Chương 2

 

” Cô đã câm rồi không cần diễn tả hành động thay lời nói đâu “.

” Cô nên nhớ, cô chẳng phải Lục thiếu phu nhân đâu “.

Lục Lãnh Phong chán ghét nói, anh liền xoay người rời đi.

Hy Nguyệt đứng nắm chặt tay, mắt có chút buồn bã nhìn Lục Lãnh Phong đang rời đi.

Phải rồi, anh nói đúng.

Hy Nguyệt nhìn bữa sáng mình cất công nấu, cô cười chua chát.

Hy Nguyệt cô là vậy, cả đời này ai cũng chán ghét.

Lục Lãnh Phong không đến thẳng Lục thị mà ghé sang một nhà hàng dùng bữa sách cùng Lục Thiên Tư – người bạn thân của mình.

Lục Thiên Tư kéo ghế ngồi xuống, nhìn Lục Lãnh Phong đang hầm hực ở đó. Làm bạn với tên này bao năm, biết tính tình tên này khó chiều ra sao.

Lần này bị ép kết hôn với một cô vợ câm, có lẽ là rất giận.

” Sao rồi? Đêm qua thế nào?”.

Lục Thiên Tư có ý tốt hỏi thăm.

” Cô ta ngồi trên giường tôi “.

Lục Lãnh Phong khó chịu nói.

Lục Thiên Tư nghe đến đây liền hiểu, anh bật cười:” Lục Lãnh Phong cậu quá sạch sẽ rồi đấy “.

” Dù sao cô gái đó cũng đã là vợ cậu, có chán ghét như vậy cũng không phải là cách ” Lục Thiên Tư góp ý.

Lục Lãnh Phong hầm hực đặt li nước xuống, tức giận nói:” Tại sao tôi phải kết hôn với một con câm chứ?”.

” Nhìn thấy cô ta tôi liền thấy chướng mắt rồi “.

Lục Lãnh Phong khó chịu nói.

Anh không thích cuộc hôn nhân sắp đặt này.

Mặc dù là bạn thân nhưng tính cả hai rất khác, Lục Lãnh Phong lập dị ra sao thì Lục Thiên Tư lại là người tâm lí ấm áp bấy nhiêu.

” Câm thì đã sao? Cậu sợ mất mặt như vậy à?” Lục Thiên Tư hỏi.

” Không phải là mất mặt “.

” Mà là tôi không thể hiểu ngôn ngữ của người câm, lúc sáng cô ta thế này này “.

Nói xong Lục Lãnh Phong liền diễn tả lại hành động của Hy Nguyệt.

Lục Thiên Tư quan sát, tuy không giống mấy nhưng anh biết lời nói của cô từ hành động này.

” Là bảo cậu ăn sáng “.

Lục Thiên Tư nói.

” Làm sao cậu biết?” Lục Lãnh Phong ngớ ngẩn hỏi.

” Tôi là bác sĩ, từng tìm hiểu thôi, mặc dù không phải chuyên môn của mình “.

Lục Thiên Tư bình tĩnh đáp.

” Tôi khuyên cậu một điều, Hy Nguyệt đó có lẽ là một cô gái tốt “.

” Nên trân trọng đi “.

Tối.

Lục Lãnh Phong trở về nhà, trên người có mùi rượu.

Chẳng qua là anh mới từ quán bar trở về.

Nhìn thấy Hy Nguyệt ngồi ở sofa đợi mình, anh chán ghét lên tiếng:” Sau này…cấm cô về phòng của tôi “.

Lúc sáng anh đã cho người đến thay ga giường cho mình, Lục Lãnh Phong nói xong liền trở về phòng, bộ dạng có vẻ hơi say, đi đứng cũng không vững.

Hy Nguyệt ôm gối, cô đã chuẩn bị tâm lí ngủ ở ngoài rồi.

Dù sao ở Ninh gia cô cũng là ngủ ở nhà kho, ở đây nhà cao cửa rộng, ít nhất cũng có phòng khác cho cô ngủ.

Lúc sáng Hy Nguyệt cũng tranh thủ, cô tìm thấy một căn phòng nhỏ, sau đó tự ý dọn dẹp rồi đem đồ đạc của mình qua đó. Vì phòng nhỏ lại không có tủ đồ, cô đành để quần áo vào trong vali.

Lục Lãnh Phong từng nói với cô, cuộc gọi nhân này chỉ diễn ra trong vòng nửa năm, sau đó sẽ li hôn.

Nhưng anh đâu biết, Ninh lão gia – tức là ba cô nói rằng, nếu anh li hôn với cô, cô đừng hòng về Ninh gia mà bước vào cửa được.

Hy Nguyệt cũng đã chuẩn bị tâm lí. Sau khi li hôn, cuộc hôn nhân này kết thúc, cô sẽ chọn một nơi thật đẹp để kết thúc đời mình.

Cho là Hy Nguyệt cô là kẻ nghĩ quẫn đi, nhưng mà…

Đối với cái sống, Hy Nguyệt cô thích chọn cái chết hơn!

Hy Nguyệt nằm xuống sofa, cô từ từ nhắm mắt lại.

Từ nhỏ, Hy Nguyệt đã mất mẹ, mẹ cô là một nhân viên ở quán bar.

Vì Ninh lão gia nhất thời hồ đồ nên mới có cô, sau khi sinh cô ra, bà liền đem cô đến giao cho ông ta.

Cũng vì thể diện của mình, Ninh lão gia đành phải chấp nhận nuôi cô, xem cô là nhị tiểu thư của Ninh gia.

Nhưng một chút tình thương cũng không, cô ngày ngày bị Hy Tuyết và Ninh phu nhân đánh đập, đó chính là nguyên do Hy Nguyệt không muốn sống chút nào.

Cuộc sống này quá đau khổ, cô chính là bị cuộc sống này ghét bỏ.

Vô vị…

Mọi thứ đều vô vị.