Tiếng hát có thể mê hoặc tâm trí, sương máu sẽ cắn nuốt máu thịt con người, mà những tấm áp phích này không biết có trực tiếp ăn thịt người giống như bọn họ nhìn thấy ở ga tàu điện ngầm lúc trước không.Có điều chỉ cần nhìn hàm răng trắng ởn sắc nhọn của người phụ nữ, bọn họ không chút hoài nghi lực sát thương của khuôn mặt này.Mọi người không thể không chạy trốn lần nữa, vừa chạy vừa cố gắng suy nghĩ."Chạy tiếp cũng không phải cách, rốt cuộc phải chạy trốn đến khi nào đây?""Đúng vậy, không thể phá giải sao?"Bọn họ có hơi sốt ruột, Lê Phương Uyển vừa chạy vừa thấp giọng nói: "Anh Lâu, cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ chúng ta không thể kiên trì cho đến nhiệm vụ tiếp theo.

”Sắc mặt của Hạ Lâu cũng không dễ coi: "Rõ ràng chúng ta chỉ nhận được một nhiệm vụ, tại sao lại còn xuất hiện thêm nhiệm vụ ẩn vậy? ”Nhiệm vụ ban đầu bọn họ nhận được là cùng Lục Ngôn Lễ đến chung cư hắn ở một tuần, 0 giờ một tuần sau có thể quay về thế giới bọn họ.

Đây mới là nguyên nhân bọn họ liều mạng bảo vệ Lục Ngôn Lễ, "Cùng Lục Ngôn Lễ", tức là nếu Lục Ngôn Lễ chết, ai cùng bọn họ đi vào? Cho dù tìm được địa điểm, chẳng lẽ muốn bọn họ cõng thi thể vào sao?Đương nhiên, chỉ cần bọn họ tiến vào chung cư, tính mạng của Lục Ngôn Lễ sẽ không còn quan trọng nữa.


Hắn chỉ cần "ở lại" trong chung cư, người chết hay người sống có quan trọng đâu?Người chết còn ngoan ngoãn hơn một chút.Hạ Lâu đã chuẩn bị sẵn sàng, sau khi vào chung cư, nếu Lục Ngôn Lễ cố ý muốn ra ngoài, anh ta sẽ khiến hắn "yên tĩnh" ngay lập tức.Anh ta đã trải qua quá nhiều tình huống vào sinh ra tử, để có thể sống sót, tay đã dính không ít mạng người.

Dù sao mỗi nhiệm vụ đều là cửu tử nhất sinh, những kẻ xui xẻo trên đường sẽ chết một cách ly kỳ.Vì vậy, khi gặp sương máu trên tàu điện ngầm, bọn họ nghĩ đó chỉ là một cửa ải nhỏ trên đường đi.

Ai ngờ lại khiến cho bọn họ đến giờ vẫn chưa thể vào chung cư của Lục Ngôn Lễ.Đây rõ ràng là một nhiệm vụ ẩn! Bọn họ nào lường được vậy mà lại tiến hành đồng thời hai nhiệm vụ?Nếu không tiến vào căn hộ của Lục Ngôn Lễ theo thời gian quy định...!Hậu quả không cần tưởng tượng!Đường sống...!Đường sống ở đâu?Sương máu, toa xe, áp phích của người phụ nữ, bài hát ..."Người phụ nữ" này là ai? Rốt cuộc sương máu có quan hệ gì với cô ta? Bài hát có phải do cô ta hát không?"Anh Lâu, anh mau nghĩ cách đi!"Đúng vậy! Mạng sống của chúng tôi đều dựa vào anh, anh không thể chạy một mình! ”"Anh rốt cuộc có nghĩ tới hay không?"Hạ Lâu có chút tức giận: "Các người nói đủ chưa? ”Vừa nói xong, anh ta giật mình phát hiện có gì đó không đúng.Anh ta vốn không nên tức giận, tức giận sẽ ảnh hưởng đến lý trí của con người, tại sao anh ta lại vì vài lời thúc giục đã giận dữ như vậy?Và những người này...!cũng đã trải qua nhiều nhiệm vụ, không ít thì nhiều cũng có thể tự mình đảm đương một mặt, cho dù muốn gi3t chết anh ta cũng có thể lấy anh ta làm lá chắn trước khủng bộ, tại sao chỉ vì chút chuyện nhỏ này đã phẫn nộ?Tức giận...Suy nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, sau lưng đột nhiên đau đớn."Mày! Mỗi ngày mày luôn bày ra khuôn mặt giả làm lão đại, hôm nay tao sẽ gi3t chết mày!” Là một tên cao gầy mặc áo vệ sinh trong đoàn.

