Nhìn dáng người nhỏ bé đang vật vã đang giành từng phút sống sót ở dưới đất mà mặt Nhan Từ Khuynh không có chút thương cảm nào.

Bàn tay to lớn nắm chặt gương mặt tái nhợt kia rồi giọng nói giận dữ vang lên:
- Dương Họa Y! Cô định diễn cảnh này cho ai xem? Ra vẻ mình đáng thương ư? Lúc cô giết người sao cô không nghĩ đến người đó đáng thương?
Nhưng dù có nói gì, có giận dữ đến đâu cô vẫn không nghe gì.

Trong đầu cô chỉ còn những kí ức đau khổ mơ hồ cùng với những cơn đau thể xác không thể chống đỡ nổi nữa.

Dù Nhan Từ Khuynh có bóp mạnh đến đâu thì cô cũng không có phản ứng gì.

Ánh mắt lạnh lùng của Nhan Từ Khuynh có chút thay đổi.

Không hiểu sao thấy Dương Họa Y như vậy lòng anh có chút đau.

Có lẽ do thời gian đã dài nên...!Im lặng một lúc, anh buông lỏng tay ra.

Sau đó anh đứng dậy lấy chiếc áo choàng quấn lên người cô rồi bế cô đi.

Ra đến cổng, Nhan Từ Khuynh ra lệnh cho vệ sĩ gác cổng:
- Mau chuẩn bị xe!
Trên đường đến bệnh viện.

Mới đầu Nhan Từ Khuynh còn mặc Dương Họa Y dựa người vào cửa, muốn ngồi thế nào thì ngồi, ngã cũng kệ.

Nhưng được một lúc, anh lại kéo nhẹ cô lại gần rồi ôm cô vào lòng.


Anh khẽ níu mày khi cảm nhận được hơi thở của cô càng lúc càng yếu dần.

Vừa đến bệnh viện, anh bế cô xuống xe rồi bước nhanh vào trong.

- Mau cấp cứu cho cô ta! Chậm 1 phút thì đừng mong bệnh viện này tồn tại.

Các bác sĩ nghe vậy liền vội vã đưa Dương Họa Y vào trong.

Hai tiếng sau, đèn cấp cứu cũng tắt.

Các bác sĩ run rẩy đi ra.

Họ sợ nói ra tình hình của cô, Nhan Từ Khuynh sẽ ném họ ra ngoài mất.

- Sao rồi? - Giọng nói lạnh lùng vang lên làm mọi người càng sợ hơn.

- Dạ...!Thưa Nhan thiếu...!Dương tiểu thư...!có...!có chút khá hơn rồi ạ...!Nhưng...!
- Nhưng sao?
- Dạ...!Dương tiểu thư...!do nhiễm lạnh nhiều nên...!hô hấp có...!chút khó khăn...!thậm chí có dấu hiệu...!xuất huyết...!phổi...!Còn...!còn nữa...!tiểu thư sức khỏe yếu...!nên...!nên nhịp tim có...!có chút bất ổn...!cần theo dõi...!Còn cả vết thương...!vết thương sâu...!nên cô ấy...!bị mất máu nhiều...!
Các bác sĩ càng ngày càng run hơn nữa vì sắc mặt của anh càng ngày càng đen lại theo từng lời nói của họ.

- Đi đi!
Chỉ chờ câu này, các bác sĩ nhanh chóng rời đi, không dám quay đầu lại.

Nhan Từ Khuynh mở cửa phòng bước vào.

Dương Họa Y nằm bất động ở đó.

Chiếc ống thở dường như che hết cả gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt ấy.

Những miếng gạc trắng tinh băng bó dày xung quanh người cô.

Còn cả những ống dây truyền nữa.

Anh lặng lẽ lại gần ngồi cạnh cô.

Số đo nhịp tim nhịp thở bên cạnh hiển thị con số khiến người khác cảm thấy sợ hãi.

Dường như nó đang tính từng phút sống của cô vậy.

Nhan Từ Khuynh rơi vào trầm mặc.

6 năm.

Một thời gian khá dài anh đối xử tệ bạc với Dương Họa Y.

Nhưng anh chẳng cảm thấy chút hối hận nào vì đã làm vậy.


Đơn giản, anh hận cô vì cô đã giết người mà anh yêu thương rất sâu đậm.

Anh hận cô, không hối hận khi ngược đãi cô, ra tay tàn nhẫn nhiều hơn với cô nhưng lúc này anh lại thấy chút đau khi thấy cô như vậy.

Đến tối, sang ngày hôm sau, và sang cả ngày sau nữa, Dương Họa Y vẫn chưa tỉnh lại và vẫn trong tình trạng như ban đầu, không tiến triển gì hơn.

Nhan Từ Khuynh không đến thăm cô, đúng hơn là xem cô như thế nào mà chỉ cử người đến trông chừng phòng lỡ cô lại bỏ trốn.

Rồi lại thêm ngày nữa, ngày nữa,...!rồi được một tuần.

Dương Họa Y vẫn nhắm chặt đôi mắt ấy.

Cả người nằm bất động.

Tình trạng không có chút biến triển nào.

Nhan Từ Khuynh bắt đầu sốt ruột.

Thật ra mấy ngày cô nằm viện, anh ở nhà một mình không lo nổi những việc như nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp...!Vì thế giờ căn biệt thự là một mớ lộn xộn.

Thậm chí anh còn đi làm muộn chì vì tìm tài liệu trong mớ hỗn độn ấy.

Sang ngày thứ 9, Dương Họa Y mới tỉnh lại.

Cả người cô đều đau nhức.

Nhưng vừa mở mắt, trước mặt cô lại là gương mặt sát khí của Nhan Từ Khuynh.

- Cuối cùng cũng tỉnh rồi?
Dương Họa Y khẽ gật đầu.

Hiện giờ cô không thể nói được gì vì bị chiếc mặt nạ thở che mất miệng.


Kèm theo đó trong người cô cực kì mệt mỏi nên có cố nói chưa chắc anh đã nghe rõ.

- Nhà đang đợi cô dọn kìa!
Tên khốn này! Người ta vừa mới tỉnh lại chưa được 2 phút đã mở miệng ra muốn người ta về làm việc.

Bảo dọn căn phòng mấy chục mét vuông thì còn tạm nghe được.

Đằng này là cả căn biệt thự 3 tầng rộng mấy trăm mét, lại thêm cả cái sân rộng đến nỗi đủ để cả chiếc máy bay hạ cánh...!Kiểu này muốn hành chết người ta mà!
Dương Họa Y vẫn khẽ gật đầu rồi từ từ nhắm mắt lại.

- Ai cho phép cô ngủ nữa?
Đột nhiên Nhan Từ Khuynh nắm chặt tay cô kéo cô dậy.

Anh tức giận khi thấy hành động nhỏ đó của cô.

Dương Họa Y nhíu chặt lông mày, người hơi cúi xuống thở gấp, bên tay còn lại bấu chặt vào chăn.

Cô đau quá! Cả cánh tay cô như muốn rời ra dưới lực nắm của anh.

Thấy vậy, Nhan Từ Khuynh lại có chút mềm lòng buông lỏng tay cô ra.

- Tôi cho cô ít nhất 1 ngày, nhiều nhất 2 ngày để hồi phục và quay về làm việc.

Nhan Từ Khuynh lạnh lùng ra lệnh cho cô rồi xoay lưng rời đi....