Lời còn chưa dứt, sắc mặt hắn trầm xuống, mới chịu đưa tay chộp tới, nhưng lúc này thì đã chậm.

Thủy chung không nhúc nhích, Lâm Nhất đột nhiên đã đi ra khỏi chỗ, thuận thế vung tay quơ tới, phi kiếm xoay quanh lập tức hợp bảy thành một. Trong nháy mắt đã xông đến gần Hoa Trần Tử, hai tay hắn cầm kiếm mang mấy trượng, đột nhiên nhảy lên dùng sức đánh xuống.

- Rắc...

Thất Kiếm hợp nhất, mượn lực Long anh hùng hồn trợ giúp, tự có uy lực không thể đỡ. Theo một tiếng bạo liệt tê tâm liệt phế vang lên, phiến sương mù bao bọc Hoa Trần Tử đột nhiên nổ tung.

Không đợi nữ tử kia kinh hãi, Lâm Nhất đưa tay bắt lại cánh tay của nàng, theo một đạo hào quang nhỏ yếu lóe lên, hai người thoáng chốc mất tung ảnh.

Công Lương Tán hơi có vẻ kinh ngạc, rồi lại lắc lắc đầu ra vẻ không xem chuyện này là quan trọng. Hắn không chút hoang mang hỏi han Công Dương Lễ:

- Đạo huynh, nếu bị người khác biết được mọi hành vi của ta và ngươi ngày hôm nay thì thế nào?

Công Dương Lễ hừ một tiếng, đáp:

- Nhớ tới giao hảo giữa hai nhà, chuyện này tạm thời bỏ qua. Mà đạo hữu dùng thủ đoạn kéo người xuống nước như vậy, làm sao khổ quá thay. Nếu có lần tới, chớ trách ta trở mặt.

Công Lương Tán vẫn chưa phân bày mà ném tới hai túi càn khôn. Thấy đối phương đưa tay nhận lấy, bấy giờ hắn mới ha ha cười nói:

- Phàm chỉ có thể hiểu ý, không cần ngôn truyền.

Dưới chân Lưỡng Giới sơn bỗng nhiên tràn qua một trận âm phong, Công Dương Lễ và Công Lương Tán tiếp đó không thấy đâu nữa. Sâu trong sương mù chỉ còn sót lại bảy tám bóng người tịch mịch, đã quên sinh tử, cho đến khi biến thành bụi trần.

..

Lâm Nhất dẫn Hoa Trần Tử vội vàng độn đi, giây lát sau liền trốn ra xa ngàn dặm. Nữ tử kia cực kỳ biết điều, mặc kệ bị hắn cầm như vậy, cứ một đường đi nhanh.

Sắc trời trắng dần dần, mây mù mờ nhạt, phía cuối Sinh Tử Chi Địa vẫn không thể nào tìm kiếm.

Chỉ chốc lát nhanh như điện chớp, Lâm Nhất bỗng nhiên nhíu mày. Đắn đo thêm một chút, hắn âm thầm cắn răng, lên tiếng:

- Hoa Trần Tử, ngươi tự quản chạy trối chết, xin từ biệt.

- Có thể là hai vị tiền bối ấy đuổi tới.

Hoa Trần Tử đã có suy đoán.

Lâm Nhất tìm được mấy khối ngọc phù từ trong Càn Khôn Giới, khỏi giải thích liền nhét vào trong tay Hoa Trần Tử, phân phó:

- Mấy khối độn phù mặc dù không có tác dụng lớn, trốn ra khỏi Cửu Nguyên chi địa là đủ rồi.

Thân hình hắn bỗng nhiên dừng lại rồi hạ xuống mặt đất, nhẹ nhàng vứt nữ tử kia ra ngoài.

Hoa Trần Tử lảo đảo chưa ổn, vội vàng xoay người nói:

- Lão đầu, dù ngươi có che giấu thủ đoạn không tầm thường hơn nữa, cũng không thể là đối thủ của hai vị Hóa thần tiền bối kia, không bằng cùng bỏ chạy.

Hai hàng lông mày Lâm Nhất dựng lên, không nhịn được quát lên:

- Nếu không có ngươi làm liên lụy, như thế nào phiền toái không ngừng, còn không mau mau rời đi, chớ hại người hại mình.

Hoa Trần Tử không còn ngang ngược, ngược lại đôi mắt đẹp lóe lên một cái, chắp hai tay nghiêm trang nói:

- Lão đầu, trên đời này có giao tình cùng ta chỉ có nửa người. Mà từ hôm nay trở đi, đã có thêm một người như ngươi.

Lâm Nhất chỉ muốn đuổi Hoa Trần Tử đi, nhưng vẫn tò mò hỏi:

- Nửa người? Là thế nào?

Hoa Trần Tử cười một tiếng, nói nhỏ:

- Đó là một tiểu tử thúi, coi như nửa người hắn đã trọn vẹn tình nghĩa rồi.

Lâm Nhất nhíu mày, phất tay một cái không muốn nhiều lời.

Hoa Trần Tử cũng chần chờ không đi, cười nói có chút giảo hoạt:

- Lão đầu, giao tình thì giao tình, nhưng mà không được cấm bài gạt ta a?

Giao tình nhẹ nhàng khoan khoái như vậy thật ra hơi hiếm thấy. Rơi vào đường cùng, Lâm Nhất lấy ra khối cấm bài liền ném tới.

- Hi hi. Lão đầu, bảo trọng nhiều hơn a.

Trong tiếng cười trước sau như một, Hoa Trần Tử thu hồi cấm bài cũng bóp nát độn phù, đảo mắt liền hóa thành một đạo lưu quang bay về phía xa xa.

Lâm Nhất mở miệng than dài như trút được gánh nặng, há miệng phun ra một đạo kim quang, hai tròng mắt lãnh mang chớp động, chậm rãi xoay người, Kim Long kiếm trong tay chỉ hướng đường đi.