Khương Mạn đang cười. Rõ ràng là cô đang cười, nhưng trong mắt lại không hề có chút ý cười nào, cô lạnh lùng và vô tình, luôn sẵn sàng rút gân lột da người khác.  

Đôi mắt của cô, nụ cười của cô, diễn tả những cảm xúc hoàn toàn khác nhau, chúng cách nhau một trời một vực lại vô cùng thống nhất và hài hoà không thể nào sánh được trên một khuôn mặt.  

Kỳ lạ và bệnh hoạn.  

Ngón tay của cô cào nhẹ vào yết hầu của người đàn ông, giống như một con thú khát máu đang dùng răng nanh của mình hôn lên da của con mồi.  

Trần Minh đột nhiên vỗ trán, hét lên và bắt đầu bứt vài sợi tóc trên đỉnh đầu.  

Đến đỉnh điểm rồi! Tang Điềm run cầm cập, cắn chặt, không thể tin được. Những người khác bên cạnh màn hình cũng bị sửng sốt.  

Nắm bắt được rồi!  

Khương Mạn đã hoàn toàn nắm bắt được cảm xúc của Bạc Hạc Hiên  thậm chí còn nâng nó lên.  

Advertisement

Mọi người đều nổi hết da gà. Trong nháy mắt, bọn họ chỉ cảm thấy hai người diễn viên đối diện không phải là đang diễn mà là bản thân Lâm Mặc và K thực sự.  

Giọng người phụ nữ vang lên, giễu cợt và lạnh lùng: "Bọn họ đã đưa ra đồng xu, còn anh thì sao? Anh nghĩ mình có thể cầm cự được bao nhiêu phút thì mới chết?"  

Giọng nói của Bạc Hạc Hiên  lạnh lùng và tiêu điều: "Mười."  

“Đặt cược thật táo bạo, rất mong chờ giây phút anh chết.” Trên mặt Khương Mạn nở nụ cười: “Tôi sẽ đích thân chôn cất anh.”  

Trong khi nở nụ cười rạng rỡ, gần như thô lỗ, cô nắm lấy mái tóc của Bạc Hạc Hiên  và dúi đầu anh vào chậu nước.  

Cùng lúc đó nước bắn tung toé, cô ngẩng đầu nhìn những người khác trên bàn đánh bạc đối diện, nở một nụ cười rạng rỡ nhưng tàn nhẫn: "Bắt đầu tính giờ."  

Đầu của những người khác đánh bạc cũng bị dúi xuống nước, thời gian trôi qua từng phút từng phút, một số người không chịu được đã ngẩng đầu lên và một số người chỉ kiên trì được hai phút.  

Nhóm diễn đã rời khỏi hiện trường, Bạc Hạc Hiên  thân là nam diễn viên chính vẫn đang nhúng đầu vào chậu nước.  

Khương Mạn hiển nhiên vẫn không có ý buông tay, những người khác đều đã có chút nóng vội không yên.  

"Có phải quá lâu rồi không, đã gần ba phút rồi?"  

"Đạo diễn Trần, nên hô cắt rồi!"  

Trần Minh đầy phấn khích nắm chặt tay, tuy chỉ đang diễn tập nhưng cảnh quay đầu tiên vô cùng cảm xúc đến mức quên cả hô "cắt".  

Đợi khi ta anh phản ứng lại, trên lưng đã toát ra mồ hôi lạnh.  

Chưa kịp đợi anh ta nói, Khương Mạn đã nhấc đầu của Bạc Hạc Hiên  ra khỏi chậu nước và thành thật xin lỗi: "Mạo phạm đến anh Bạc rồi."  

Các nhân viên vội vàng chạy đến để đưa khăn, giúp anh cởi trói.  

Bạc Hạc Hiên  lau nước trên mặt, nói nhẹ: "Không sao đâu."  

Trần Minh và Tang Điềm đều chạy đến.  

“Nhất Bạch, cảnh quay này rất tốt.” Trần Minh khen ngợi, đối với Bạc Hạc Hiên, đây là mức bình thường.  

Anh ta nhìn về phía Khương Mạn, lập tức trách mắng: "Không biết mức độ nghiêm trọng, bắt người ta nín thở ba phút, cô không sợ giết chết người ta à!"  

Khương Mạn lắc đầu: "Không sợ."  

