"Cô Trình, bây giờ cô có thể nói chuyện được không?"

Giờ phút này, đứng ở mép giường cô là một người phụ nữ trẻ tuổi mặc chế phục cảnh sát. Đã ở đây từ khi cô tỉnh lại. Chỉ là mấy ngày hôm trước thân thể cô vẫn luôn suy yếu, không có sức lực nói chuyện, cho nên không có cùng cô nói chuyện.

Trình Vũ không biết vì sao cảnh sát sẽ tìm tới cửa, hơn nữa nơi này cũng không phải là nhà của cô và Lục Vân Cảnh. Phòng cô ở bây giờ giống như là giường bệnh, bên cạnh còn giá đỡ truyền dịch cùng với màn hình điện tâm đồ, các dụng cụ chữa bệnh. Nhưng nhìn kỹ lại nó không giống như là bệnh viện, nó giống một viện nghiên cứu nào đó hơn.

Trình Vũ không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết nơi này là chỗ nào, cô chỉ biết dường như bản thân cô đã hôn mê rất lâu, tuy bây giờ tỉnh lại nhưng đầu còn mông lung.

Mặc dù thân thể tốt hơn mấy ngày trước rất nhiều, nhưng Trình Vũ nói chuyện vẫn rất suy yếu, "Bây giờ tôi có thể nói chuyện, cảnh sát tìm tôi có chuyện gì sao?"

Ở cách đó không xa còn ngồi một vị cảnh sát, trên tay anh ta cầm một cái laptop, giống như để ghi chép lại nội dung nói chuyện của Trình Vũ và nữ cảnh sát.

Loại tư thế này giống như là ở thẩm vấn nghi phạm khiến cho Trình Vũ có chút thấp thỏm, lo lắng.

Nữ cảnh sát trầm mặc trong chốc lát rồi dùng giọng điệu việc công xử theo phép công hỏi: "Cô Trình biết về vụ giết người của Lục Vân Cảnh giết không?"

Nghe được những lời này Trình Vũ khiếp sợ, cô thậm chí cho rằng chính mình nghe lầm, cô đầy mặt không dám tin tưởng nhìn nữ cảnh sát hỏi: "Lục Vân Cảnh giết người? Anh ta giết ai?"

Ánh mắt sắc bén của nữ cảnh sát chăm chú nhìn vào mặt cô, giống như xác nhận cô kinh ngạc không phải giả vờ mới nói: "Lục Vân Cảnh là tên tội phạm bị cảnh sát truy nã gắt gao nhất trong hai năm qua và cũng là hung thủ giết người liên hoàn trong đặc án lớn 821. Theo cảnh sát điều tra biết được, động cơ giết người của Lục Vân Cảnh là vì cứu cô, cô Trình, cô có biết điều này không?"

"Cảnh sát truy nã", "hung thủ giết người liên hoàn trong đặc án lớn 821" "Lục Vân Cảnh".

Trình Vũ không thể kết nối những từ này với nhau. Hơn nữa cảnh sát nói Lục Vân Cảnh giết người là vì cứu cô?

Làm sao có thể?

**

Ngồi ở trên xe cảnh sát, Trình Vũ vẻ mặt dại ra nhìn phía trước, trong đầu cứ nghĩ đi nghĩ lại lời nói của nữ cảnh sát.

"Lục Vân Cảnh đã giết tổng cộng 35 người trong hai năm. Anh ta sử dụng những người này để làm thí nghiệm với mục đích tìm cách cứu cô Trình."

Trình Vũ thực sự không biết gì về chuyện này, thật ra nếu cô không nghe được nữ cảnh sát nói, ngay cả bản thân cô cũng không biết mình đã hôn mê hai năm.

