Đôi mắt lộ ra bên ngoài khẩu trang của Lục Ngôn Lễ lộ cong cong: "Cũng may sương máu đã biến mất, anh có biết chuyện gì xảy ra không?”Hoàng Vĩ tuy rằng không thích tính cách của hắn, nhưng đây là người quan trọng khi làm nhiệm vụ, anh ta cũng mỉm cười thân thiện với người phía sau: "Tôi cũng muốn biết, nhưng tôi đoán có lẽ anh Lâu đã làm gì đó.”"Các anh thật lợi hại." Lục Ngôn Lễ chân thành than thở, "Bình thường gặp phải một số sự kiện dị thường trong cuộc sống cũng đã rất đau đầu, chuyện như vậy hai người thường xuyên gặp phải sao? "Có vẻ như mệt mỏi vì chạy trốn, hắn ho khan hai tiếng, giọng nói có chút khàn khàn."Đúng, không còn cách nào, đây chính là số phận của chúng tôi."Khi nói những lời này, vẻ mặt thanh niên tóc vàng tê dại.Anh ta nhìn trái nhìn phải không có ai, lặng lẽ nói: "Lúc trước ở trên tàu điện ngầm cậu còn chưa nói xong, hàng xóm của cậu đã xảy ra chuyện gì? Nói cho tôi biết trước đi.”"Nói cho anh biết trước?""Đúng vậy." Thanh niên tóc vàng gật đầu, "Tôi xem như là người có kinh nghiệm phong phú, nói không chừng có thể giúp cậu phân tích ra gì đó.

Đợi khi bọn họ đến thì cùng nhau suy nghĩ.”Lục Ngôn Lễ không nghi ngờ gì anh ta: "Được, để tôi nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu.”Hắn chậm rãi mở miệng: "Chuyện bắt đầu từ ngày hàng xóm của tôi chuyển đến...""Trên lầu nhà tôi từ trước đến nay vẫn để trống rỗng, vốn là một đôi vợ chồng già ở, sau đó con trai bọn họ ra nước ngoài, cho nên họ cũng chuyển sang nước ngoài theo, chừa trống rất lâu.

Mãi cho đến tháng trước, một người hàng xóm mới đã chuyển đến.


”"Nói tiếp cũng kỳ quái, đến bây giờ tôi vẫn chưa từng nhìn thấy dáng vet của người hàng xóm kia, tôi chỉ biết có một người chuyển vào, hoặc có thể là một gia đình? Không chắc nữa.

Dù sao cư dân trong tòa nhà đều nói cảm giác người chuyển tới cũng có khí tức của người sống, bình thường còn có thêm âm thanh trang trí, rất ồn ào..." Nói tới đây Lục Ngôn Lễ gãi đầu: “Đây cũng không phải là vấn đề, bọn họ đều lựa ngày làm việc để trang trí, tôi đơn thuần vì dạo này xin nghỉ nên mới nghe được, cảm thấy có hơi phiền.

”"Anh biết đấy, hiện tại quan hệ hàng xóm của người trong thành phố cũng không tốt lắm, nhưng tôi nghĩ dù sao cũng là hàng xóm mới tới, có lẽ người ta mới đến thành phố này, tôi muốn đến hỏi một chút xem có cần giúp đỡ gì không.

Sợ làm phiền bọn họ, tôi còn cố tình chọn một buổi chiều trong tuần để qua đó, khoảng thời gian này hẳn là đa số mọi người đều ở nhà...""Tôi làm một ít thịt nướng mang đến cho họ.

Tuy nhiên, hôm đó tôi gõ cửa rất lâu cũng không ai ra mở.

Nhưng rõ ràng tôi nghe thấy âm thanh bài trí bên trong.

Không biết có phải do tiếng thi công của bọn họ quá lớn nên không nghe thấy tiếng gõ cửa hay không, tóm lại, ngày đó tôi không gặp được người nào cả, thịt nướng cũng đành mang đến cho một đôi vợ chồng nhỏ hàng xóm dưới lầu ăn..."Điều này ngược lại rất phù hợp với tính cách Lục Ngôn Lễ biểu hiện, vừa mềm yếu vừa nhẫn nại.


