Kể từ khi Vệ Thanh Nhiên tự mình đến nhà mafia Italy trộm sợi dây chuyền màu tím kia đến bây giờ đã qua rất nhiều ngày rồi, nhưng hắn chờ mòn chờ mỏi, còn là động tĩnh gì cũng không có, theo lý mà nói không nên yên tĩnh như thế mới phải, vì để cho cô sớm biết sợi dây chuyền kia đang ở trong tay hắn, hắn còn đặc biệt lên tin tức, lộ liễu to vậy, cô không thể nào không có phát hiện, hơn nữa căn cứ biểu hiện điều tra, sợi dây chuyền kia có ý nghĩa vô cùng quan trọng với cô.

Vệ Thanh Nhiên nhắc nhở mình phải có tính nhẫn nại, tin tưởng cô sớm muộn sẽ xuất hiện, Vệ Thanh Nhiên phân tích không sai, đến buổi tối, hắn quả thật chờ được một người, một người không ngờ được.

Đêm, trăng sáng rỡ, ánh sao thưa thớt, tất cả chung quanh đều quy về yên tĩnh.

Giờ phút này, trong thư phòng lầu ba biệt thự Vệ Thanh Nhiên ở, một tiếng huyên náo thật nhỏ vang lên, không để ý nghe thật không thể nghe ra, ngay sau đó một người áo đen che mặt linh hoạt nhảy vào trong thư phòng từ cửa sổ.

Người áo đen cẩn thận đảo một vòng ở thư phòng, vẫn không tìm được thứ mình muốn, trong lòng nhất thời rất giận, ngay vào lúc này, anh liền cảm thấy không ổn, có hơi thở xa lạ nhào qua, anh không hề nghĩ ngợi, cánh tay như sắt nắm thành đấm mạnh mẽ đấm tới một bên, còn không đợi đối phương phản ứng kịp, anh lại tung một cú đá xoáy, cơ hồ phát tiết tất cả tức giận trên người vào trong đó, bịch một tiếng, chỉ nghe thanh âm vật thể đụng nhau, người áo đen nháy mắt thu hồi chân của mình, nhanh chóng vọt ra.

Cạch một tiếng, chỉ là chuyện trong nháy mắt, thư phòng vốn đen như mực trong nháy mắt bị cây đèn treo nhập khẩu chiếu sáng, người áo đen hí mắt để thích ứng ánh sáng thình lình đến, tròng mắt sắc bén rất nhanh nhìn thấy một người đàn ông dáng dấp anh tuấn đang tựa bên bàn học, người nọ chính là người có quyền lực nhất thành A, thị trưởng Vệ Thanh Nhiên.

"Ngươi là ai?" Vệ Thanh Nhiên híp mắt hỏi, trên người đã tiến vào trạng thái đề phòng, mặc dù vì để một cô gái có thể nhẹ nhàng tiến vào thư phòng ‘ cầm lấy ’ sợi dây chuyền màu tím kia mà tắt bớt một vài hệ thống phòng vệ, nhưng năng lực phòng vệ của biệt thự hắn cũng không giảm đến trình độ bất kỳ mèo mèo chó chó nào cũng có thể tiến vào, trừ phi bản lĩnh đối phương cực kỳ không tệ, Vệ Thanh Nhiên mới vừa giao thủ với đối phương dĩ nhiên biết người áo đen trước mắt này có năng lực mạnh bao nhiêu, nhưng đối phương đột nhiên xông vào thư phòng của hắn có mục đích gì? Chẳng lẽ vì sợi dây chuyền màu tím này mà đến? Hắn nghi ngờ nghĩ.

Người áo đen hình như không muốn nói thêm cái gì, đáy mắt mang theo sát ý khát máu, giống như một trận gió, nhanh chóng vọt đến bên người Vệ Thanh Nhiên, lạnh lùng cười một tiếng, ngay sau đó, anh liền ra tay đánh thẳng đến cổ họng Vệ Thanh Nhiên, bước chân cực nhanh, mang theo một lực lượng tấn công rất mạnh.

Vệ Thanh Nhiên kinh ngạc, không ngờ người áo đen bản lĩnh không tệ trước mắt lại ra chiêu trí mạng với hắn, mục đích là khiến hắn chết, cảm thấy có thế công đột kích hắn, phản ứng phòng ngự trời sanh khiến hắn nhanh chóng lách qua, ngay sau đó cánh tay dài của hắn duỗi ra nắm chặt cánh tay đưa tới của người áo đen, muốn làm vậy để kềm lại lực lượng từ cánh tay cô.

Đối với sự tấn công và kiềm chế của Vệ Thanh Nhiên, người áo đen không chút nào tránh né, mượn lực chống lực, chỉ thấy anh cúi người lách qua, thuận đường thấp người quay người đá xoáy, sức lực ngoan độc ước chừng có thể đá nát một bức tường.

