Chương 3:


Vũ Thuần Tử nhanh chóng trở về, hôm nay tâm trạng hắn cực kỳ tốt, lần này trở lại chính là ngày hắn muốn trở mình.

Vũ Thuần Tử vừa thay đồ xong, đột nhiên bên ngoài cửa xuất hiện hai người đi tới.

Hắn ý thức được người tới không thiện, liền nhíu mày bước đi ra.

"Uy uy… Tiểu tử này vẫn chưa có đi cơ, mấy ngày nay mất tích ta tưởng ngươi chạy khỏi Linh Bảo Tông rồi.

"
Vừa thấy Vũ Thuần Tử bước ra, một người trong số đó đột nhiên mở miệng châm chọc.

Nhìn hai người này, Vũ Thuần Tử liền nhanh chóng nhận ra, bọn họ chính là hai tên đệ tử ngoại môn, Thanh Minh, Phú Hòa.

Hai tên này là hai thủ hạ của tên Kim Bảo, tu vi bọn họ chỉ Nhập Môn cảnh ngũ trọng.

"Thì ra là hai tên cẩu các ngươi!"
Vũ Thuần Tử cười nhạt, mở miệng nói.

"Hừ! Ngươi nói ai cẩu?"
Thanh niên tên Phú Hòa đột nhiên lớn giọng kêu lên.

"Ai nói thì người đó là cẩu.


"
Vũ Thuần Tử nhàn nhạt đáp trả.

"Ngươi! Dám mắng bọn ta?"
Thanh Minh bên này mặt mũi tràn đầy tức giận, hùng hổ tiến lên phía trước.

"Ta không có nói, chính là các ngươi tự nhận mình là cẩu.

"
Ánh mắt Vũ Thuần Tử mang theo cười cợt, nhún vai ý bảo không liên quan đến hắn.

Phú Hòa, Thanh Minh hai người ý thức được bản thân bị gài bẫy, sắc mặt cực kỳ khó coi.

"Ngươi hôm nay rất khác lạ, không còn hèn nhát như trước kia.

"
Thanh Minh nhíu mày nhìn vào Vũ Thuần Tử, cảm giác hôm nay tiểu tử này ăn phải gan hùm mật gấu, dám trêu chọc trên đầu bọn hắn.

Đổi lại ngày xưa, gặp hai người bọn họ đến, Vũ Thuần Tử sớm đã trốn trong phòng run cầm cập.

Vũ Thuần Tử cười lạnh, ngày xưa bọn hắn ăn hiếp, đó là do thực lực hắn không đủ.

Hôm nay đột phá Hóa Đan cảnh, coi như mười người bọn họ cộng lại, cũng không phải đối thủ của hắn.

Với lại, hắn không muốn tiếp tục hèn nhát, lần này muốn đem tất cả mọi người đè bẹp dưới chân.

"Các ngươi nên biến về nơi ở của các ngươi, nếu không đừng trách ta khách sáo.

"
Vũ Thuần Tử lúc này lạnh giọng nói.

"Uy? Cũng mạnh miệng ghê gớm nhỉ? Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

"
Nghe Vũ Thuần Tử nói, Phú Hòa lẫn Thanh Minh đột nhiên sửng sốt một chút, sau đó Phú Hòa làm ra vẻ mặt sợ hãi.

"Hừ! Ta không muốn đi đó, ta đến là muốn giáo huấn ngươi một trận, khôn hồn mau quỳ xuống, rồi bước qua háng ta, ta sẽ suy nghĩ mà tha cho ngươi lần này.

"
Phú Hòa trực tiếp hừ lạnh, giọng điệu bên trong còn mang theo tia uy hiếp.

"Ta rất bận, phiền biến đi chỗ khác.

"
Vũ Thuần Tử làm lơ hai người, phủi phủi tay giống như đang đuổi một con muỗi, khiến hai người tràn đầy tức giận.

Chung quanh rất nhiều ngoại môn đệ tử tiến đến xem kịch, bọn họ vừa nhìn liết biết hai người Phú Hòa lại muốn gây khó dễ với Vũ Thuần Tử.

Trong lòng ai nấy đều nghĩ, Vũ Thuần Tử lần này sẽ thảm.

"Tiểu tử, ngươi dám!"
Phú Hòa, Thanh Minh mặt mũi tràn đầy nộ khí, hét lớn mốt tiếng, thân hình nhanh chóng lao đến tấn công vào phần lưng Vũ Thuần Tử.

Hai người song song tả hữu đánh lén, nếu như người bình thường, sẽ bị bọn hắn đánh cho gãy xương.

Đáng tiếc, Vũ Thuần Tử bây giờ đã không phải là tên yếu đuối khi xưa.

Chỉ thấy hắn nghiêng người né tránh một chút, nhẹ nhàng thoát khỏi song quyền của hai người này.

