Điện thoại di động đổ chuông rất lớn, tiếng reo đến từ vị trí ngay trên đỉnh đầu bọn họ.Sắc mặt Phong Sở Sở thay đổi mạnh mẽ.Tại sao nhạc chuông điện thoại di động của Hoàng Vĩ...!lại phát ra từ trên lầu?Người hàng xóm ở tầng trên chưa bao giờ xuất hiện, hắn ta muốn làm gì?Quan trọng nhất là, Hoàng Vĩ đi lên đó bằng cách nào?Bây giờ anh ấy còn sống không?Cậu ta vốn là một người có lá gan không lớn, từ lúc tiến vào thế giới khác làm nhiệm vụ đầu tiên đều dựa vào việc ôm đùi người ta mới có thể sống sót, bởi vì thức thời và nghe lời, lúc cần động thủ thì không mềm lòng, cậu ta mới có thể bình an sống sót đến tận hôm nay.Cậu ta muốn sống, thế nhưng ngay cả Hoàng Vĩ dẫn dắt cậu ta suốt một đường đến tận bây giờ cũng đã chết, cậu ta thật sự có thể sống sót sao?Hạ Lâu còn có hai chị em nhà họ Lê, có lẽ sẽ nể tình chỉ còn vài đội viên sống sót mà kéo cậu ta một phen, nhưng bọn họ thật sự sẽ cứu cậu ta sao?Liệu...!bọn họ có thể sống sót không?Phong Sở Sở ngơ ngác đứng tại chỗ, không kịp cúp điện thoại.Sau khi chuông điện thoại di động reo bốn lần, một tiếng tít vang lên, kết nối."Xin chào? Ai vậy? ”Phong Sở Sở run rẩy cả người, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt như tờ giấy.Giọng nói này, giọng nói này chính là của Hoàng Vĩ.Nếu như nói trước đây cậu ta còn ôm một chút ảo tưởng rằng Hoàng Vĩ còn sống thì hiện tại, tí ảo tưởng nhỏ nhoi này biến mất không còn dấu vết.

Gần như ngay sau khi nghe điện thoại, cậu ta đã cúp máy."Sao anh không nói gì? Anh là ai? Anh đang tìm ai vậy? ”"Nói chuyện đi!"Đầu kia vẫn truyền đến tiếng chất vấn của Hoàng Vĩ.Tại sao cậu ta không cúp máy?Phong Sở Sở không dám mở miệng, cậu ta luống cuống tay chân liều mạng cúp điện thoại, không ngừng tắt máy, nhưng vô dụng, màn hình điện thoại di động vẫn sáng như trước, phía bên kia vẫn truyền đến giọng nói như trước.Làm ơn cúp máy đi.Cúp máy đi!!Phong Sở Sở đã tháo hết pin xuống, cậu ta hung hăng ném điện thoại xuống đất, nhảy lên liều mạng giẫm nó nhưng vô dụng, bên trong vẫn truyền ra tiếng của Hoàng Vĩ, càng ngày càng lớn, càng ngày càng bén nhọn.Cậu ta phải làm gì đây? Phải làm gì đây?"Nói chuyện đi? Anh là ai? Nói nhanh lên! Nếu không tôi sẽ đến tìm anh! ”"Anh là ai? Tôi đang đến tìm anh!”Phong Sở Sở vọt vào nhà vệ sinh, trực tiếp ném điện thoại di động vào bồn cầu, đậy nắp rồi xả nước.Lần này nó sẽ không thể tìm thấy cậu ta đúng không? Chắc chắn không thể tìm thấy."Anh là ai ...!Tôi sẽ tới tìm anh...""Tôi, tôi, tôi sẽ tới, tới, tìm anh, anh…”Điều khiến Phong Sở Sở tuyệt vọng chính là, giọng nói tựa như âm thanh máy móc rỉ sét kẹt cứng vang ngay bên tai, âm hồn bất tán.Tại sao? Tại sao lại âm hồn bất tán?! Tại sao lại là tôi?Chỉ là gọi điện thoại mà thôi, tại sao không tìm Lục Ngôn Lễ?Đúng vậy, tại sao không tìm Lục Ngôn Lễ?Rõ ràng hắn cũng ở đây.Ma xui quỷ khiến, trong lòng cậu ta đột nhiên hiện ra một suy nghĩ lớn mật, Phong Sở Sở đột nhiên tỉnh táo lại, lau nước mắt không biết xuất hiện từ lúc nào trên mặt, kéo cửa nhà vệ sinh ra ngoài.Lục Ngôn Lễ vẫn còn đứng trong phòng khách, thấy cậu ta bước ra, trong mắt mang theo sự quan tâm.


Nhưng biểu cảm của hắn trong mắt Phong Sở Sở, kẻ biết mình bị quỷ theo dõi rất nhanh sẽ chết, không có chút cảm giác ấm áp nào, chỉ cảm thấy vô cùng chói mắt.

