Hơi thở này hơi mỏng manh nhưng nếu tìm kỹ thì không khó khăn.- Chỗ đó!Lý Thiên Mệnh nhìn thấy trong bùn nước đáy hồ phía sau Thần Nguyên lộ ra hai hàng thứ giống lurỡi dao to.Mỗi hàng có mười mấy lưỡi dao cao cỡ một thước, nhiều thực vật quấn quanh lưỡi dao nhưng vẫn cảm nhận được phần lưỡi dao cực kỳ sắc bén.Lưỡi dao này không phải mãnh thú mà là một phần thân thể của nó.

Một con mãnh thú khổng lồ ẩn núp trong nước bùn, phỏng chừng dài mười mấy thước, kích cỡ như vậy chắc chắn là cự thú.Có lẽ cự thú đang ngủ say, chứ không thì nhóm Lý Thiên Mệnh đến gần như vậy nên sớm hấp dẫn sự chú ý của nó.Lý Thiên Mệnh nhíu mày nói:- Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ, mãnh thú tam giai.Hai hàng lưỡi dao trên lưng mãnh thú rất bắt mắt nên hắn nhận ra ngay.Quả nhiên, muốn lấy Thần Nguyên không dễ dàng, vì Ngạc Ngư Lưng Đạo Khổng Lồ này là mãnh thú tam giai.Mãnh thú tam giai có sức chiến đấu ngang ngửa Ngự Thú Sư Linh Nguyên cảnh, mãnh thú từ tam giai trở lên có thần thông thức tỉnh đáng sợ.Lý Thiên Mệnh mới chỉ đến Thú Mạch cảnh đệ lục trọng, đấu cứng tuyệt đối không đánh lại Cá Sấu Lưng Đạo Khổng Lồ.Mãnh thú như Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ mạnh hơn Liễu Thiên Dương nhiều, Lý Thiên Mệnh ba năm trước là Linh Nguyên cảnh cũng khó đánh thắng mãnh thú tam giai này.Lý Thiên Mệnh nhanh chóng đưa ra kết luận:- Không đánh lại, chỉ có thể dùng trí tuệ, không thể cường công.Tiểu Hoàng Kê bĩu môi nói:- Chàng trai, nói cho ta biết làm sao dùng trí tuệ?Lý Thiên Mệnh đáp:- Để ta dụ nó ra ngoài, còn ngươi thừa dịp lẻn vào trộm đi Thần Nguyên.Bên họ có hai người, mãnh thú kém trí thông minh nhất, miễn Lý Thiên Mệnh thành công khiêu khích là có thể dụ đi Cá Sấu Lưng Đạo Khổng Lồ.Tiểu Hoàng Kê châm chọc:- Ngươi đi? Ngươi cảm thấy mãnh thú này sẽ không đuổi kịp mình?Lý Thiên Mệnh khinh thường nói:- Ý ngươi là sao? Chứ không lẽ để ngươi làm mồi dụ? Ngươi có lá gan đó không hả con gà vô dụng?Tiểu Hoàng Kê nổi giận xù lông:- Ngươi nói thêm câu nữa xem!?Lý Thiên Mệnh tiếp tục đâm dao vào tim:- Ngươi thích hợp làm mồi dụ mãnh thú này hơn ta, nhưng quan trọng là ngươi không có lá gan đó.Tiểu Hoàng Kê quắc mắt quát:- Dẹp đi! Để lão tử dụ nó! Nếu không xử được nó thì lão tử theo họ của ngươi, nhận ngươi làm phụ thân!Nói thật ra thân thể của nó nhỏ bé, Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ dù cường đại nhưng hình thể cồng kềnh, rượt bắt trong rừng sẽ gặp nhiều chướng ngại vật.


Hơn nữa Tiểu Hoàng Kê biết bay, miễn không đấu cứng thì nó khắc chế được Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ, ít ra thích hợp làm mồi hơn Lý Thiên Mệnh.Thân thể gà con nhỏ bé chui vào đống lá rụng thì Ngạc Ngư Lưng Đạo Khổng Lồ khó tìm ra tung tích.Lý Thiên Mệnh khá yên tâm với bé gà.Tiểu Hoàng Kê hỏi:- Sau khi lấy được Thần Nguyên thì làm gì tiếp theo? Dùng Thần Nguyên thử xem có thể mở ra miệng giếng kia không?Lý Thiên Mệnh nói:- Chúng ta sẽ hội hợp trước.