Thanh niên tóc vàng không nghi ngờ, ngay từ đầu anh ta còn kiên trì nghe, về sau dần dần mất kiên nhẫn, Lục Ngôn Lễ kéo đông kéo tây một đống lớn không nói được trọng điểm, nhưng anh ta lại không thể kêu hắn nói nhanh một chút tránh bỏ sót chi tiết.

Trong lúc anh ta không nhịn được muốn lên tiếng thúc giục, Lê Phương Chỉ cõng Lê Phương Uyển đến."Hai người đang nói chuyện gì vậy?""Không..." Thanh niên tóc vàng vừa định mở miệng đã thấy Lục Ngôn Lễ vui vẻ đứng dậy đi qua: "Cuối cùng các cô cũng tới, may mắn là mọi người còn sống.

”Lê Phương Chỉ lạnh lùng ừm một tiếng, lại hỏi: "Hai người đang nói chuyện gì vậy? ”Lục Ngôn Lễ trông không có chút phòng bị nào, nói: "Đang nói về người hàng xóm của tôi.

”Ánh mắt Lê Phương Chỉ lạnh lùng liếc qua thanh niên tóc vàng, trong lòng cô ta hiểu rõ, sau đó lần đầu tiên lộ ra biểu cảm thoáng mềm mại với Lục Ngôn Lễ: "Mọi người đều muốn giúp cậu, lát nữa mọi người đến đây cậu lại phải lần lượt giải thích nữa sao? Không bằng đợi tất cả mọi người đến đông đủ rồi nói sau.”Cô ta luôn làm mặt lạnh đối với tất cả mọi người, nói chuyện thường ngày cũng không tự chủ được mang theo sự ra lệnh.


Lê Phương Chỉ không phải kẻ ngu, biết mình bình thường có thể duy trì hiện trạng bởi vì có chị gái chu toàn, cô ta chỉ cần phụ trách bảo vệ chị thật tốt, chị gái hiển nhiên sẽ nói tất cả tin tức cho cô ta biết.Hiện tại, Lê Phương Uyển không biết tại sao lại hôn mê, đến lượt cô ta thu thập tin tức, đương nhiên cô ta không ngu đến mức dùng giọng điệu khiến Lục Ngôn Lễ phản cảm để hỏi thăm.Lục Ngôn Lễ vốn thể hiện tính cách mềm mại, Lê Phương Chỉ đã nói như vậy, hắn gật đầu: "Cũng được.”Trong bóng tối, Lê Phương Chỉ lại dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn thanh niên tóc vàng.Sau đó là khó chịu.Hai chị em Lê Phương Uyển và Lê Phương Chỉ từ trước đến nay luôn tình nguyện hợp tác với Hạ Lâu, ba người thông minh tụ tập cùng một chỗ, cho dù bọn họ thường xuyên ăn ý coi các đội viên khác như bia đỡ đạn, đá lót đường, nhưng ít nhất đi theo bọn họ vẫn có hy vọng hoàn thành nhiệm vụ.

Bọn họ vô cùng ăn ý, trừ khi chỉ còn lại ba người bọn họ, nếu không ở thời khắc quan trọng, có thể lấy việc bảo toàn lẫn nhau làm điều kiện tiên quyết, tuyệt đối không nội đấu.Nhìn dáng vẻ này của Lê Phương Chỉ, hơn phân nửa cô ta sẽ nói cho Hạ Lâu biết.Thanh niên tóc vàng vừa tức vừa sợ, nhưng anh ta biế thủ đoạn của Lê Phương Chỉ lợi hại cỡ nào, anh ta...!Anh ta không thể đánh bại cô ta.

Cho dù đối phương hiện tại đang cõng một người trên lưng, anh ta cũng đánh không lại.Dường như anh ta có thể tưởng tượng được, mình thần không biết quỷ không hay bị Hạ Lâu và hai chị em nhà họ Lê lấy ra làm bàn đạp, bị yêu ma quỷ quái gi3t chết..