Phú Hòa lẫn Thanh Minh một kích đánh hụt, trong lòng thoáng qua một tia kinh ngạc.

Nhưng rất nhanh liền nghĩ rằng Vũ Thuần Tử đang gặp may mắn, tiếp đến xông vào tấn công, lần này bọn hắn dùng quyền pháp kết hợp cước pháp.

Hai người liên tục ra từng chiêu thức, ánh mắt Vũ Thuần Tử nhanh chóng bắt kịp tốc độ của bọn họ, hắn cảm giác hai người Phú Hòa đang múa võ chậm.

Nhìn sơ qua giống như là đang đánh túy quyền hơn là đánh quyền pháp.

"Quá chậm!"
Vũ Thuần Tử một bên né tránh, một bên khinh bỉ đối phương.


Bàn chân phải của Thanh Minh đá ngang qua thái dương, liền bị Vũ Thuần Tử một tay bắt lấy.

Bên dưới bụng hắn, Phú Hòa đang dùng chân phải, nâng đầu gối nhằm đánh vào hông bên trái của Vũ Thuần Tử.

Tay phải Vũ Thuần Tử thuận tiện nắm chặt nắm đấm, mạnh mẽ đấm mạnh xuống đầu gối Phú Hòa, khiến hắn đau đến rên la.

"A!"
Đầu gối Phú Hòa chợt sưng vù lên, lùi về sau ôm lấy, khuôn mặt bị cơn đau làm cho nhăn nhó, trong lòng hắn tràn đầy kinh hãi.

Thanh Minh thấy vậy, thuận thế xoay người ba trăm sáu mươi độ, lấy đà từ dưới đất lẫn chân phải, hai tay chống xuống đất.

Cơ thể toàn bộ quay nhanh một vòng, chân trái huy động lên cao, tấn công vào thái dương bên kia của Vũ Thuần Tử.

Vũ Thuần Tử giờ phút này, ánh mắt cỡ nào sắc bén, chỉ thấy hắn nghiêng đầu ra sau né tránh chiêu thức, chân trái nâng lên.

Dùng tốc độ nhanh nhất đạp thẳng vào vùng bụng của Thanh Minh, khiến thân thể hắn bay ngược ra sau.

"Oa!!!"
Thanh Minh lăn lóc dưới đất vài vòng, trong lòng đột nhiên nhộn nhạo, liền phun ra một ngụm máu tươi.

.

Chương 4:

Phú Hòa đứng dậy, nắm chặt nắm đấm lao đến tấn công, hai chân bên dưới di chuyển như gió.


"Thiết Quyền!"


Vù!!!


Nắm đấm chớp mắt đã tới trước mặt Vũ Thuần Tử, chỉ thấy hắn mở rộng bàn tay bắt lại, cả người nghiêng về một bên, nhấc chân lên đá một phát vào ống cưỡng Phú Hòa, khiến hắn ngã sấp trên đất.


Thanh Minh hồi phục thể lực, tức giận lao vào tấn công, quyền cước không ngừng phát huy ra, từng cú đấm liên tục tấn công vào Vũ Thuần Tử.


Đối với Thanh Minh ra đòn, Vũ Thuần Tử ánh mắt dần trở nên nghiêm nghị, không có chút nào xem thường, tuy bọn họ ra đòn khá chậm, nhưng uy lực vẫn rất mạnh, sơ suất một chút sẽ chịu thua thiệt.


Vũ Thuần Tử chặn từng đòn đánh, cũng có thể cảm thấy tay chân tê rần.


Thanh Minh dùng cước đá ngang, hai tay không ngừng tấn công vào xương sườn lẫn yết hầu, đây đều là chỗ yếu hại, trúng một đòn cũng có thể gây mất sức trên phạm vi lớn.


Phú Hòa lúc này cũng đứng dậy, dùng quyền thiết tấn công từ phía sau, Vũ Thuần Tử nhanh chóng đem Thanh Minh đẩy lui, xoay người quyền đối quyền cùng Phú Hòa.


Bành!!!


Bạch bạch…


Vũ Hòa bất chợt lui về sau năm bước, trong lòng hiện lên tia kinh ngạc, không ngờ Vũ Thuần Tử lại có thể chính diện đón đỡ. Vũ Thuần Tử bên này lui mười bước, hiển nhiên đang rơi vào thế yếu.


Thanh Minh thấy vậy, trong lòng cười gằn, giơ lên cánh chân đá vào bên hông, Vũ Thuần Tử vừa lui, phát hiện Thanh Minh đang tấn công từ phía sau, hắn xoay người một vòng chín mươi độ, nâng đầu gối lên cao đón đỡ.


Uỵch!!




