Chương 43

“Ôn Hủ Hủ!!”

Đột nhiên, một vầng lửa giận dâng lên trong lồ ng ngực hắn, khuôn mặt tuấn tú đường nét thanh tú của hắn tối sầm lại!

“Hai người đang làm gì? Ôn Hủ Hủ, ai cho cô đến gặp Dận Dận? Cô thật to gan không xem lời nói của tôi ra gì đúng không?”

Giọng rất dữ dội, từng chữ ngắt quãng, như nghiến ra từ kẽ răng.

Sắc mặt Ôn Hủ Hủ lập tức tái nhợt, giống như một chậu nước lạnh từ trên đỉnh đầu của cô dội xuống, lòng tràn đầy vui mừng cùng hi vọng, cứ như vậy dập tắt.

“Tôi…… Tôi không phải……”

“Người đâu, đưa tiểu thiếu gia trở về, còn nữa, nhốt cô ta lại, không có mệnh lệnh của tôi, ai cũng không được phép thả ra!”

Người đàn ông tức giận trước mặt này, căn bảnkhông cho cô cơ hội giải thích, hắn cũng không muốn nghe cô giải thích, sau khi quát to một tiếng, lập tức có người tới đưa đứa trẻ đi.

Mà Ôn Hủ Hủ, cũng bị hai vệ sĩ giữ lại.

Điều này kỳ thật không thể trách hắn, hắn không muốn để Ôn Hủ Hủ tổn thương Hoắc Dận, mà Ôn Hủ Hủ cũng đã đồng ý.

Còn điểm chính là, Hoắc Dận là do chính tay hắn nuôi lớn, tính chiếm hữu của đàn ông, là thứ hắn không cho phép người khác chạm vào đồ đạc của mình.

Ôn Hủ Hủ bị kéo về khoang thuyền, sự thay đổi đột ngột khiến đầu óc cô rối bời.

“Không, Hoắc Tư Tước, nghe tôi giải thích, tôi đã nghĩ kỹ rồi, chuyện này tôi có thể bù đắp, tôi nhất định sẽ không để cho con bị thương tổn, tin tưởng tôi.”

Ôn Hủ Hủ muốn giải thích với người đàn ông này rằng cô thật sự rất hòa hợp với đứa bé, nếu cho cô một cơ hội, cô có lòng tin con cô sẽ tha thứ cho cô.

Thế nhưng, Hoắc Tư Tước nghe xong, lại trực tiếp cười lạnh một tiếng: “Bù đắp? Ôn Hủ Hủ, cô lấy cái gì để bù đắp? Một người vì tự do cũng có thể giả chết! Cô có tư cách gì nói đến bù đắp cho con?”

“……”

“Nghe rõ đây, nếu như cô còn muốn người nhà của mình ở thành phố A được bình yên, cô tốt nhất nên thành thật một chút, bằng không, đừng trách tôi nhẫn tâm!”

Trước khi rời đi, hắn chỉ để lại cho Ôn Hủ Hủ một câu khó nghe.

Sau một câu nói, Ôn Hủ Hủ có tức giận đến đâu, không cam lòng như thế nào, cũng đành kìm nén lại.

Người nhà thành phố A, chỉ có một nhà mợ cô.

Mà hiện tại, hai người con khác của cô cũng đang ở trong nhà bọn họ.

Ôn Hủ Hủ tức đến nghiến răng nghiến lợi……

Cuối cùng, Ôn Hủ Hủ vẫn bị nhốt lại lần nữa.

Tuy nhiên, không được bao lâu thì tàu đã cập bến, vì vậy cô được thả ra.

“Cô Ôn, đã đến rồi, cô đi xuống trước đi, hôm nay phỏng chừng không thể dẫn cô đến Hoắc gia, tôi đã sắp xếp cho cô một chỗ ở, đến lúc đó bọn họ sẽ dẫn cô qua đó.”