Không đợi Lục Ngôn Lễ nói chuyện, cậu ta đã xông lên túm lấy cổ áo đối phương."Nói cho hắn ta biết mày là ai." Phong Sở Sở không dám mở miệng, chỉ có thể im lặng dùng khẩu hình miệng ám chỉ, đồng thời giơ cao con dao trong tay."Nhanh lên nếu không tao gi3t chết mày."Lục Ngôn Lễ kinh ngạc mở to hai mắt, không ngừng giãy dụa.Phong Sở Sở đã hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng, cậu ta một tay gắt gao bóp lấy cổ đối phương, chừa lại một khe hở để đối phương có thể lên tiếng, tay kia cầm dao, mũi dao chĩa xuống mắt Lục Ngôn Lễ, bởi vì kích động nên có chút run rẩy, khiến cho người ta rất hoài nghi có thể không cẩn thận mà đâm vào hay không.Nhưng cậu ta đã bất chấp nhiều như vậy.

Không phải Lục Ngôn Lễ bị mù sẽ tốt hơn sao? NPC mà thôi, chỉ cần để bọn họ lợi dụng là được.Chỉ cần Lục Ngôn Lễ không nhịn được mà phát ra bất kỳ âm thanh nào, cậu ta lập tức có thể sống sót.Manh mối gì, giá trị lợi dụng còn lại bao nhiêu, cậu ta sắp chết, muốn sống sót thì có gì sai sao?Giọng nói giống như thôi miên vẫn đang tiếp tục và càng ngày càng vang dội, càng ngày càng bén nhọn.

Phong Sở Sở hít sâu một hơi: “Nhanh lên!” Cậu ta lặng lẽ thúc giục.Rõ ràng phát ra tiếng động lớn như vậy, nhưng Hạ Lâu và hai chị em nhà họ Lê vẫn không thức dậy.


Trong phòng khách trống rỗng chỉ có hai người bọn họ, nơi bọn họ giẫm lên vừa vặn chính là nơi hôm qua Hoàng Vĩ biến thành cương thi, Lục Ngôn Lễ rải gạo nếp giúp anh ta khôi phục như cũ.

Hiện tại trên mặt đất còn sót lại một ít dấu vết đen như mực, giống như bị đốt cháy.Mặc dù bị người ta chĩa mũi dao vào mắt, nỗi sợ hãi trên mặt Lục Ngôn Lễ lại chậm rãi biến mất, dáng vẻ ngu ngốc từ trước đến nay cũng từng chút một rút đi, thay vào đó là biểu cảm phù hợp với khuôn mặt này của hắn, khiến cho Phong Sở Sở cảm thấy xa lạ vô cùng —— lạnh lùng, cao cao tại thượng, giống như thần linh nhìn chăm chú vào mấy con kiến hôi đang tranh đấu."Mày..." Phong Sở Sở không dám lên tiếng, ánh mắt tràn ngập hoảng sợ.Nụ cười ác ý trên khóe miệng Lục Ngôn Lễ càng lúc càng sâu, hắn kéo cổ tay Phong Sở Sở đang có vẻ mặt khó tin, dùng sức đẩy về phía sau, sức lực quá lớn, Phong Sở Sở không tài nào phản kháng được, bị hắn dùng sức đẩy ngã xuống đất.Sau đó, Lục Ngôn Lễ từng bước tiến gần cậu ta.Trong giây phút này, sao Lục Ngôn Lễ có thể còn có chút dáng vẻ người tốt nào?Nói hắn bị điên cũng không ngoa!Phong Sở Sở đã hoàn hồn, vô cùng khiếp sợ, không ngừng run rẩy lui về phía sau.

Rõ ràng cậu ta vẫn còn nắm chặt con dao trong tay nhưng lại không có chút can đảm đánh nhau với đối phương.


Người trước mặt sung sướng ngồi xổm xuống, Phong Sở Sở mỗi lần giãy dụa lui về phía sau một chút, hắn liền kiên nhẫn di chuyển về phía trước một chút, từng bước ép sát, đẩy người đến góc tường.

Cái bóng đổ xuống mặt đối phương.Lục Ngôn Lễ cẩn thận sửa sang lại cổ áo cho Phong Sở Sở, cuối cùng, cười ôn hòa với Phong Sở Sở, im lặng dùng khẩu hình nói.“Đi, chết, đi—"Trong khoảnh khắc tiếp theo, bàn tay cầm dao của Phong Sở Sở bị Lục Ngôn Lễ kéo lên, hung hăng đâm vào đùi của chính cậu ta."A—"Phong Sở Sở kêu thảm thiết thành tiếng, lập tức ý thức được không ổn."Tôi tìm được anh rồi."Một giọng nói khàn khàn và lạnh lùng vang lên từ trên lầu........