Cùng lúc này, Phú Hòa xoay một vòng ba trăm sáu mươi độ, cánh chân phải vút lên cao, nhắm vào đỉnh đầu Vũ Thuần Tử đánh tới.


Vũ Thuần Tử thuận thế nghiêng người né tránh, lui về sau hai bước.


Đám đệ tử ở một bên đang không ngừng theo dõi trận chiến, trong lòng vô cùng thích thú.


Bên này, Phú Hòa lẫn Thanh Minh không ngừng phát huy ra võ công, đem Vũ Thuần Tử đánh lui.


Vũ Thuần Tử vừa đón đỡ vừa tìm ra sơ hở của hai người này, lúc đầu do bọn họ sơ xuất mới khiến Vũ Thuần Tử đắc thủ, giao chiến dần dần, mới phát hiện ra, Vũ Thuần Tử không phải là một tên đệ tử tạp dịch trước kia, mà đã có lực lượng có thể đánh cùng bọn họ.


Hai người bây giờ không còn khinh thị, thay vào đó coi Vũ Thuần Tử là đối thủ ngang hàng với chính mình.


Qua một lúc giao chiến, Vũ Thuần Tử ý thức được, Thanh Minh chuyên dùng cước pháp, Phú Hòa chuyên về quyền pháp, điểm yếu bọn họ đều hiện rõ trong tầm mắt. Nắm ở điểm này, tâm thần Vũ Thuần Tử như được mở ra.


Chỉ thấy Vũ Thuần Tử tránh thoát công kích của Thanh Minh, chuyển sang Phú Hòa tấn công.


Cảm giác Vũ Thuần Tử đang nhắm vào chính mình, Phú Hòa đột nhiên cười lạnh, hai tay không ngừng đánh ra từng đòn, có thể nghe tiếng phông phốc, khi va chạm với không khí phát ra.


Vũ Thuần Tử nghiêng người né tránh, cảm nhận lực ra đòn từ Phú Hòa, hai tay hắn bắt đầu đối chiến, từng nắm đấm của kẻ địch, đều bị Vũ Thuần Tử đón lấy.


Hiện tại nội tâm Phú Hòa tràn ngập hung tính, gầm thét một tiếng.


"Kim Cương Quyền!!!"


Bành bành…


Vũ Thuần Tử hai tay chống đỡ, hắn cảm thấy lực lượng cuồng bạo từ Phú Hòa đánh tới, khiến cánh tay hắn tê dại.





Nhưng cũng không thể làm Vũ Thuần Tử chùn bước, chỉ thấy hắn dần dần áp sát đối phương, nắm đấm Phú Hòa sắp sửa chạm vào yết hầu, liền bị Vũ Thuần Tử bắt được.


Sau đó, Vũ Thuần Tử gập cánh tay lại, lên chỏ tấn công vào chiếc cằm của hắn.


Phú Hòa đột nhiên biến sắc, muốn thu người lui lại né tránh, phát hiện bên dưới chân mình bị cánh chân Vũ Thuần Tử chặn ở sau.


Vũ Thuần Tử không cho hắn cơ hội, bàn chân gạt nhẹ một phát, khiến Phú Hòa ngã ngửa ra sau, chỏ tay lúc này hất mạnh vào cái cằm của hắn, khiến hai hàm răng bên trong va chạm mạnh, tiếp đến, Vũ Thuần Tử liên tiếp ra năm đòn mạnh mẽ, đấm vào lồng ng.ực Phú Hòa.


Bành bành bành!


Lồng ng.ực Phú Hòa bị lõm sâu, cả người văng ra xa, lăn lộn vài vòng dưới đất mới dừng lại.


Phụt!!!


Hắn phun ra một ngụm máu tươi, bên trong kèm theo vài chiếc răng gãy, thân thể thương tổn khá nghiêm trọng, Phú Hòa kinh hãi nhìn Vũ Thuần Tử.


Thanh Minh bên này chứng kiến, nội tâm tràn đầy kinh ngạc, thấy Phú Hòa bị đánh bại, Thanh Minh thi triển cước pháp tấn công.


Sau khi đánh bại Phú Hòa, Vũ Thuần Tử liền nhắm vào Thanh Minh.


Hắn nhanh chóng lao đến, muốn đem Thanh Minh đánh hạ.


Thanh Minh quyền cước liên tục tấn công dồn dập, đá ngang, đạp… Đủ loại tư thế, Vũ Thuần Tử đơn giản nhẹ nhàng né tránh. Nếu Thanh Minh tốc độ nhanh hơn một chút, có lẽ đã có thể đả thương được hắn.


Đáng tiếc, uy lực tuy mạnh, nhưng không đủ nhanh, cho nên Vũ Thuần Tử mới dễ dàng thoát khỏi.


Một cước đạp thẳng vào phần bụng, Vũ Thuần Tử chỉ nhẹ nhàng né sang một bên.