Nếu ngươi có thể dụ Ngạc Ngư Lưng Đạo Khổng Lồ đi thật xa thì chúng ta có thời gian thử nghiệm.Tiểu Hoàng Kê cười đắc ý nói:- Ngươi có thể tự leo xuống thăm dò hay do vì thiếu ta nên ngươi sợ, không dám xuống một mình?Lý Thiên Mệnh trọn trắng mắt:- Ta sợ ngươi ở bên ngoài xảy ra chuyện, bị Ngạc Ngư Lưng Đạo Khổng Lồ ăn luôn!Lý Thiên Mệnh cho rằng muốn xuống giếng thì tốt nhất cùng nhau hành động, dù sao bốn phía còn có đối thủ Lôi Tôn Phủ.Cả hai nói làm liền làm, trước tiên rời xa hồ nước, Lý Thiên Mệnh tìm một góc ẩn núp.

Tiếp theo đến lượt Tiểu Hoàng Kê biểu diễn.Tuy tin tưởng gà con nhưng Lý Thiên Mệnh không quên dặn dò:- Cẩn thận chút.Tiểu Hoàng Kê tự tin tràn trề nói:- Mở to hai mắt xem cho rõ cái gì gọi là dắt chó!Chờ Lý Thiên Mệnh tìm chỗ núp kỹ, Tiểu Hoàng Kê lao nhanh vào giữa hồ gây tiếng động lớn, phỏng chừng chốc lát là nhảy đến trước mắt Ngạc Ngư Lưng Đạo Khổng Lồ.Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ đang ngủ say, Tiểu Hoàng Kê rơi xuống đầu nó, giơ cánh vén mí mắt mãnh thú lên sau đó dùng mỏ mổ.- Mẫu thân của ngươi bỏ trốn với người ta rồi kìa còn ở đó mà ngủ! Ta mổ chết ngươi!Con gà này mà giải phóng bản tính thì quậy kinh thiên động địa.Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ ăn quả đau thì giật mình tỉnh lại, phát ra tiếng gầm giận dữ.Tiểu Hoàng Kê chạy nhanh như bay lao ra hồ nước, kiêu ngạo la lối rất là đáng ăn đòn:- Rống cái quái gì, đuổi theo ta này!Bùm bùm!Giây sau, một con Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ màu đen ngoi lên từ giữa hồ.Nó cuốn nhiều nước hình thành cột nước như vòi rồng đổ ập về phía Tiểu Hoàng Kê, có thể thấy rõ mắt của Cá Sấu Lưng Đạo Khổng Lồ đã đỏ ngầu.Bùm bùm bùm bùm bùm!Nhiều vòi rồng nước hình thành, tập trung cắt xé Tiểu Hoàng Kê, trận thế lớn như vậy công kích bé gà đáng yêu thì hơi dao mổ trâu giết gà.Vòi rồng nước là thần thông thức tỉnh của Cá Sấu Lưng Đạo Khổng Lồ, uy lực khá lớn, rừng rậm cách phía trước hồ nước mấy trăm thước cũng bị cắt nát.- Ngốc ngu đần thối! Đuổi theo ta thử xem? Không bắt kịp thì ngươi là nhi tử ruột của ta!Tiểu Hoàng Kê nhanh nhẹn mạo hiểm né tránh trong vòi rồng nước.