Sau khi ném tảng đá, ánh mắt hắn ta đã hoàn toàn đỏ lên, hắn ta rút ra một con dao từ bên hông, nhắm vào lưng Hạ Lâu muốn nhào tới.Những người khác mắt lạnh nhìn nhau, trong mắt tràn đầy ác ý và lửa giận nồng đậm."Giết hắn đi! Giết hắn đi!”"Giết hắn đi! Chúng ta có thể ra ngoài! ”Nhìn thấy mắt Lê Phương Chỉ cũng đỏ, Lê Phương Uyển tát em gái một cái: "Em bình tĩnh một chút!”Đám người chậm rãi vây quanh Hạ Lâu, Hạ Lâu hít sâu vài hơi, đồng thời rút con dao gấp từ trong tay áo ra.Lục Ngôn Lễ vội vàng nhào tới, ngăn cản người cao gầy: "Anh bình tĩnh một chút! ”"Buông ra! Cậu buông ra! Tao phải giết nó!" Người bị hắn nhào vào tức giận giãy dụa, sức lực của hắn ta rất lớn, mấy lần đều sắp đâm mũi dao lên người Lục Ngôn Lễ, trong lòng người phía sau cũng dâng lên một sự phiền não, hắn né tránh mũi dao, mạnh mẽ đánh một quyền lên mặt tên cao gầy khiến hắn ta ngã xuống đất.Hắn ngăn được một người, nhưng không ngăn được người thứ hai, những người khác tích tụ oán hận đã lâu nên đã sớm có bất mãn.Hạ Lâu rút con dao gấp ra nhưng không động thủ, chỉ thở hổn hển chắn dao ở trước người.Bài hát...!Tức giận...Sau khi bài hát đầu tiên vang lên, họ mỉm cười ...Anh ta hét lên: "Mọi người bình tĩnh! Bài hát này là không ổn!”"Tiếng hát sẽ khiến tâm trạng chúng ta thay đổi, tiếng hát đầu tiên là vui vẻ, bây giờ là tức giận.


Bình tĩnh!”Vui vẻ, giận dữ, tiếp theo sẽ là yêu và hận sao?Không dám đánh cược.Một tiếng hét lớn ít nhiều cũng làm cho mọi người bừng tỉnh một lát.

Những người khác thở hổn hển, cố gắng ngăn chặn xúc động, chỉ có người gầy cao bị Lục Ngôn Lễ đánh ngã chậm rãi đứng dậy từ trên nền đất.Hai tay hai chân hắn ta đã hơi cứng ngắc, ánh mắt lạnh lẽo, sắc mặt dần dần nổi lên vệt xanh trắng, hai gò má lõm xuống thật sâu, khóe miệng không tự chủ được ch ảy nước bọt, thở hổn hển.Không còn là một người sống nữa.Ngược lại có hơi...!giống một con zombie.Hắn ta bò trên mặt đất, chậm rãi quay đầu, đôi mắt đen như động sâu không đáy gắt gao nhìn chằm chằm Lục Ngôn Lễ."Lão Vũ! Ngăn hắn ta lại!", Lê Phương Uyển bất chấp hình ảnh hét lên.Lão Vũ chính là nam nhân cao lớn nhất trong đội ngũ, anh ta cách tên cao gầy gần nhất, khi nghe vậy chậm rãi ngẩng đầu, sải bước đi về phía hai người.

Lục Ngôn Lễ lại chẳng có tí cảm giác được cứu nào, hắn không chút do dự tránh ra phía sau cột điện bên cạnh!Lão Vũ chính là người hắn nhìn thấy có cách đi không đúng trong đội ngũ, nhón chân đi bộ!!Quả nhiên, gần như là cùng lúc, Lão Vũ rẽ một cái, tăng tốc nhào thẳng tới hắn.


