Bùm! Bùm! Bùm!

Tiếng nổ liên tục vang lên, trước mặt Trần Trường A, đã có không biết bao nhiêu nữ quyến ngất xỉu.

"Đại Hoàng!" "Ngươi có bệnh à?" "Ngươi kéo bọn cung nữ này tới làm gì?"

"Ngươi nghĩ Quốc chủ Đại Chu sẽ tặng thứ này cho một cung nữ à?”

Thấy Đại Hoàng hăng hái không ngừng kéo người tới, Trần Trường An cảm thấy hơi đau đầu.

Tên này, sao lại thích làm chuyện đó thế nhỉ. "Ngươi thì biết cái gì, ta làm thế là sợ bị phát hiện đấy."

"Ngươi cũng không xem xem, trong cung này, bao nhiêu cung nữ bị ngươi hạ gục rồi."

"Nói chứ, ngươi lục tung hết lên thế, cuối cùng có không?" Đại Hoàng tức giận hỏi.

"Hmm... hiện tại vẫn chưa tìm thấy."

"Có lẽ, không phải ở trong tay những người này." Trần Trường An thở dài bất lực.

"Thế à."

"Ngươi nói xem, bọn này bị đánh ngất hết rồi, không nên lãng phí phải không?"


Đại Hoàng cười khúc khích với Trần Trường An, biểu cảm thì cực kỳ d@m đãng.

Trần Trường An biết Đại Hoàng muốn làm gì, sao có thể không hiểu chứ?

Tên khốn này chỉ cần nhún mông một cái là Trần Trường An biết nó định đi đại tiện hay là tiểu tiện!

"Đừng làm càn."

"Chúng ta tới đây là để tìm Thai Châu, sao ngươi toàn nghĩ lung tung thế?"

"Không được, tuyệt đối không được!" Trần Trường An lời lẽ chính đáng nói.

"Ngươi xem, Thai Châu cũng không tìm thấy, bỏ đi như vậy, không phải lãng phí à?"

"Chuyện này, ta đã nhiều năm không làm rồi." "Ngươi cứ cho ta làm lần này thôi có được không?"

"Không phải coi nhau là huynh đệ à?" Đại Hoàng buồn rầu nói.

Dù bảo là huynh đệ, Đại Hoàng thật sự đã lâu không làm chuyện này.

Nhưng bắt Trần Trường An nhìn nó làm, Trần Trường An vẫn cảm thấy hơi khó chịu.

"Không được, không thể thương lượng, chúng ta tiếp tục tìm Thai Châu." Trần Trường An suy nghĩ một lúc, vẫn không đồng ý.


"Hừ, vậy ta không đi nữa, ngươi tự đi đi."

Đại Hoàng nằm phịch xuống đất, nó cũng nổi cáu.

Thấy bộ dạng xứng đáng bị đánh của Đại Hoàng, Trần Trường An hít sâu một hơi, bình tĩnh lại cảm xúc hỗn loạn.

"Ta nói này Đại Hoàng, ra ngoài lâu như vậy, đồ ngon vật lạ ngươi ăn còn ít à?"

"Ta có bao giờ thiếu đồ ăn đồ uống cho ngươi đâu?" "Hôm nay ngươi còn muốn ăn thịt người trước mặt ta à?" "Ngươi thấy có quá đáng không?”

"Ngươi còn nổi cáu à?"

Đại Hoàng dù trông giống chó, nhưng bản thể nó vẫn là Kỳ Lân, một con thần thú hung tợn.

Ăn thịt người với Đại Hoàng không phải chuyện hiếm, dù sao hồi xưa nó đã nuốt chửng Trần Trường An.

Nếu không phải cơ thể Trần Trường An đặc biệt, từ lâu Trân Trường An đã thành phân của Đại Hoàng rồi.

"Những nữ quyến này đều là người của hoàng thất Đại Chu, ngươi là kẻ địch của hoàng thất Đại Chu mà."

"Không phải ngươi nói, đối xử với kẻ địch, không cần nhân từ sao."

"Vậy ta ăn vài người thì sao chứ?”

"Ta đang giúp ngươi dọn đường đấy. Đại Hoàng tức giận nói.

Đây đều là những lời Trần Trường An dạy Trần Vân Hiên, sao đến lượt nó thì Trần Trường An lại không chịu nhìn?

"Ta là người lòng dạ tốt, không chịu nổi cảnh tượng này đâu."

"Ngươi lòng dạ tốt? Vậy sao ngươi dạy Trần Vân Hiên nhổ cỏ tận gốc chứ?"