Chương 4

Thư kí Lâm nghe anh nói xong liền xin phép trở về phòng làm việc, thật ra trước khi kết hôn thư kí cậu đây đã tự ý điều tra về Hy Nguyệt.

Thân phận của Hy Nguyệt ở Ninh gia không mấy cao quý đâu, theo dữ liệu điều tra thì Hy Nguyệt được xem là đứa con hoang trong nhà, mọi công việc của người ở cô ấy đều làm. Còn nữa, luôn chịu ức hiếp từ chị gái tên Hy Tuyết và Ninh phu nhân. Nhìn như thế thôi, chứ chỉ là vỏ bọc bên ngoài trông rất đẹp đẽ.

Thư kí Lâm cậu cũng định nói cho Lục Lãnh Phong biết, nhưng có vẻ sếp rất ghét Hy Nguyệt, cũng đúng, đi theo sếp bao lâu, Lục Lãnh Phong là người ra sao thư kí Lâm cũng quá hiểu rồi.

Chỉ hi vọng Hy Nguyệt đó chịu được ở bên Lục Lãnh Phong, chứ không chỉ mới được một hai tuần liền cuốn gói chạy thì không biết ăn nói sao với Mộ lão gia và Mộ phu nhân đây.

Cứ thế cuộc hôn nhân của cả hai đã trôi qua được một tháng, anh không ngó ngàng đến cô, cô thì luôn làm tốt bổn phận của mình.

Mỗi buổi sáng đều nấu đồ ăn sáng cho anh, buổi tối cơm canh luôn dọn sẵn đợi anh về. Mặc dù trong một tháng qua, anh và cô chưa hề ngồi chung một bàn để dùng bữa, cũng làm lơ nhau.

Nói chứ đến tên của cô anh cũng không nhớ hay biết về nó, mỗi lần thấy anh thức dậy hay trở về cô đều tránh né.

Lục Lãnh Phong cảm thấy như vậy rất tốt, anh cũng không thích gì cô, tốt hơn là đừng đứng trước mặt anh, anh cảm thấy bầu không khí không tốt mấy.

Hôm nay cũng vậy.

Lục Lãnh Phong trở về nhà, bình thường về đến nhà cửa đã sáng đèn, mùi thơm thức ăn cũng làm anh chú ý đến.

Nhưng hôm nay thì không…

Cả căn nhà tối thui, cũng không thấy bóng dáng của cô đâu.

Lục Lãnh Phong cảm thấy lạ, anh tiện tay cởi bỏ cavat, sau đó đi tìm cô.

” Cô ta không có ở đây sao?” Lục Lãnh Phong lẩm bẩm, bình thường cô luôn làm tốt nhiệm vụ và bổn phận của mình, hôm nay ăn gan hùm dám trốn việc sao?

Lục Lãnh Phong có chút tức giận, cuộc hôn nhân này nói vậy thì cho sang, chứ thật ra Ninh lão gia đó đã bán con gái mình vì dự án, vì thế trong mắt anh Hy Nguyệt không khác gì một giúp việc chứ nói gì đến là vợ anh.

Anh rút điện thoại ra, tính gọi cho cô thì sực nhớ ra, cả tháng nay…

Ngoài việc chạm mặt nhau với số lần đếm trên đầu ngón tay, anh và cô cũng không hỏi han gì nhau, nói gì đến chuyện biết đến số điện thoại chứ.

” Mặc kệ vậy “.

Lục Lãnh Phong ném điện thoại lên sofa, anh ngồi xuống, hầm hực trong lòng.

Trong mắt anh Hy Nguyệt đúng là chướng mắt thật, nhưng đi đến giờ này chưa về nhà…lại là thân con gái đã có chồng, như thế có quá là la cà không?

” Cô ta hôm nay lớn gan thế không biết?”.

Lục Lãnh Phong cứ tự nói chuyện như thằng điên, anh đứng dậy về phòng, bất ngờ đi ngang phòng cô, thấy cửa không khóa, anh tò mò đẩy cửa đi vào.

Thật ra Hy Nguyệt đem đồ sang đây ở và ngủ anh cũng không nói gì, bởi vì anh có để tâm mà chú ý đến mấy đâu.

Trên bàn có một cuốn sổ nhỏ và cây bút đặt bên cạnh, cuốn sổ mở ra, Lục Lãnh Phong có chút tò mò, ma xuôi quỷ khiến anh cầm lên, trang đầu tiên đập vào mắt anh.

Ngày…tháng…năm.

[ Hôm nay tôi lại muốn chết ]

Đọc dòng đầu, Lục Lãnh Phong bật cười.

Muốn chết? Có phải là suy nghĩ nhất thời hồ đồ không?

Ngày…tháng…năm.

[ Hôm nay tôi cũng vậy, ngày ngày đều nghĩ đến cái chết ]

Đọc tiếp dòng thứ hai, Lục Lãnh Phong bắt đầu nhăn mặt, anh đưa tay lật các trang sau.

Nội dung đều rất giống nhau, là ngày tháng năm, sau đó đều là tôi muốn chết, tôi muốn tự tử, tôi muốn biến mất khỏi cuộc sống này.

Lục Lãnh Phong càng đọc càng không nghĩ cô gái ngày nào cũng lanh quanh ở nhà mình trong đầu đều có tư tưởng muốn tự tử.

Vậy đừng nói…

” Đừng nói cô ta tìm chỗ rồi nghĩ quẫn nha?” Lục Lãnh Phong đóng cuốn sổ lại, anh để lại chỗ cũ, vội chạy xuống nhà.

Cầm điện thoại lên, tính gọi cho thư kí Lâm kêu người đi tìm cô, nhưng nghĩ lại…

Nếu Hy Nguyệt chết, có phải anh sẽ thoát khỏi cuộc hôn nhân rắc rối này sao?

Như vậy cũng tốt rồi?

Lục Lãnh Phong bỏ điện thoại xuống, nếu cô ta thật sự tìm chỗ tự tử, kết liễu đời mình.

” Coi như là chuyện tốt đi, dù sao cô ta cũng đâu muốn sống “.

Lục Lãnh Phong hờ hững nói, anh cầm điện thoại xoay lưng về phòng, trong đầu cũng lập tức gạt bỏ suy nghĩ tìm Hy Nguyệt trở về.

Hay là việc tìm cô rồi ngăn cản cô làm chuyện dại dột.

Có vẻ không có chút nào gọi là thương hoa tiếc ngọc.

Bệnh viện.

Lục Thiên Tư bước ra khỏi phòng phẫu thuật, cả người đều mệt nhừ, y tá đằng sau cũng đẩy Hy Nguyệt ra khỏi phòng cấp cứu, đưa về phòng bệnh.

Lục Thiên Tư đi theo, anh không ngờ mình lại là bác sĩ phẫu thuật cho vợ của Lục Lãnh Phong thế này.

Có nên báo cho cậu ta biết không? Mặc dù tên nắng mưa đó không thích cô vợ câm này của mình một chút nào.