng có bao giờ.

Có điểm chua xót, có điểm ấm áp.

Nàng thực thích.

Quân Vô Dược đã từng hỏi nàng, đối mặt với sự khinh nhục của Mặc Huyền Phỉ cùng Bạch Vân Tiên, nàng tức giận hay không.

Đáp án của nàng là vì cái gì mà tức giận.

Bởi vì đối với Quân Vô Tà mà nói, quá khứ thân xác này cùng nàng không có một chút quan hệ, ngay cả Lân Vương phủ này cùng nàng cũng không có quan hệ quá lớn.

Cho nên, nàng sẽ không tức giận.

Chính là hiện tại, có cái gì đó, bất đồng.

Lời Quân Tiển nói, trước sau quanh quẩn ở trong tai Quân Vô Tà, không ngừng quấy rầy nàng, làm Quân Vô Tà có chút khó chịu.

"Hắn là gia gia ta." Khuôn mặt nhỏ trong gương đồng, bỗng nhiên hiện lên một nụ cười nhợt nhạt, tươi cười kia đủ để đem băng tuyết hòa tan.

Sự đền bù của trời cao cũng tốt, bồi thường cũng rất tốt, làm nàng một lần nữa cảm nhận được yêu thương của người thân, như vậy nàng tất nhiên sẽ không để bất luận kẻ nào phá hủy.

"Ta sẽ không để Lân Vương phủ xảy ra chuyện, bất luận là vì chính bản thân ta, hay là vì gia gia."

Quá khứ của nàng cơ hồ qua đi không có gì đáng giá để nàng để ý đến, chính là hiện tại, Quân Vô Tà đã quyết định, đem Quân Tiển cùng Quân Khanh để ở trong lòng.

Lân Vương phủ hiện giờ tràn ngập nguy cơ, mặt ngoài nhìn rất khí thế nhưng không biết ngày mai liền có thể sẽ biến thành mây khói. Muốn giữ vững Lân Vương phủ, Quân Vô Tà cần phải hành động, nhưng mọi thứ không đơn giản như vậy.

"Hoa sen Giới Linh, rốt cuộc là cái gì?" Quân Vô Tà nâng lên ngón tay bạch ngọc, quang mang nhàn nhạt từ trên ngón tay khuếch tán ra, đóa hoa sen màu trắng kia, lại một lần nữa xuất hiện trước mắt nàng.

"Miêu? Muốn hay không thử xem xem?" Mèo đen đong đưa cái đuôi, nghiêng đầu nhìn nhìn hoa sen kia.

Quân Vô Tà đem hoa sen đặt trong lòng bàn tay, đầu ngón tay phất qua cánh hoa sen, một cổ nhàn nhạt u hương từ trong hoa sen tràn ra, tràn ngập ở toàn bộ bên trong phòng.

"Thơm quá." Không biết có phải hay không ảo giác, Quân Vô Tà tổng cảm thấy cổ mùi hương này làm khí huyết trong thân thể nàng không ngừng thông thuận làm nàng thoải mái, lần trước quá mức vội vàng, nàng căn bản không kịp cẩn thận nghiên cứu đóa Giới Linh này.

Mùi hương của hoa sen này thập phần kỳ lạ, tựa hồ có thể điều trị khí huyết trong người, thật sự như thế, hoa sen này có lẽ còn có thể có mặt tác dụng khác.

Quân Vô Tà duỗi tay nắm một mảnh cánh hoa của hoa sen, muốn hái xuống, nghiên cứu nghiên cứu.

Nhẹ nhàng khẽ động vào cánh hoa, còn chưa đem cánh này kéo xuống, thình lình, hoa sen trong tay nàng bắt đầu run rẩy kịch liệt, chạm vào một tiếng trầm vang, hoa sen trong lòng bàn tay nàng hóa thành một đoàn sương mù!

"Đau... Đau...... Đau......" tiếng kêu hô non nớt yêu kiều mềm mại đột nhiên vang lên, sương mù tràn ngập trên giường phía trước hình thành một đoàn lớn mông lung.

Đám sương mù kia dần dần tản ra, một cái tam đầu tiểu gia hỏa, đang ngồi ở trên mặt đất, nước mắt lưng tròng ôm chính tay nhỏ của mình, ai oán nhìn Quân Vô Tà.

"Miêu!!" Đột nhiên phấn nộn xuất hiện một tam đầu tiểu oa nhi, dọa mèo đen tạch một cái nhảy tới trên vai Quân Vô Tà.

"..........."

Quân Vô Tà không có gì để nói nhìn tiểu nãi oa ngồi dưới đất, tiểu nãi oa bạch bạch nộn nộn, toàn thân mặc một cái tiểu yếm màu trắng, trên chiếc yếm dùng sợi tơ màu bạc phác hoạ ra một đóa bạch liên sinh động như thật, cũng giống như hoa sen Giới Linh của nàng.