Mà Vệ Thanh Nhiên không ngờ bản lĩnh của người áo đen này lại bén nhạy như thế, hắn bị trúng một cước mạnh, lập tức trọng tâm không vững liên tiếp lui về phía sau mấy bước —— rõ ràng bị thương, trong lòng lại hô to thú vị, nguyên bản hắn chờ lâu vậy vẫn không đợi được cô gái mà hắn muốn, trong lòng đang phiền muộn, không ngờ lúc này lại có người chủ động đưa tới cửa, hắn đương nhiên phải chơi thật vui, thuận đường phát tiết sự muộn phiền trong lòng, về phần tại sao người áo đen lại ra nhiều chiêu trí mạng với hắn, hắn đã không cách nào truy cứu, chỉ muốn tỷ thí một phen.

Khi Vệ Thanh Nhiên còn chưa phản ứng kịp, người áo đen đã đánh tới lần nữa, quả đấm thật to hung hăng vung lên, khiến cho Vệ Thanh Nhiên chỉ có thể vung tay của mình theo bản năng, bốp một tiếng, hai người mạnh mẽ chạm tay một cái, sau đó tách ra riêng, cảm giác đó sợ rằng chỉ có bọn họ hiểu, dù sao nắm tay của họ cũng làm bằng thịt, chứ không phải bằng sắt, xung lực mạnh vậy mà không đau thì là chuyện lạ rồi.

Người áo đen không ngờ Vệ Thanh Nhiên khó trị thế, vốn là anh muốn đánh ngã đối phương, sau đó làm chuyện của anh, sớm kết thúc thì sớm về, không ngờ bản lĩnh của Vệ Thanh Nhiên đã tốt hơn trước nhiều, muốn đánh hắn còn cần tốn hao một ít thời gian, nhưng bây giờ căn bản không có bao nhiêu thời gian.

Nghĩ tới đây, người áo đen tức giận, nhanh chóng đánh úp tới Vệ Thanh Nhiên, rồi chợt phất tay đánh tới bụng hắn, hình như biết được đối phương sẽ mau tránh ra, người áo đen không có dừng lại, tăng theo một cú đá xoay mang theo gió mạnh về phía hắn, động tác còn nhanh và ác hơn vừa rồi, hung hăng đánh hắn té xuống đất.

Khi người áo đen tính toán đá Vệ Thanh Nhiên thêm một cước, ho hắn xuống Địa ngục trong nháy mắt, nhưng từ cửa sổ đang đóng lại có một bóng dáng nhỏ nhắn tiến vào, cô khẽ quát một tiếng: "Dừng tay!" sau đó giống vọt đến bên cạnh người áo đen giống như một cơn gió.

Lúc người áo đen nghe được thanh âm quen thuộc này, nhất thời dừng bước, quay đầu quả nhiên nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó, nhất thời trong lòng vừa nóng vừa giận, nhưng vô luận trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang như thế nào, tất cả tình cảm đều biến thành than thở cam chịu, nhất thời tiến lên thận trọng ôm cô gái nhỏ to bụng.

Dù bây giờ Vệ Thanh Nhiên rất nhếch nhác nằm trên mặt đất, nhưng vẫn không tổn hại hình tượng anh tuấn của hắn, tròng mắt như mực từ lúc Hồ Cẩn Huyên đi vào đã lan tỏa nhiều đợt sóng, trong mắt trừ cô gái trước mắt ra không còn ai khác, chẳng qua là khi đôi mắt hắn không cẩn thận liếc đến bụng nhỏ hơi nhô ra của cô, thì trong mắt nhất thời thoáng qua khổ sở, sáng tỏ, quyết tâm, cuối cùng chuyển thành si ngốc yêu say đắm.

"Có phải anh muốn giết chết hắn mới cam tâm không?" Hồ Cẩn Huyên gắt giọng, bây giờ cô không có mặc áo đen, cũng không có che dung nhan tuyệt mỹ, chỉ mặc áo rộng của phụ nữ có thai, mắt phượng nũng nịu phong tình vạn chủng, giọng nói mềm mại dịu dàng, quả thực là chìm vào trong lòng của người ta, tim của hai người đàn ông trong thư phòng hơi dừng lại vì chấn động bởi sự phong tình này.

"Em không nỡ à?" Thẩm Dật Thần mặc áo đen ghen nói, bá đạo ôm eo của cô, trong giọng nói tràn đầy chua xót và ghen tỵ, cô lo lắng anh sẽ thương tổnVệ Thanh Nhiên, cho nên mới không để ý em bé, vội vàng chạy tới nơi này sao? Nghĩ đến có thể là nguyên nhân này, trong lòng anh nhất thời sinh ra ghen tỵ mãnh liệt, anh nhớ lúc anh đi ra, cô rõ ràng đã ngủ, hơn nữa bởi vì mang thai, cô luôn luôn ngủ rất ngon, cho dù anh không ở bên người, cô cũng có thể ngủ bình yên, như vậy lúc này cô xuất hiện ở đây là vì Vệ Thanh Nhiên?