Thực ra cô biết rất rõ về căn bệnh của mình, ngay cả bác sĩ cũng nói không thể chữa khỏi chỉ có thể giảm bớt. Ngay khi ngày nhận được kết quả chẩn đoán cô biết mình sẽ không còn sống được bao lâu nữa. Suy tim do viêm cơ tim khiến cho trái tim suy kiệt lại do virus cũng kèm theo chứng sưng tim to lên. Thực tế, trước khi kiểm tra, Trình Vũ cảm thấy sức khỏe của mình không được tốt lắm. Cô thường xuyên bị sốt, đau đầu, hắt hơi, ho, tức ngực và muốn nôn, cô nghĩ đó là cảm lạnh nên mỗi lần đều không quá để ý, sau khi uống thuốc đã tốt hơn một chút cô lại quên nó đi. Cho đến khi cô ho ra máu mới để ý và đến bệnh viện kiểm tra, cô đã bị viêm cơ tim nặng.

Bác sĩ yêu cầu cô nhanh chóng nhập viện, nếu không rất dễ dẫn đến sốc tim và đột tử.

Cô không nói với ai, tính toán thu dọn đồ đạc và âm thầm ra nước ngoài điều trị với lý do đi du lịch, chỉ là còn không chờ đến cô đi ra tới cửa liền mất đi ý thức.

Một lần hôn mê này chính là hai năm.

Cô thật sự không biết hai năm qua đã xảy ra chuyện gì, lúc trước cảnh sát dò hỏi vài câu, lại nhờ bác sĩ tâm lý nổi tiếng kiểm tra cho cô xem có phát hiện nói dối không, cuối cùng không phát hiện được gì. Đại khái xác nhận là cô thật sự không biết gì, lúc này mới giải trừ cô hiềm nghi, sau đó để người đưa cô ra viện nghiên cứu.

Cô đoán không sai, nơi cô ở quả nhiên là một viện nghiên cứu, viện nghiên cứu do Lục Vân Cảnh xây dựng trên một ngọn núi cằn cỗi, đặc biệt xây dựng để cứu cô.

Bởi vì thân thể cô còn rất suy yếu, tài xế lái xe đi rất chậm, Trình Vũ mở một khe cửa sổ nhỏ để thông gió, gió mát phả vào mặt khiến cô có chút lạnh.

Sau khiếp sợ qua đi khi biết tất cả những điều này cô hỏi cảnh sát Lục Vân Cảnh ở nơi nào.

Câu nói không cảm xúc thăng trầm của nữ cảnh sát vẫn còn văng vẳng trong tâm trí cô.

Nữ cảnh sát nói với cô ấy một cách vô cảm: "Vì tính chất tội ác của anh ta quá nặng, nên bản án tử hình đã được thi hành vài ngày sau khi bản án được tuyên." Cô còn nói: "Không ai có thể xâm phạm vào pháp luật, mặc kệ anh ta đã từng là bác sĩ thiên tài hay là một đại gia kinh doanh một tay che trời thương nghiệp, cũng mặc kệ anh ta là vì sao mà giết người, chỉ cần anh ta phạm tội thì không thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật".

Đôi tay của Trình Vũ đặt ở đầu gối chậm rãi nắm chặt, không biết có phải do bản thân mới khôi phục lại không lâu nên cô cảm giác vị trí trái tim mình đau nhói.

Ba mươi năm người, Lục Vân Cảnh thực sự đã giết 35 người để cứu cô!

Cô khiếp sợ không phải con số mạng người bị giết mà cô càng khiếp sợ chính là Lục Vân Cảnh giết người vì cô, cuối cùng nữ cảnh sát còn nói, "Tuy rằng thủ đoạn Lục Vân Cảnh rất tàn nhẫn, nhưng anh ta giết người cũng là vì cứu cô, nhìn ra được anh ta rất yêu cô." Không giống như thái độ luôn việc công xử theo phép công, vẻ mặt cô có chút ngưng trọng khi nói lời này, nhưng cô nói xong lại bổ sung một câu: "Đương nhiên phương thức của anh ta cũng không nên."