Đột nhiên, vẻ mặt Tiểu Nhất thoáng ngẩn người ra, móc túi gấm tinh xảo lấy được từ bộ xương trong gian phòng đá kia ra khỏi người. Cậu vừa vặn dường như nhìn thấy bên trong có thứ gì đó, nhưng khi cầm ở trong tay lại không cảm giác được.

Cố gắng trấn tĩnh lại, Tiểu Nhất hồi tưởng một chút, tâm niệm chìm đắm đến trên túi gấm. Một không gian mờ mịt xuất hiện ở trong đầu Tiểu Nhất, trong thiên địa kỳ lạ rộng khoảng một trượng có mấy món vật phẩm lơ lửng bên trong. Ba mảnh ngọc màu trắng còn nhỏ hơn cả thẻ tre, hai bình ngọc nhỏ, một thanh kiếm nhỏ không có vỏ dài một thước, lá cờ nhỏ bốn mặt, ngoài ra còn có mấy hòn đá nhỏ trong suốt.

Liên tiếp xuất hiện nhiều chuyện lạ như vậy làm cho Tiểu Nhất bình tĩnh hơn rất nhiều. Cậu thấy hứng thú với thanh kiếm nhỏ đầu tiên, muốn lấy tới chơi một chút. Trong đầu vừa nghĩ đã thấy thanh kiếm nhỏ đột nhiên xuất hiện ở trong tay.

Cậu vẫn bị dọa cho giật mình, trong lòng kinh ngạc cầm thanh kiếm nhỏ nhìn. Thanh kiếm nhỏ hiện lên màu vàng, cầm trong tay thấy nặng nề, thân kiếm cùng chuôi kiếm liền một khối. Thân kiếm có hoa văn hình đuôi rồng quấn quanh trông rất đẹp, lại không rời lưỡi. Chuôi kiếm có hình đầu rồng có gắn một viên bảo thạch hình dạng như viên trân châu, giống như mắt con rồng màu vàng.

Tiểu Nhất lắc đầu, cảm giác kiếm này đẹp đẽ quý giá nhưng không thực dụng, ngay cả lưỡi cũng không có, có lột ra dê cũng không được, cậu muốn trả thanh kiếm nhỏ về.

Cậu khẽ nói với thanh kiếm:

- Trở lại, thanh kiếm nhỏ trở lại!

Sau khi nói mấy lần, trong lòng Tiểu Nhất cũng thì thầm mấy lần, thanh kiếm nhỏ ở trong tay vẫn không chút động tĩnh. Vừa rồi nghe lời biết bao! Bây giờ lại thế nào vậy? Suy nghĩ một lát, cậu khẽ gật đầu, dường như hiểu rõ điều gì.

Tâm thần cậu một lần nữa chìm đắm, phong tỏa thanh kiếm nhỏ cùng túi gấm, trong đầu vừa thoáng suy nghĩ, thanh kiếm nhỏ đã biến mất khỏi lòng bàn tay. Ánh mắt Tiểu Nhất lập tức sáng lên, vội vàng lặp lại việc đã làm trước đó liền nhìn thấy thanh kiếm nhỏ lẳng lặng nằm ở trong không gian của túi gấm này.

Thì ra là thế a! Tiểu Nhất vui vẻ không nhịn được nên thử lại vài lần.

Chỉ thấy Tiểu Nhất ngồi trong sơn động với dáng vẻ vui vẻ lại nghịch ngợm. Thanh kiếm nhỏ một lúc thì xuất hiện ở trong tay, một lúc lại biến mất không thấy. Chơi một lát, cậu còn lấy hết đồ còn lại trong túi gấm ra ngoài.

Hai bình ngọc, phía trên một bình có khắc ba chữ nhỏ “Giải Độc đan”, bên trong có năm sáu viên thuốc chắc hẳn là có thể giải độc, bên trong một bình có ba hạt ghi chữ “Kim Thủy Đan”, không biết có ích gì.

Tiểu Nhất để bình ngọc xuống và cầm một miếng ngọc giản lên cầm trong tay. Miếng ngọc giản trơn, ấm. Cái này dùng làm gì nhỉ? Trong lòng cậu suy nghĩ, tâm thần không khỏi chìm vào ngọc giản.

-...

Từng trang chữ viết không ngừng xuất hiện ở trong đầu Tiểu Nhất... Hóa ra trong ngọc giản có chữ viết, Tiểu Nhất kinh ngạc thán phục không thôi! Cậu vội vàng tập trung tinh thần tĩnh khí, cẩn thận đọc hết những chữ viết trong ngọc giản.

Chữ bên trong ngọc giản làm cho Tiểu Nhất liên tiếp gặp chuyện kỳ lạ cũng không thể bình tĩnh được nữa...

Trong túi có ba miếng ngọc giản, trong đó có một miếng là “tạp ký Đông Du”, là do Huyền Nguyên chân nhân ghi lại Huyền Nguyên chân nhân những tin đồn thú vị và những gì thấy được khi đi về phía Đông tu luyện.

Trong “tạp ký Đông Du” còn nói, ở ngoài biển lớn ở phía đông Thương triều có tu sĩ tồn tại. Bọn họ tu luyện tiên đạo, cũng có môn phái tu tiên của mình. Những người tu tiên phân chia ra tu vi, cảnh giới khác nhau, bao gồm Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan. Người tu tới Luyện Khí sẽ trường thọ trăm tuổi, người tu tới Trúc Cơ có thể có thọ hơn hai trăm tuổi, người tu tới Kim Đan có thể ung dung tự tại như tiên, lên trời xuống đất không gì không làm được, thọ nguyên có thể đạt tới năm trăm tuổi. Trên Kim Đan còn có kỳ Nguyên Anh được hưởng tuổi thọ nghìn năm, có thần thông lớn dời núi lấp biển như Địa tiên vậy.

Trong tạp ký Đông Du còn miêu tả người tu tiên sử dụng linh thạch, pháp khí, linh khí và pháp bảo, cũng có liên quan tới bùa chú, trận pháp, linh dược cùng với đan đạo vân vân. Ngoài ra còn kể về một vài nhân vật kỳ lạ...