Huyết áp của Trần Minh có chút tăng lên, vừa mới có thiện cảm với Khương Mạn lập tức bay ra chín tầng mây, trên người phụ nữ gân guốc như vậy sao?  

Anh là Nát Tra, tôi gác ở đây anh gác ở biển!  

“Tôi đã từng nói với cô ấy rằng tôi có thể nín thở trong ba phút.” Bạc Hạc Hiên  mở miệng nói.  

Trần Minh sững sờ: "Hai người đã từng khớp thoại à?"  

Khương Mạn ừ một tiếng: "Đúng vậy, một phút trước khi bấm máy."  

Tất cả mọi người đều im lặng, một phút...có thể khớp thoại gì chứ  

Mọi người nhớ lại, hai người đã có một trò chuyện ngắn trước khi bắt đầu quay.  

Khương Mạn: "Anh có thể nín thở bao lâu?"  

Bạc Hạc Hiên: "Ba phút."  

Khương Mạn: "Ồ, vậy thì tốt rồi."  

Bầu không khí lại trở nên kỳ lạ. Biểu cảm của Trần Minh lúng túng, Khương Mạn cười hỏi: "Đạo diễn Trần, tôi vừa quay như thế nào?"  

Trần Minh trừng mắt nhìn cô: "Sao lại nhiều câu hỏi như vậy, nghỉ ngơi năm phút rồi tiếp tục."  

Khương Mạn nhìn Trần Minh rời đi, cười nói: "Miệng đạo diễn Trần còn không rộng bằng trán."  

Như mọi người đã biết, Trần Minh là một người đàn ông đầu hói. Biệt danh: Trần đầu trọc.  

"Chị Khương Mạn, chị thật là xuất sắc, vừa rồi chị và anh Bạc khớp thoại với nhau em xem mà nổi hết da gà!"  

Tang Điềm giơ ngón tay cái lên với vẻ phấn khích trên mặt: "Tuyệt vời!"  

Khương Mạn mỉm cười, ngước mắt lên thì bắt gặp ánh mắt của Bạc Hạc Hiên.  

"Anh Bạc còn giỏi hơn."  

Câu nói này của Khương Mạn xuất phát từ đáy lòng, bất kể là ngành gì, chỉ cần một số ít người có thể đạt tới trình độ đỉnh cao, Bạc Hạc Hiên  chắc chắn là sự tồn tại trên đỉnh kim tự tháp.  

Không cần biết người khác cảm thấy như thế nào, bản thân Khương Mạn biết rõ nhất rằng cô thực sự nhập vai là vì Bạc Hạc Hiên. Trong phút chốc, đã bị ánh mắt người đàn ông này đưa vào tình huống.  

“Cảm xúc của cô rất tốt.” Bạc Hạc Hiên  không kiệm lời khen ngợi nhưng lại khiến những người bên cạnh ngạc nhiên.  

"Có điều cảnh đầu tiên chạm vào mặt, cô có thể gần hơn thì sẽ tăng tính chân thực hơn."  

Bạc Hạc Hiên  ngồi lại vào ghế và ra hiệu cho Khương Mạn qua đó  

Cả hai bắt đầu khớp thoại như thể xung quanh không có ai, trước máy quay hoăc có thể không nhìn thấy gì, nhưng Bạc Hạc Hiên  đã có kinh nghiệm cá nhân khi làm đối thủ. Khi bàn tay của Khương Mạn đưa từ phía sau ra, lúc đầu thật sự không chạm vào da của anh, còn cách khoảng một milimét.  

“Tại sao K lại vuốt ve Lâm Mặc?” Anh đột nhiên hỏi.  

Cô vô thức đáp: "Bởi vì Lâm Mặc giống như một món đồ chơi thú vị."  

"Vậy thì sự vuốt ve của cô phải thèm muốn hơn."  

Khương Mạn trầm ngâm gật đầu, đưa tay đặt lên hai bên má của anh, có lẽ là bởi vì vừa mới ngâm nước nên cảm thấy mặt anh có chút lạnh.  

Bàn tay của cô chậm rãi trượt xuống, lòng bàn tay thật sự đã dính vào làn da của người đàn ông đó, có thể cảm giác được nhiệt độ dưới da, thậm chí mạch của Bạc Hạc Hiên  còn đang đập.  

