Nếu như nói vừa mới đầu cậu ta vẫn không tin cô gái trẻ tuổi này là thái sư thúc của mình, lúc này cũng không thể không tin.

Lúc dạy người khác Nam Mẫn không quen nói, cô tực tiếp bắt tay vào dạy, cô không hề giấu giếm tất cả tài nghệ, cũng không giữ lại, nhưng có thể học được mấy phần, hoàn toàn dựa vào bản lĩnh của mình.

Tư Triết giúp đỡ rất nhanh nhẹn, học cũng cực kỳ nghiêm túc, chỗ nào không hiểu liền hỏi luôn, nghiêm túc giống như sinh viên ba tốt.

Đinh Danh Dương đứng ở một bên, nhìn hai người ở cùng hòa thuận, ông ấy lộ ra nụ cười vui mừng,
Chỉ cần Nam Mẫn chịu dạy, chứng tỏ tên nhóc này xem như qua cửa ải.

Nhóc con, may mắn đấy, có thể được sư thúc xem trọng.

Làm xong thịt viên, Nam Mẫn lại gọi thêm vài món ăn Trình Hiến thích, nghe thấy bên ngoài xôn xao, Thư Anh và Tư Đạc tới rồi, được không ít fan hâm mộ nhận ra, vây xung quanh xin ký tên và chụp hình.


Tư Triết nhìn ra ngoài, lập tức trốn sau lưng Nam Mẫn, hoảng hốt giống như nai con gặp mãnh hổ trong rừng.

“Sao thế?”, Nam Mẫn hỏi.

Tư Triết khom người, ánh mắt như nai con nhìn chằm chằm vào cô: “Chị ơi cứu, không thể để anh trai biết tôi làm đây được, anh ấy sẽ nổi giận mất!”
Trong tình huống cấp bách đã quên gọi thái sư thúc, trực tiếp gọi chị, cậu ta cũng không nhận ra.

Không biết là bị đôi mắt hồn nhiên xinh đẹp này hớp hồn, hay là bị tiếng gọi “chị” mềm mại nịnh nọt, lòng Nam Mẫn mềm nhũn, tự động muốn che chở cho tên nhóc, cô đi ra ngoài, dẫn Thư Anh và Tư Đạc vào phòng VIP.

Lại nhìn Tư Đạc, cô đột nhiên cảm thấy hai anh em nhà họ Tư trông không quá giống nhau, ngoại trừ mặt mũi có vài phần giống, nhưng khí chất thì hoàn toàn khác nhau.

Tư Đạc là vẻ lạnh lùng trong trẻo, còn Tư Triết giống như mặt trời nhỏ, trên người như tỏa ánh sáng.

Một tên nhóc rất thú vị.

Ba người Nam Mẫn ở trong phòng Tinh Nhã chờ một lúc, Trình Hiến mới lững thững tới muộn.

Thư Anh và Tư Đạc đứng dậy chào đón, nhìn thấy người đàn ông đi vào, hai người đều sững sờ, biết luật sư Trình từ lâu tuổi trẻ tài cao, nhưng không biết tướng mạo lại anh tuấn như này.

Trình Hiến mặc bộ vest hoa văn, cao trên một mét tám, tóc xoăn dài, sống mũi cao đeo một cặp kính gọng vàng, trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ Rolex nổi tiếng, lưu manh từ trong tao nhã, đúng kiểu phong cách yuppie.

“Xin lỗi, tắc đường nên đến muộn”.

Giọng anh ta hơi thấp, là xin lỗi cũng lộ ra mùi vị nghiêm túc.


Thư Anh và Tư Đạc liền nói “không muộn”, Nam Mẫn lại nói: “Anh Trình, anh tới muộn một chút nữa thôi là thịt viên cũng sắp mất mùi rồi”.

Khuôn mặt nghiêm túc của Trình hiến lúc này mới lộ ra tia sóng, anh ta cởi áo khoác, trong lời nói còn lộ ra vẻ tùy ý: “Vậy không mau mang lên cho anh, nếu không phải vì món thịt viên này của em, anh có thể chạy từ thành Bách xa xôi đến thành Nam này không?”
Nam Mẫn ngoắc tay, sai người mang đồ ăn lên, lại chuyển tới một vò rượu, rượu mới vừa đào từ dưới đất lên, vẫn còn dính bùn, bao phủ một tầng bụi đất dầy.

“Anh Trình, hôm nay chuẩn bị rượu Hoa Điêu cho anh rồi, đây chính là thứ anh tư em đặc biệt dặn dò em chuẩn bị cho anh”.

Trình Hiến vừa châm một điếu thuốc, nghe vậy liền híp mắt, khóe môi lộ ra ý cười: “Xem như thằng nhóc ấy có lương tâm”.

Rượu ngon thức ăn ngon đã lên bàn, Trình Hiến không nói chuyện, anh ta tắt thuốc, nhấc đũa lên gắp một miếng thịt viên sốt tương đỏ, đôi mắt dưới mắt kính sáng lên: “Không tệ nha, vẫn là mùi vị ấy!”
Nam Mẫn cũng bảo Thư Anh và Tư Đạc cùng ăn, vừa ăn vừa nói tiến triển của vụ án.

Mặc dù lúc ăn cơm nói chuyện công việc rất dễ khiến tiêu hóa không tốt, nhưng không còn cách nào khác, xin được thời gian từ chỗ đại luật sư Trình quả thật còn khó hơn cả vắt sữa, mỗi một phút đều không thể lãng phí.

Trình Hiến tiết kiệm chữ như vàng, luôn không thích nói nhảm, không vòng vo mà nói thẳng đến tiến triển hiện giờ của vụ án.

Phía Tư Đạc đồng ý bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, Nam Mẫn lại giúp đỡ anh ta trả sạch nợ thiếu Lý Long Thăng, hủy bỏ hợp đồng không hề khó khăn, nhưng bên Thư Anh vẫn có chút khó giải quyết.


Lý Long Thăng cũng không chịu bỏ qua con gà đẻ trứng vàng Thư Anh một cách dễ dàng, hơn nữa Thư Anh đi theo Lý Long Thăng nhiều năm như vậy, hai người sớm đã có mối quan hệ cắt cũng không đứt, cô ta biết quá nhiều chuyện của Lý Long Thăng, trong tay ông ta cũng nắm cô ta đằng chuôi, chân trước cô ta hủy bỏ hợp đồng, chân sau Lý Long Thăng liền có thể khiến cô ta thân bại danh liệt.

Nghe xong Trình Hiến truyền đạt thái độ cứng rắn của Lý Long Thăng, Nam Mẫn và Tư Đạc không khỏi nhíu mày, nhìn sang Thư Anh.

Đôi môi đỏ mọng của Thư Anh nhếch lên nụ cười tự giễu, cô ta châm một điếu thuốc, hút rất phong tình: “Tôi đã sớm đoán được ông ta sẽ có thái độ này, thà đích thân phá hủy tôi, ông ta cũng không buông tha tôi”.

Nam Mẫn giật giật môi, đang định nói chuyện, Trình Hiến mặt không biểu cảm hỏi Thư Anh: “Lý Long Thăng có phải đã từng có ý định bức hiếp cô?”
Câu hỏi này quá đột ngột, cũng quá thẳng thắn, cả người Thư Anh run rẩy, thuốc lá trên tay cũng run theo.

“Anh Trình…”, Nam Mẫn nhíu mày, định ngăn cản.

.