Nghe được lời người áo đen nói, trong lòng Vệ Thanh Nhiên nằm dưới đất nổi lên mừng rỡ, trong lòng cô có hắn, nhưng sự mừng rỡ của hắn còn chưa duy trì được một phút,lời kế tiếp của Hồ Cẩn Huyên đã hoàn toàn đánh hắn vào vực sâu không đáy, kích thích toàn thân hắn đều run rẩy.

"Anh đang nói bậy bạ gì đó? Hắn là thị trưởng thành A, nếu hắn có chuyện gì, anh sẽ phiền toái." Hồ Cẩn Huyên trợn trắng mắt, không vui nói, người đàn ông của cô sao lại trở nên ngốc thế, Vệ Thanh Nhiên là ai của cô chứ, tại sao cô không nỡ, thiệt là.

"Tốt nhất là như vậy, anh mới không sợ phiền toái." khóe miệng Thẩm Dật Thần nhếch lên một đường cong đẹp mắt, không mặn không nhạt nói, trong lòng lại hồi hộp.

"Anh không sợ, nhưng mà em lại sợ, được chưa! Anh có phải ngại chuyện trong nhà còn chưa đủ nhiều, cho nên muốn ôm thêm chuyện trên người không?" Hồ Cẩn Huyên không vui nói, biết năng lực của anh rất mạnh, căn bản là không sợ trời không sợ đất, nhưng bình thường anh đã bận rộn lắm rồi, không cần thiết gây chuyện nữa, hơn nữa anh còn là trùm xã hội đen, thân phận ngầm không tiện bị cảnh sát biết được.

Hồ Cẩn Huyên không nói gì nữa, từ từ quét mắt chung quanh, nhìn hết các nơi có thể giấu đồ cô muốn tìm, nhưng mà không tìm được gì cả, cô nghi ngờ nhìn về phía Vệ Thanh Nhiên nằm dưới đất, đến tột cùng hắn giấu dây chuyền đi đâu? Trên ti vi cô đã từng thấy hắn có, tuyệt đối không phải gạt người.

"Em tìm thứ này sao?" Vệ Thanh Nhiên chống người lên, thận trọng từ trong lòng ngực móc ra một sợi dây chuyền màu tím, tham lam nhìn Hồ Cẩn Huyên, cười ôn hòa.

Hồ Cẩn Huyên nhìn thấy sợi dây chuyền quen thuộc này, không kiềm hãm được muốn đi đến bên người Vệ Thanh Nhiên, muốn cầm lấy sợi dây chuyền kia xem kỹ, nhưng cô mới bước ra một bước nhỏ, bả vai của cô đã bị người khác nắm lại, khiến cô không thể động đậy, cô chỉ có thể nghi vấn nhìn bên cạnh, không hiểu dụng ý của anh, dây chuyền đang ở trước mắt nhưng anh lại không cho cô qua lấy, chẳng lẽ anh lo lắng Vệ Thanh Nhiên sẽ tổn thương cô? Nhưng Vệ Thanh Nhiên đã bị thương thành thế này, làm sao có năng lực gì thương tổn cô.

"Đừng đi! Anh đi." Thẩm Dật Thần trầm thấp nói, vỗ nhẹ nhẹ đầu của cô trấn an, Vệ Thanh Nhiên nầy rất xảo trá, anh sẽ không cho vợ yêu qua.

"Muốn sợi dây chuyền này thì em tự tới lấy đi." Vệ Thanh Nhiên đến gần tham lam nhìn cô nói, hắn chỉ hy vọng nhìn kỹ cô thôi, không ngờ cô lại phòng bị hắn, điều này làm cho hắn rất đau lòng, nhưng về sau vẫn còn thời gian cho họ ở chung, một ngày nào đó cô sẽ quen với hắn.

"Ngươi cho rằng bây giờ ngươi có quyền lợi ra điều kiện sao?" Thẩm Dật Thần khinh thường nói, không ngờ Vệ Thanh Nhiên này chết cũng không lĩnh ngộ, còn dám nhớ nhung bà xã bảo bối của anh.

Vệ Thanh Nhiên không nói lời gì, chỉ nửa nằm, mắt thẳng tắp nhìn Hồ Cẩn Huyên, ý tứ trong đó làm cho người ta nhìn không rõ.

Hồ Cẩn Huyên thở dài một tiếng, cầm tay Thẩm Dật Thần an ủi, sau đó chạy về phía Vệ Thanh Nhiên.

Nhưng Thẩm Dật Thần là ai chứ? Bá đạo như anh, có dục vọng độc chiếm mạnh mẽ thế, có người nhớ nhung bà xã đại nhân của anh, anh làm sao chịu, nên cứ giữ chặt cô không cho cô đi qua.