“Tôi không hy vọng chuyện này xảy ra lần nữa.” Nam nhân quay lưng lại, lạnh nhạt ra lệnh.
“Lần này là tôi lỗ m ãng.

Thật xin lỗi.”
Nữ nhân khoác trên mình áo ngoài màu đen rộng thùng thình, đôi mắt cụp xuống che dấu đi sự thất vọng và đau khổ của bản thân, móng tay đâm ngập vào da thịt, máu tươi chảy ra nhưng cô ta chỉ càng ngày càng nắm chặt hơn để ngăn nó không rơi xuống.
Không khí trong phòng lại rơi vào trầm mặc, bên tai chỉ còn tiếng bút máy soàn soạt di chuyển trên giấy.

Nam nhân cúi đầu bắt đầu xử lý tài liệu, bộ dạng chuyên chú và nghiêm túc như vậy khiến người ta không đành lòng rời mắt.
Tiếng gõ cửa vang lên, bóng dáng vừa thân quen lại vừa xa lạ bước vào, trên tay là một tách cà phê không đá và không đường, cũng chính là thức uống mà Cố Thịnh yêu thích nhất.
Cô ta cẩn thận đặt ly cà phê trên bàn, tùy ý rút ra một quyển sách trên giá sách gần đó, ngồi ở bàn uống nước bắt đầu đọc.

Không biết trong đó có gì thú vị mà thi thoảng lại cất lên tiếng cười khanh khách đầy vui vẻ, có lúc lại trộm nhìn qua khe trên cuốn sách ngắm nhìn người đang say mê làm việc mà cười khúc khích đầy hạnh phúc.

Đến khi người kia ngẩng đầu lại vội vã rời mắt, giả bộ như không có gì xảy ra.
Buồn chán, cô gái ấy sẽ quay đầu hỏi người đàn ông vài câu, có lúc người kia sẽ trả lời nhưng có lúc sẽ im lặng không nói gì.

Mỗi lần như thế, dù có hay không câu trả lời, tim đều giống như được rót một lớp mật ong non mịn và ngọt ngào.
Vậy mà từ bao giờ, khung cảnh đó trở nên đặc biệt thưa thớt, số lần ra vào nơi này cũng ít đến đáng thương, cuộc trò chuyện vui vẻ khi nào đã biến thành báo cáo công việc thuần túy, vừa khô khan lại vừa cứng nhắc.

Giờ cơm trưa đã đến, cô gái ấy nhìn đồng hồ, đặt quyển sách xuống, cẩn thận dùng dây đánh giấy trang.

Khoảng cách giữa Khúc Lâm và cô gái ấy ngày càng gần, cho đến khi nhập làm một rồi lại tách ra.
Đã từng, cách cửa bước ra khỏi căn phòng này đối với cô là rất xa còn khoảng cách có thể với tay đến người này lại vô cùng gần, gần đến mức cô luôn nghĩ rằng mình chỉ cần giơ tay thì sẽ chạm đến được.
Nhưng cô đã nhầm, thứ càng gần cô hơn không phải người đó mà là cánh cửa kia, cánh cửa ngăn cách thế giới của cả hai.
Nước mắt theo lực hút của Trái Đất mà rơi xuống, tí tách hòa tan với máu tươi tạo ra những vết loang lổ xấu xí.
Khúc Lâm ngẩng đầu, giọng run run, gương mặt đẫm nước mắt nhìn chăm chú vào người đối diện hỏi:
“Tôi...!có chỗ nào không bằng cô ấy sao?”
Cố Thịnh ngẩng đầu, trầm mặc nhìn cô một lúc lâu mới trả lời:
“Giữa chúng ta không có tình cảm.”
Khúc Lâm bật cười, tiếng cười thê lương và thảm hại.
“Anh chưa từng...” Rung động trước tôi sao?
“Chưa từng.”
Dứt khoát đến vậy sao? Không một chút do dự.
Quả thật, lần cược này cô thua rồi, thua triệt để rồi.
Hơn hai mươi năm quen biết, cô cứ ngỡ không ít thì nhiều người này đối với cô sẽ có một chút thương xót, chia cho cô dù chỉ là một tia mỏng manh, để lại cho cô một góc thật nhỏ trong tim, dù rằng nơi đó có chật hẹp, có tối tăm, cũng có thể sẽ không bao giờ được hưởng ánh mặt trời cũng không sao.

Cô đây cam tâm tình nguyện.

Nhưng cuối cùng...!thứ gì cũng không có được.
Khúc Lâm gạt đi nước mắt, tự giễu nói:
“Hai mươi năm ba tháng mười tám ngày và bốn tháng, con số chênh lệch thật sự ấn tượng.”
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, cô quay người, muốn bắt được một thứ gì đó từ người kia, dù chỉ là một tia tưởng niệm, một chút hối ý, hoặc một ánh mắt thương hại cũng không sao.
Rầm...
“Ha...!Ha...!Ha...”
Khúc Lâm, mày rốt cuộc mong chờ điều gì?
Mong chờ anh ấy sẽ giữ mày lại sao?
Thật buồn cười! Con mẹ nó, đây chính là truyện cười lớn nhất mà cô đã từng được trải qua đó.

Buồn cười quá đi, nhưng sao miệng cứ vừa cười vừa mếu thế này, xấu xí.

Thực con mẹ nó xấu xí!
“Hức...!Hức...”
Tại sao? Tại sao lại ác với em như vậy?
“Đừng có mà mè nheo nữa bà cô già.

Thân nhân chết hết rồi, khóc lớn như đưa tang vậy cho ai xem?” Lăng Cảnh xoa xoa lỗ tay, ghét bỏ rút ra một chiếc khăn đưa ra.

