Trên bầu trời lúc này đã tràn đầy ánh lửa pháo cao xạ, từng làn pháo sáng hướng lên bầu trời, sắp đêm tối chiếu thành ban ngày, vô số họng pháo lớn bắn một lượt lên trời, nương theo lấy ầm ầm tiếng vang, trên bầu trời phảng phất ngày lễ pháo hoa, từng mảng từng mảng lớn ánh lửa xuất hiện, sau khi đánh trúng mỗi chiếc máy bay quân Anh, ở trên trời tạc nên sắc thái loang lổ mê ly chói mắt.
“OÀ..ÀNH!” Một tiếng to lớn bạo tạc nổ tung, vang lên giữa không trung cách máy bay vận tải không xa, khí lưu khổng lồ xem máy bay vận tải giống như lá rụng ngày thu trở mình cuốn lại, trên không trung lắc lư liên tục, suýt nữa đụng vào một chiếc máy bay khác, một nhóm người từ trong máy bay rơi về phía không trung, phát ra kêu to hoảng sợ.
Cửa khoang máy bay vận tải lính dù sớm đã mở ra, nhưng là chẳng ai ngờ nhóm đầu tiên nhảy ra máy bay đấy, lại sẽ dùng phương thức như vậy.
“Nhanh nhảy dù!” Thẩm Dịch rống to.
Đã sớm biết trong khoảng thời gian từ không trung đến mặt đất này tuy không dài, nhưng nhất định hung hiểm, có điều chẳng ai ngờ đô thị sẽ dùng loại phương thức này đến thông báo mọi người.
Những ai chưa té xuống nhao nhao tuôn hướng cửa khoang, hướng về không trung nhảy ra, vô số nhóm lớn lính dù quân đồng minh đã bắt đầu nhảy, trên bầu trời khắp nơi tràn ngập bao dù màu trắng đang bay bay chao liệng, liền như từng đoàn từng đoàn sứa, phiêu phiêu đãng đãng.
Súng máy cao xạ trên mặt đất điên cuồng mà phun hỏa lực, ở trên trời kéo ra một tia ánh lửa hẹp thật dài, thỉnh thoảng lại có lính dù trên không trung bị mưa đạn điên cuồng này xé thành nát bấy, huyết nhục bay múa đầy trời.
Ở trên máy bay vận tải C-47, mập mạp run rẩy từng bước một xê dịch về cửa hầm, hôm nay trừ Thẩm Dịch bên ngoài mập mạp đã là người cuối cùng chưa nhảy dù xuống, mắt thấy hỏa lực mặt đất bắn một lượt lên trời, không trung huyết nhục bay múa, tất cả mạo hiểm giả cùng những lính dù khác đồng dạng trên không trung trở thành bia sống cho người Đức, mập mạp bị dọa hoàn toàn mất hết dũng khí.
“Ta nói ngươi cmn mau nhảy nhanh a!” Thẩm Dịch hét lớn.
Mập mạp kia sợ tới mức liên tục phát run: “Ta… Ta không dám… Ta sợ…”
“Thực cmn có ma, không rõ ngươi là thế nào qua cửa khẩu tân thủ đấy!” Thẩm Dịch giận đến mắng to.
Theo hỏa lực tập trung, đám người điều khiển máy bay đã nhận được mệnh lệnh, sau khi thả tất cả lính nhảy dù xuống, lập tức trở về căn cứ. C-47 bắt đầu chuyển hướng, có thể tưởng tượng, nếu không nhảy xuống, Thẩm Dịch cùng mập mạp kết cục cho dù không phải bị hỏa lực trực tiếp từ trên không đánh xuống, thì cũng là bị mang về sân bay quân đồng minh.
Hai cái kết quả này Thẩm Dịch cái nào cũng không muốn a.
Hắn hung hăng giơ chân lên, đá mập mạp một cước: “Ngươi lăn xuống cho ta!”
Mập mạp kêu thảm một tiếng, rớt vào không trung.
Sợ hãi khiến mập mạp đã mất đi dũng khí, lại không khiến gã trở nên hồ đồ, sau một khắc, một đóa sen trắng to lớn trên không trung nở rộ, còn có tiếng mập mạp hưng phấn quát tháo: “Ta mở ra, ta mở ra!”
“Đồ chó hoang, vẫn chưa bị dọa hồ đồ.” Thẩm Dịch cười mắng hướng thiên không nhảy theo.
Vừa lao ra cửa khoang, chợt nghe thấy sau lưng ầm ầm một tiếng vang thật lớn, C-47 hóa thành ánh lửa đầy trời trên không trung rớt xuống. Từng mảnh vụn máy bay cháy hừng hực sượt qua thân thể Thẩm Dịch hướng mặt đất rơi gấp, rơi lên một ít bao dù còn phiêu đãng trên không trung, dấy nên lửa lớn. Đã mất đi dù để nhảy, các lính dù phát ra tiếng thét sợ hãi chói tai, nguyên một đám từ không trung chuyển hướng mặt đất.
Đầy trời đều là ánh lửa, Thẩm Dịch căn bản không có cơ hội mở ra bao dù, thân thể trên không trung cấp tốc rơi, trên đỉnh đầu lại còn vô số mảnh vỡ theo xuống.
Không thể mở ra, một khi mở ra, bao dù bị đốt, chính mình nhất định phải chết!
Toàn thân Thẩm Dịch sôi trào trên không, gắt gao nhìn thẳng mảnh vỡ rơi xuống trên đầu.