Tuy Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ không nghe hiểu lời nói của nó nhưng cảm nhận được sự khiêu khích.Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ lại gầm rống, tử chi thô to vỗ mặt nước vọt lên bờ, nơi nó đi qua đất rung núi chuyển.Nó đã bị dẫn đi thành công, đây là cơ hội tuyệt vời cho Lý Thiên Mệnh.Xem cấp độ động đất từ đó tính ra vị trí Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ đang ở, chờ lúc mãnh thú trở về đã đủ thời gian cho Lý Thiên Mệnh lấy đi Thần Nguyên.Vì thế hắn dứt khoát lao vào giữa hồ.Hồ nước nóng bỏng bị Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ khuấy động trời long đất lở, Lý Thiên Mệnh xông vào trong, nhắm ngay Thần Nguyên.Hắn bơi nhanh trong nước, thoáng chốc đến gần Thần Nguyên.- Vào tay!Thần Nguyên không quá to, Lý Thiên Mệnh nhét nó vào lớp áo.

Sau khi thuận lợi lấy được Thần Nguyên, hắn không dừng lại thêm giây nào, ngoi lên khỏi mặt hồ ngay.Thần Nguyên quý giá như vậy mà lấy đến dễ dàng.- Hội họp với Huỳnh Hỏa đã.Lần này Tiểu Hoàng Kê có công lao lớn nhất, chờ xem nó có thể cắt đuôi Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ được không.Nếu có thể dụ Ngạc Ngư Lưng Đao Khổng Lồ đi xa, còn mình thì vòng về trước, Lý Thiên Mệnh sẽ có cơ hội thử dùng Thần Nguyên mở miệng giếng.Kỵ nhất là Ngự Thú Sư và thú bản mệnh cách nhau quá xa, rất dễ bị đánh bại từng bên.Đúng như Lý Thiên Mệnh suy nghĩ, hắn mới lên mặt hồ chờ Tiểu Hoàng Kê liền cảm nhận được nguy hiểm buông xuống.- Ngươi là ai?Một thiếu nữ áo lam xuất hiện trước mắt Lý Thiên Mệnh.Thiếu nữ mắt sáng môi trắng, eo liễu mảnh nhỏ, mắt màu xanh biếc tựa làn nước, nhưng hàng chân mày đọng lại nét ngạo mạn giống như Lý Tuyết Kiều làm giảm bớt mỹ cảm.Quả nhiên Cá Sấu Lưng Đạo Khổng Lồ gây động tĩnh hấp dẫn người khác đến, nếu không đoán sai thì thiếu nữ này là người Lôi Tôn Phủ.Phía xa vọng lại giọng ồm ồm:- Thần Nguyên ở trên người của hắn!Lý Thiên Mệnh ngước đầu lên, thấy hai nam nhân trung niên mặc áo đen đứng bên bờ hồ, xem mặt mũi phỏng chừng là huynh đệ.Ánh mắt thiếu nữ áo lam hờ hững nhìn Lý Thiên Mệnh chằm chằm:- Phụ thân, thúc thúc có chắc chắn không?Thiếu nữ đạp trên mặt nước, sóng nước dập dờn nhưng nàng đứng vững vàng hình như tạo nghệ rất sâu, có lẽ mạnh còn hơn Trương Tử Hiên.Một nam nhân trung niên râu dài hơn trả lời:- Đương nhiên chắc chắn, mau cướp lấy! Ngạc Ngư Lưng Đạo Khổng Lồ mới rời đi rất có thể sẽ quay lại, theo quy định thì chúng ta không thể xuống tay với nó.Nhân vật cỡ như bọn họ thì thú bản mệnh cơ bản đã trưởng thành đến mức tận cùng đang trong thời kỳ mạnh nhất, người trẻ tuổi không thể nào đánh lại được.- Biết!Thiếu nữ áo lam lao nhanh về phía Lý Thiên Mệnh, lạnh lùng nói:- Ta không biết ngươi là sơn dân từ đâu đến, Thần Nguyên này là vật của Lôi Tôn Phủ ta vậy mà ngươi dám nhúng chàm.


Ta cho ngươi một cơ hội, buông Thần Nguyên xuống rồi đi ngay, nếu không hãy để mạng sống tại chỗ này!Người Lôi Tôn Phủ cao cao tại thượng, nói chuyện luôn bá đạo như vậy, không chừa chút đường giảng hòa.Lý Thiên Mệnh nhếch mép, xoay người đi.Thiếu nữ áo lam đen mặt, dứt khoát đuổi theo:- Muốn chết!.