“Vụt!”

Mũi tên Kinh Lôi bay đến Dương Mã Cổ Xa, phóng thẳng về phía Bát vương tử.

Mũi tên nổ tung, hóa thành một lôi cầu, từng đường chớp phát ra từ trong lôi cầu, để lại một lỗ máu to bằng miệng bát trên lưng Bát vương tử. 

“Vụt!”

Một bóng đen béo lùn xông vào xe ngựa, lưỡi đao lóe lên, cắt lấy đầu của Bát vương tử cất vào trong một túi da thú.

Trong miệng hắn phát ra tiếng cười âm hiểm, cầm túi lao ra khỏi Dương Mã Cổ Xa. 

Sau khi giết xong liền biến mất trong bóng đêm mịt mù.

Vân Nhi nhận thấy được âm thanh lạ thường, lập tức dừng Dương Mã Cổ Xa lại, nói: “Bát vương tử điện hạ, vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy? Bát vương tử điện hạ!”

Nàng thận trọng vén màn xe lên, chỉ thấy một thi thể không đầu ở trong, trong xe toàn là máu tươi, quả thực vô cùng đáng sợ. 

Vân Nhi hét chói tai, sợ hãi hôn mê bất tỉnh.

...

Hai bóng đen một cao một thấp nhanh nhẹn nhảy vào trong Vương thành, không lâu sau đi tới bờ sông hộ thành. 

Hàn Thanh La chắp hai tay sau lưng, thân hình cao gầy, kéo ra một cái bóng dài dưới ánh trăng.

Nàng đứng dưới cây liễu bên bờ sông, ánh mắt nhìn chằm chằm vầng trăng sáng dưới hồ, nhàn nhạt nói: “Nhiệm vụ hoàn thành?”

“Hồi bẩm Hàn cô nương, nhiệm vụ dễ hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của chúng tôi, một phát thành công, hắn ngay cả cơ hội đánh trả cũng không có.” Tên hắc y cao gầy nói. 

Tên hắc y béo mập còn lại cười nói: “Thiếu niên thiên tài cái gì chứ, quả thực không chịu một đòn, đúng là chuyện cười.”

Hàn Thanh La gật đầu, nói: “Tu vi của hai người các ngươi đều là Hoàng Cực cảnh đại viên mãn, hơn nữa lại là sát thủ chuyên nghiệp, muốn giết hắn quả thực không phải chuyện khó. Có mang đầu người đến không?”

“Có!” 

Tên hắc y cao gầy lấy túi da thú ra để xuống đất, mở túi ra, lộ ra một đầu người máu me đầm đìa.

Hàn Thanh La nhìn đầu người trong túi, mặt biến sắc, lạnh giọng nói: “Các ngươi xác định người mình giết là Cửu vương tử?”

Tên hắc y cao gầy và béo mập kia nhìn đầu người trong túi, trong lòng cả kinh, lúc này mới phát hiện mình giết nhầm người. 

Bọn họ lập tức quỳ xuống, toàn thân run rẩy, nói: “Hàn cô nương, hãy cho chúng tôi thêm một cơ hội, chúng tôi nhất định sẽ chém đầu Cửu vương tử xuống, mang đến trước mặt cô nương.”

“Hai ngươi không có cơ hội nữa đâu!”

Hàn Thanh La lắc đầu, nói: “Hai ngươi không giết Cửu vương tử lại giết chết Bát vương tử. Phạm phải sai lầm lớn như vậy, ngay cả ta cũng phải chịu trách phạt nghiêm khắc, các ngươi cho rằng mình vẫn còn cơ hội sống sót hay sao?” 

“Hàn cô nương tha mạng!”

“Hàn cô nương tha mạng!”

Bỗng nhiên, tên hắc y cao gầy và béo mập kia nhanh như chớp nhảy lên, lấy tốc độ nhanh nhất ra tay, đánh thẳng về phía Hàn Thanh La. 

Không còn cách nào khác, nhiệm vụ thất bại, lại còn giết nhầm Bát vương tử, phạm phải sai lầm lớn như vậy, hai người bọn họ nhất định sẽ bị Hàn Thanh La xử tử.

Nếu đã là chết, vì sao không đánh một trận?

Chỉ cần giết chết Hàn Thanh La, bọn họ lập tức chạy trốn khỏi Vương thành. Sau này, trời cao biển rộng, chỉ cần bọn họ trốn đi, cứ xem như thế lực của vương hậu nương nương có lớn thế nào, cũng chưa chắc tìm được bọn họ. 

Tu vi của Hàn Thanh La cũng chỉ là Hoàng Cực cảnh đại viên mãn, hai người bọn họ liên thủ đánh bất ngờ, chưa chắc không có cơ hội giết chết.

Hàn Thanh La cười chế giễu, nắm ngón tay hóa thành móng vuốt, móng tay cũng trở nên vô cùng sắc bén.

“Vụt!” 

Móng vuốt của nàng khoét vào lồng ngực của tên hắc y cao gầy, móc ra quả tim đầy máu.