Lục Ngôn Lễ tránh gấp, hai tay duỗi thẳng của đối phương nhào tới cột điện.Trên cột điện dán một tấm áp phích của người phụ nữ.Lục Ngôn Lễ thở hổn hển, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lão Vũ, một tay hắn đúng lúc chạm vào mặt người phụ nữ.Người phụ nữ trên tấm áp phích trong nháy mắt thay đổi sắc mặt.Hoặc là nói, người trên áp phích khắp bốn phương tám hướng đều bắt đầu biến sắc, khuôn mặt ngập tràn xanh xao, cặp mắt tập trung lên bàn tay kia.Không phải một nhóm sao?Lục Ngôn Lễ vừa tránh né tên cao gầy vừa suy đoán.Ngay sau đó, đôi môi đỏ tươi trên mặt ả ta nhếch lên đến tận mang tai, bàn tay kia từng chút từng chút duỗi vào trong poster, Lão Vũ liều mạng giãy dụa, ư ư vài tiếng trong miệng nhưng không thể kêu cứu thành tiếng, tứ chi của anh ta từ từ trở nên mềm nhũn tựa như một ống nước cao su, bị người phụ người phụ nữ chóng hút vào.Sau đó, tiếng nhai vang lên một lần nữa.Vẻ mặt của người phụ nữ dịu xuống, thành thật bất động trên áp phích.Sương máu xung quanh cũng tản đi không ít.Điều này cũng không làm cho gã to con cảm thấy an tâm, không do nguyên nhân gì khác, tên đồng bọn trước đây còn có thể thuận lợi trao đổi hợp tác, trong nháy mắt đã biến thành quái vật không biết là loài gì.

Hắn ta, hoặc dùng "nó" để chỉ càng thích hợp hơn, tứ chi của nó đã cứng đờ, hai tay giơ thẳng lên, hai đầu gối cứng ngắc, bật nhảy đuổi theo mọi người.Lão Vũ chết rồi, tên cao gầy cũng trở thành quái vật.

Chỉ trong nháy mắt lại mất đi hai thành viên.Tính cả Lục Ngôn Lễ, mười lăm người ban đầu chỉ còn lại có mười một người!Nếu cứ tiếp tục không nghĩ ra biện pháp, mười một người rất có thể đều sẽ chết ở chỗ này."Mọi người hãy cẩn thận! Đừng để bị nó cào trúng!” Thanh niên tóc vàng hét lên.Trong các bộ phim Hồng Kông cũ, nếu bị cương thi cào hoặc cắn, người bị thương cũng sẽ bị nhiễm bệnh biến thành cương thi.

Mặc dù điều này chưa chắc đã giống như cương thi trong phim Hồng Kông, nhưng chỉ cần nhìn móng tay dài màu xanh lá cây của đối phương chảy đầy chất lỏng không xác định, không ai muốn thử sức mạnh của nó.Ước chừng thời gian chuyển hóa không dài, động tác của nó còn hơi cứng, tốc độ tương đối chậm, hắn còn có thể xoay người tránh né, làm cho nó nhào tới không được.


Nhưng càng về sau, động tác của nó càng thêm linh hoạt cường tráng, mọi người đã không còn né tránh nhanh nhẹn được như trước, thỉnh thoảng bị móng tay sắc nhọn xẹt qua.Đáng sợ hơn, dường như nó có được trí tuệ nhất định, mọi người đều muốn dùng lại mánh khoé cũ Lục Ngôn Lễ đã làm trước đây, nhưng nó lại không bị lừa.Đám người Hạ Lâu vừa tránh né vừa suy nghĩ mọi chuyện.Thoạt nhìn, người phụ nữ trên poster không phân biệt con mồi là người hay là thứ gì khác, chỉ cần đụng trúng ả sẽ ăn sạch sẽ.

Mỗi khi nhai nuốt, sương máu sẽ dần tan đi, tiếng hát cũng sẽ biến mất.

Mặc dù xét theo quy luật sức mạnh và thời gian, một vòng mới chắc chắn sẽ...!khủng khiếp và đẫm máu hơn rất nhiều.Giống như ả có thể thu được một loại dinh dưỡng nào đó từ máu thịt kia..