“Mượn cậu quản à? Thứ đồ đào hoa không biết tình yêu là gì.” Khúc Lâm nước mắt nước mũi tèm nhem ngẩng đầu nói.

“Bà cô của tôi ơi, cô có thể lau nước mắt trước khi nói có được không? Nước mũi chảy đến miệng rồi kia kìa, cô không chê bẩn nhưng tôi chê có được không?” Nói xong lại lần nữa đẩy chiếc khăn tay về phía của Khúc Lâm.
Lần này, cô không từ chối mà miễn cưỡng vươn tay, còn từ trong túi áo lấy ra một cái gương nhỏ, bắt đầu sửa soạn lại bản thân sao cho xinh đẹp nhất.
Lăng Cảnh: “...”
Không hổ danh là loại sinh vật khó hiểu nhất hành tinh, mẹ nó, hành động và cảm xúc khác nhau một trời một vực luôn kìa.
“Ê này...” Lăng Cảnh huých tay.
Khúc Lâm ngẩng đầu, không vui nhìn hắn.
“Cô sao lại đi thích tên tủ lạnh di động đó vậy?”
“Lắm chuyện, mượn anh quản hả?”
Tò mò cũng không được sao hả trời?
“Có muốn nhìn thấy bộ dạng chật vật của tên kia không?” Lăng Cảnh lập tức hóa thành hồ ly, nhếch mày dụ dỗ.
“Này còn cần phải hỏi à! Đương nhiên là...” Khúc Lâm ngừng lại một lúc lâu, sau đó mới tiếp tục: “Không.”
Mạng cô còn dài lắm, chưa muốn cùng tên đần này chết chung đâu.

Xem chuyện cười của Cố Thịnh, không nghĩ coi bản thân có phải linh miêu có chín mạng hay cửu vĩ thiên hồ có mười đuôi thoát thân hay không đã.
Tên này ngại mạng quá dài, còn cô mới thất tình xong đấy, mạng chưa đủ ngắn hay sao mà còn muốn đưa cô vào lại hang cọp nữa.
Lăng Cảnh bĩu môi, không cho là đúng lấy máy tính ra đánh một loạt lệnh trên màn hình.
Bên kia, Mạc Nhan và Đình Thủy đang hóng chuyện cũng vì ý nghĩ táo tợn này của Lăng Cảnh mà nhìn nhau, sau đó không có bàn bạc trước mà đồng loạt cùng nhau xoay người, coi như không hề nghe thấy gì.
“À mà lúc sớm cô đe dọa Kiều Hạ Linh rằng chọn giữa Cố Thịnh và bố cô ấy đấy, vậy bố của bé thỏ đó là ai thế?”
Lăng Cảnh cúi đầu xuống máy tính nên không nhận ra có ba ánh mắt cùng dùng vẻ mặt khó tin nhìn hắn.

“Sao thế?” Lăng Cảnh ngẩng đầu nhìn Khúc Lâm hỏi lại.
“Anh không biết thật à?”
Lăng Cảnh: “...” Hắn biết thì còn cần hỏi làm gì?
“Mà nói ra cũng hay thật đấy, tên kia tùy tiện tìm một bé mèo ngoài đường, thân thủ lẫn thân hình đều không chê vào đâu được.

Cùng là họ Kiều mà sao khác nhau một trời một vực.

Nếu vị hôn thê gì đó mà bằng được một góc của Kiều tiểu thư thì cho dù tôi đây có chết cũng mãn nguyện.” Lăng Cảnh nhịn không được cảm thán.
Nghĩ đến Kiều Mai, da gà da vịt của hắn lại thi nhau nổi lên.
Mẹ nó, cho dù vị hôn thê có xấu đi nữa thì hắn vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận, nhắm một con mắt mở một con mắt cho qua, nhưng đằng này, không những nhan sắc không có, tính tình còn như bị trát một đống bùn, buồn nôn không chịu nổi.
Thà rằng hắn cả đời không lấy vợ còn hơn lấy phải loại phụ nữ đó về nhà.
“Vậy là hai bên gia đình đã hủy hôn à?” Khúc Lâm cố gắng nhịn cười hỏi.
“Hủy hôn? Có đâu mà chả chả hủy.” Lăng Cảnh giận dỗi nói.
Trước đó, nghe ông nội nói Kiều gia có cô con gái xinh như hoa, từ nhỏ sợ tai mắt của mấy kẻ xấu nên nuôi dưỡng bên ngoài, thuận là hai bên gia đình có quen biết từ lâu nên cứ vậy đính hôn cũng không tệ nên hắn mới đồng ý đi xem mắt, ai ngờ người ta còn không thèm suy xét, trực tiếp bỏ của chạy lấy người.
Hại hắn nghe xong còn hâm mộ một phen, thầm khen cô gái này có bản lĩnh, ai dè gặp mặt mới biết hóa ra chỉ là một con vịt đen không biết trời cao đất dày, ngang ngược hống hách.
Mạc Nhan chớp chớp mắt, trong bóng tối ghi âm lại những lời mà Lăng Cảnh vừa nói để làm bằng chứng rối gửi cho Cố Thịnh đang ở bên trong.
Đình Thủy giật giật khóe miệng, thầm cảm tạ trời phật cuối cùng cũng cho tên óc heo này trường đầu có một lần.
Khúc Lâm cười cười, xoắn nhẹ đuôi tóc, thần bí cười nói:
“Anh không hối hận là được.”
Nói xong liền vỗ vai hắn vài cái xem như an ủi.