Tên hắc y cao gầy kia trơ mắt nhìn quả tim của mình bị Hàn Thanh La bóp nát, chỉ cảm thấy lồng ngực đau đớn, trực tiếp ngã xuống.

Sau đó Hàn Thanh La nhanh nhẹn đánh một chưởng, bàn tay bị một tầng chân khí lạnh lẽo vây quanh. 

“Xoạt!”

Vung bàn tay qua, sắc bén hơn cả lưỡi dao, chém bay đầu của tên hắc y béo mập kia.

Đều là tu vi Hoàng Cực cảnh đại viên mãn, Hàn Thanh La lại cường đại hơn bọn họ rất nhiều. Cứ coi như có bảy, tám tên võ giả Hoàng Cực cảnh liên thủ lại cũng chưa chắc là đối thủ của nàng. 

Nàng chuyên tu luyện về kỹ thuật giết người, một khi ra tay nhất định sẽ thấy máu.

“Bát vương tử bị giết, nhất định sẽ tạo thành chấn động lớn trong Vương thành, đã không còn cơ hội ám sát Cửu vương tử nữa rồi. Ta phải lập tức quay về Vương thành, bẩm báo tin tức cho vương hậu nương nương, sớm tìm cách ứng phó.”

Hàn Thanh La ném hai thi thể xuống sông hộ thành, lau khô máu tươi trên bàn tay, hóa thành cái bóng máu xanh, lập tức quay về Vương cung. 

...

Trương Nhược Trần trao đổi với Tá Ân, hiểu được rất nhiều về Minh Văn.

Đồng thời Tá Ân cũng nói rất nhiều về luyện khí, khiến cho Trương Nhược Trần cũng sinh ra vài phần hứng thú đối với luyện khí. 

Đơn Hương Lăng tiếp tục ở lại Minh Văn công hội học luyện khí, Trương Nhược Trần rời đi trước một bước.

Đi ra Minh Văn công hội, Trương Nhược Trần nhìn xung quanh, hơi nhíu mày, nói: “Vân Nhi tỷ tỷ đi đâu rồi? Sẽ không quay về vương cung trước chứ?”

Trương Nhược Trần cũng không nghĩ nhiều, dù sao cũng là Vũ thành, trị an ổn định, chắc hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì, có lẽ có chuyện gấp nên rời đi trước. 

Sau đó hắn đi đến Đan thành, định mua ít đan dược phẩm cấp cao.

Hắn vừa đi vào đại môn của Thanh Huyền các, Mặc Hàn Lâm lập tức ra đón, mỉm cười nói: “Cửu vương tử điện hạ lại muốn mua đan dược sao? Bà chủ đã căn dặn rồi, chỉ cần là Cửu vương tử mua đan dược, toàn bộ đều tính nửa giá.”

“Không ngờ bà chủ lại hào phóng như vậy?” Trương Nhược Trần có chút kinh ngạc. 

Mặc Hàn Lâm cười híp mắt, nói: “Không phải đối với ai cũng hào phóng, cũng chỉ có Cửu vương tử điện hạ mới có đãi ngộ như vậy.”

Trương Nhược Trần hỏi: “Tam Thanh Chân Khí đan bao nhiêu tiền một viên?”

Tam Thanh Chân Khí đan là đan dược nhị phẩm, dược hiệu giống như Tụ Khí đan, nhưng dược lực lại mạnh hơn gấp mười lần. Hơn nữa sẽ tu luyện ra chân khí thuần khiết hơn Tụ Khí đan. 

“Năm nghìn lượng bạc một viên.” Mặc Hàn Lâm xòe năm ngón tay ra, lắc lắc với Trương Nhược Trần.

Đắt quá!

Loại đan dược cấp bậc này cứ coi như là thiên tài đứng đầu đại gia tộc cũng không thể dùng mỗi ngày, phỏng chừng nửa năm mới có thể phát cho bọn họ một viên. 

Luyện khí sư và luyện đan sư kiếm quá lời rồi!

Trương Nhược Trần nói: “Ta muốn mua mười viên.”

“Mười viên Tam Thanh Chân Khí đan.” 

Mặc Hàn Lâm ghi lại: “Cửu vương tử có cần mua thêm đan dược nào khác không.”

“Lấy cho ta thêm một trăm viên Huyết đan nhị phẩm.” Trương Nhược Trần nói.

Huyết đan lần trước mua đã dùng hết rồi, phải mua thêm. 

Với tu vi võ đạo hiện giờ của Trương Nhược Trần đã có thể tiêu hóa huyết khí của Huyết đan nhị phẩm rồi.

Võ giả Hoàng Cực cảnh đại viên mãn bình thường cũng chỉ dùng Huyết đan nhất phẩm, Trương Nhược Trần lại không sợ, chỉ cần tu vi có thể nhanh chóng tăng lên, tốn hơn nữa cũng đáng giá.

Tuy rằng giá cả của Huyết đan nhị phẩm đắt hơn rất nhiều so với Huyết đan nhất phẩm, nhưng lợi ích mang lại cũng nhiều hơn. 