Đầu ngón tay cô lướt nhẹ trên yết hầu của anh, khiêu khích hơn một chút.  

Ngón tay cái đặt xuống mạch sau gáy, chỉ cần ấn mạnh vào huyệt đạo này là có thể giết chết người đàn ông này một cách dễ dàng.  

Trên mặt Khương Mạn hiện lên một nụ cười chơi đùa, Bạc Hạc Hiên  trong tay cô ngẩng đầu lên, trong mắt anh hiện lên sóng gió vô hình không thể nhìn thấu.  

Bốn mắt hai người nhìn nhau. Anh nhìn cô: "Hãy nhớ lại cảm xúc hiện giờ của cô, tôi là đồ chơi của cô, là một thợ săn, cô có thể suồng sã và táo bạo hơn."  

Khoé môi Khương Mạn đỏ mọng khẽ cong lên, lực tay tăng thêm: "Như ý anh mong muốn."  

Hai người khớp thoại như bên cạnh chẳng có ai ở. Những người bên cạnh kêu la không chịu nổi.  

Tang Điềm đỏ mặt, tim đập nhanh, cắn chặt môi: “Em không thể chịu được nữa rồi, em cảm thấy cảnh khớp thoại còn hăng hái hơn lúc quay."  

"Rõ ràng là sắp giết người rồi, nhưng lúc này lại còn cảm giác ngọt muốn chết!"  

"Rõ ràng hai người là kẻ thù của nhau, nhưng tại sao lại cảm giác hòa hợp kỳ lạ!"  

Trần Minh thậm chí còn bị sốc hơn.  

"Bạc Hạc Hiên  thật sự đang giải thích, hướng dẫn cho Khương Mạn à?"  

"Thật sự đã sống đủ lâu rồi, không phải anh ta ghét nhất là phiền phức sao?"  

Giờ giải lao đã hết, Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên  quay lại một lần nữa, nhưng bọn họ không hề NG mà trực tiếp được thông qua, bầu không khí khiến mọi người nổi da gà. Trần Minh nhìn cảnh này mà da đầu tê dại khi nhìn thấy nó, quá hăng hái rồi!  

Sau đó, còn quay bù thêm một vài cảnh và cận cảnh, Khương Mạn đã hoàn thành công việc của ngày hôm nay rồi, phần còn lại là cảnh của Bạc Hạc Hiên  và Tang Điềm.  

Nhưng Khương Mạn không rời đi mà ngồi bên cạnh Trần Minh để xem hai người diễn, trong phim hai người là anh em.  

Khi Lâm Mặc đối mặt với K, anh ta tê dại, không có sức sống giống như người chết. Nhưng khi đối mặt với cô em gái Lâm Duyệt, cô ấy đã trở nên nổi tiếng. Chỉ là nụ cười của Trần Minh không tồn tại được bao lâu.  

"Tang Điềm! Bây giờ em đang là một người mù, em hiểu không? Em đã bao giờ nhìn thấy đôi mắt của một người mù đảo qua đảo lại chưa?"  

"Giả vờ, bây giờ em đang giả làm người mù bên đường đi sờ đồ gốm sứ, em có biết không?"  

Trần đầu trọc gầm thét như lật tung trần nhà. Sau khi bị NG ba mươi lần, lần này cuối cùng đã thông qua. Tang Điềm khóc lóc đi tới, ôm lấy cánh tay của Khương Mạn để tìm kiếm sự an ủi.  

“Khóc cái gì mà không cũng là sao nhí ra mắt, vậy mà lại bị Khương Mạn vượt qua!” Trần Minh tức giận trợn mắt.  

Khương Mạn nghiêng đầu: "Đạo diễn Trần đang khen kĩ năng diễn xuất của tôi tốt sao? Anh có thể khen trực tiếp, tôi có thể nhận."  

Trần Minh lại trợn mắt.  

"Hôm nay cô không còn cảnh phải quay nữa mà vẫn về à?"  

Khương Mạn ngồi ở trên chiếc ghế gập nhỏ, hai tay ôm má nói: "Tôi đợi đến giờ ăn cơm, tôi không vội, ăn cơm xong mới về khách sạn cũng được."  

Trần Minh: "???" Cô coi đoàn phim là nhà ăn à?  

Tác giả có nói: Độc giả mới đừng quên thêm vào tủ sách nhé