Linh Hỏa Thương trong tay giơ lên, hắn nã vào thiên không phía trên.
Từng mảnh hài cốt máy bay hướng đỉnh đầu hắn rơi xuống bị viên đạn đánh trúng, không biết văng đến phương nào. Bên tai là tiếng gió xuyên thấu vang lên, Thẩm Dịch trong mắt thanh minh, chỉ còn những mảnh vỡ kia, quên tử vong, quên độ cao, quên thời gian, quên thân thể rơi vội, tập trung tất cả ý lực tại thời khắc này. Giữa lúc hung mãnh bắn phá, mảnh đạn bay tứ tung, phản lực tác dụng khiến hắn hạ xuống với tốc độ càng nhanh chóng, nguyên một đám tồn tại có thể uy hiếp bao dù lại giảm bớt đi nhiều. Sở trường súng ống cấp cơ sở khiến hắn gia tăng thật lớn năng lực xạ kích vật thể chuyển động, những mảnh hài cốt bốc cháy thì lại khiến hắn dễ dàng nhắm chuẩn mục tiêu buông xuống trên không.
Mắt thấy đỉnh đầu xác thực không còn thứ gì có thể uy hiếp bao dù, Thẩm Dịch lúc này mới kéo bao dù một phát, chỉ cảm thấy thân thể đang cấp tốc rơi đột nhiên khựng lại, cả người đều nâng ngược lên, đó là do phản lực to lớn tác dụng.
Lúc này, hắn cách mặt đất còn khoảng 100m.
Theo mặt đất càng ngày càng gần, hỏa lực súng máy cao xạ cũng càng ngày càng mãnh liệt.
Một ít binh sĩ Đức đã hướng lên bầu trời nổ súng, sau khi tiến vào tầng trời thấp, cho dù không còn pháo cao xạ uy hiếp, nhưng đầy trời mưa đạn mang tới uy hiếp còn lớn hơn. Bạch quang trên người chớp liên tục mấy cái, đó là sau khi đạn bắn trúng chính mình, ngọc bội chống đạn phát huy ra tác dụng, không để hắn bị thương.
“A!” Nương theo một tiếng hét thảm, Thẩm Dịch nghe rõ mồm một trên đỉnh đầu của mình vừa có người bị bắn trúng.
Một tên rất không may bị súng máy cao xạ nã thành cái sàng, chiếc dù kéo lấy một cái xác trên không trung phiêu đãng, bởi vì bên trên mặt dù cũng mở mấy cái lỗ, tốc độ hạ xuống rõ ràng tăng lên. Cái xác nọ thổi qua trước mắt Thẩm Dịch, là một kẻ mạo hiểm.
Nhìn qua thi thể đang cấp tốc hạ xuống kia, còn có khắp trời mưa đạn giống như rắn lửa loạn bay, nội tâm Thẩm Dịch khẽ động.
Với lính dù mà nói, càng sớm đáp xuống, lại càng sớm an toàn.
Chí ít so với trên không trung bị bắn trắng trợn mà không thể đánh trả thực sự tốt hơn nhiều.
Nếu không cho dù có ngọc bội chống đạn, nếu như bị súng máy cao xạ một đợt tỉa tới, cơ bản đó cũng là một con đường chết.
Thẩm Dịch cũng không thích giao tánh mạng cho vận khí, nhất là hôm nay trong loại hoàn cảnh hỏng bét này.
Hắn đột nhiên từ trong Huyết Tinh văn chương xuất ra một khẩu súng, đúng là món đồ chơi không đáng nhiêu tiền mà lúc trước người trẻ tuổi muốn hắn vứt bỏ.
Hắn giơ súng lục lên, bắn một phát vào dù của mình.
May mắn bản thân còn giữ khẩu súng tân thủ này, nếu như dùng Linh Hỏa Thuơng, một phát cũng đủ để cho bao dù bốc cháy.
Dù đã ăn một thương, bên trên bề mặt lập tức nhiều ra một lỗ, gió lùa mạnh mẽ xé rách miệng khe hở, không ngừng mở rộng lỗ thủng, tốc độ hạ xuống đột nhiên tăng lên. Theo tốc độ tăng lên không ngừng, Thẩm Dịch không còn dùng phương thức phiêu đãng nhảy dù, mà là cơ hồ thẳng tắp rơi xuống. Hắn nhìn chằm chặp mặt đất.
Tám mươi mét.
Bảy mươi mét.
Sáu mươi mét.
Năm mươi mét.
Cách đó không xa có một căn nhà, theo Thẩm Dịch không ngừng hạ thấp, hắn phịch một tiếng đạp phá nóc nhà, từ trên nóc rớt thẳng xuống.
Ầm!
Sau khi chạm đất một cái Thẩm Dịch ngay tại chỗ lăn mình quay cuồng, triệt tiêu xung lượng hạ xuống, đặt mông ngồi dưới sàn.
Bỗng tiếng súng vang lên, một viên đạn lau xẹt qua da đầu Thẩm Dịch, Thẩm Dịch cũng không quay đầu lại, trở tay một thương đem gã binh sĩ người Đức nở hoa.
Cũng may, chỉ là một tên lính Đức.
Thẩm Dịch chậm rãi đứng lên, đinh một tiếng, Huyết Tinh văn chương truyền đến nhắc nhở: Hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến thứ nhất, ban thưởng 500 điểm Huyết Tinh.
“Kiếm 500 đồng bạc thật đúng cmn không dễ dàng.” Thẩm Dịch lầm bầm một câu.