Huyết khí của Huyết đan nhất phẩm chỉ có thể cung cấp năng lượng cho võ giả trong vòng một ngày. Nhưng Huyết đan nhị phẩm lại có thể cung cấp năng lượng cho võ giả trong ba ngày.

“Huyết đan nhị phẩm, ba mươi lượng bạc một viên. Tổng cộng một trăm viên!” Mặc Hàn Lâm ghi lại.

Trương Nhược Trần tiếp tục tìm trên quầy hàng, bỗng nhiên nhìn thấy một đan dược tam phẩm giúp võ giả rèn luyện thân thể, Thiên Tượng Xích Hỏa đan. 

Hiện giờ Trương Nhược Trần cần nhất chính là tăng cường thể chất của bản thân, thân thể càng mạnh sẽ trợ giúp càng lớn đối với việc tu luyện trong tương lai.

Lấy tu luyện xem thành việc xây dựng một kiến trúc, vậy thì quan trọng nhất chính là nền móng, nền móng càng vững chắc, mới có thể xây dựng được một kiến trúc càng cao.

Tu luyện Hoàng Cực cảnh chính là rèn luyện thân thể, khai thông kinh mạch, đặt nền móng cho con đường tu luyện võ giả trong tương lai. 

“Thiên Tượng Xích Hỏa đan bao nhiêu tiền một viên?” Trương Nhược Trần hỏi.

Đôi mắt của Mặc Hàn Lâm lóe sáng: “Thiên Tượng Xích Hỏa đan là đan dược tam phẩm, sử dụng cốt tủy, huyết dịch của Thiên Tượng luyện chế thành, hơn nữa còn có thêm hạt sen Xích Hỏa, giá cả vô cùng đắt đỏ. Tám vạn lượng bạc một viên.”

Cứ coi như đắt hơn nữa, Trương Nhược Trần cũng phải mua. 

Trương Nhược Trần hỏi: “Thanh Huyền các tổng cộng có bao nhiêu viên?”

“Tổng cộng bảy viên!” Mặc Hàn Lâm nói.

“Được! Bán hết đi!” Trương Nhược Trần nói. 

Sau đó Trương Nhược Trần lại mua thêm hai mươi phần Tẩy Tủy dịch và một bình đan dược trị thương.

Mặc Hàn Lâm cầm bàn tính, tính toán một lúc lâu: “Mười viên Tam Thanh Chân Khí đan, năm vạn lượng bạc. Một trăm viên Huyết đan nhị phẩm, ba nghìn lượng bạc. Bảy viên Thiên Tượng Xích Hỏa đan, năm mươi sáu vạn lượng bạc. Hai mươi phần Tẩy Tủy dịch, bốn nghìn lượng bạc. Mười viên Thánh Niết đan, hai vạn lượng bạc. Tổng cộng là… sáu mươi ba vạn bảy nghìn lượng bạc, tính thành nửa giá là ba mươi mốt vạn tám nghìn năm trăm lượng.”

Cho dù Trương Nhược Trần đã sớm chuẩn bị tâm lý cũng bị dọa sợ, tốn hơn ba mươi vạn lượng bạc. Giá của bảy viên Thiên Tượng Xích Hỏa đan quả thực quá đắt, may mà tính nửa giá, vẫn còn trong phạm vi chấp nhận được của Trương Nhược Trần. 

“Nếu như luyện hóa toàn bộ bảy viên Thiên Tượng Xích Hỏa đan này, thể chất của ta khẳng định có thể đạt đến trình độ của kiếp trước.” Trương Nhược Trần thầm nghĩ trong lòng.

Sau khi trả hết ba mươi mốt vạn tám nghìn năm trăm lượng bạc cho Thanh Huyền các, tài sản của Trương Nhược Trần chỉ còn tám mươi vạn lượng bạc, hơn nữa toàn bộ đều ở trong tiền trang Vũ thành.

Trương Nhược Trần vừa mời rời khỏi Thanh Huyền các liền nhìn thấy một đội quân sĩ mặc khôi giáp cưỡi ngựa chiến, phi nhanh giữa phố, cuồn cuộn khói bụi.  

Một võ giả đứng một bên nhìn thấy quân sĩ đang phi vội đến, thấp giọng than thở: “Cũng không biết kẻ nào to gan như vậy, dám giết chết Bát vương tử, hiện tại toàn thành phòng bị nghiêm ngặt, ngay cả cửa ra vào của Vũ thành đều bị niêm phong!”

“Bát vương tử bị người giết chết rồi?”

Trương Nhược Trần nhớ rõ ràng vẫn còn gặp Bát vương tử ở Minh Văn công hội, sao chưa được bao lâu hắn đa bị người ta giết chết rồi? 

“Ầm ầm!”

Một đội quân sĩ xông đến, chỉnh tề quỳ rạp xuống trước mặt Trương Nhược Trần. Trong đó, người ngay trước mặt hắn chính là một lão thái giám, cung kính nói: “Cửu vương tử điện hạ, đại vương triệu người lập tức hồi cung!”