*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Không khí sạch sẽ lạnh lẽo, thỉnh thoảng có hạt mưa dừng ở chóp mũi.

"Đừng chạm vào tôi." Sở Miên bước nhanh hướng phía trước, e sợ tránh không kịp Vu Nhiên ở đằng sau.

"Cậu mẹ nó làm tớ bị dơ! Cậu cũng đừng mong sạch sẽ!" Vu Nhiên chạy vài bước liền đuổi kịp, giang hai tay ôm chặt Sở Miên từ sau lưng, tranh thủ hắn chưa kịp trở tay mà cọ loạn một hồi, khiến áo rằn ri của đối phương cũng dính đầy vết bùn.

Sở Miên cố sức mà lay động hai bên thân thể tính quăng cậu ra, trơ mắt nhìn thấy trước đó có mấy huấn luyện viên đang hút thuốc đi thẳng tới, nhanh chóng quay đầu lại nói: "Vu Nhiên, đằng trước có người."

Vu Nhiên không buông tay, chỉ là ló đầu từ sau lưng Sở Miên ra nhìn: "Có người thì có người thôi, hiện tại lại không phải thời gian tập huấn."

Sở Miên không nói hai lời bóp chặt cổ tay Vu Nhiên, cương quyết tách thân thể hai người ra, lại xoay người lễ phép gật đầu chào hỏi với các huấn luyện viên kia.

Các giáo viên quân sự phụ trách trung học Thành Tuấn đều đã nghe qua hai nam sinh trong sự kiện "Qua đêm tại rừng nhỏ", hiện tại nhìn thấy hai thiếu niên thanh tú sáng sớm ấp ấp ôm ôm, bọn họ bèn lập tức hiểu rõ mối quan hệ của hai người này.

"Rất tốt, rất nhiệt huyết." Huấn luyện viên trêu chọc mà cười rộ lên, nhìn thấy Vu Nhiên đang cau mày lay động cổ tay, ý vị thâm trường mà nói cho Sở Miên: "Con gái có lúc muốn chịu đau, con trai cũng có lúc muốn được chiều. Khi có mâu thuẫn không nên chỉ để ý bản thân tùy hứng, chậc, đều là đàn ông, càng phải cố gắng ủng hộ lẫn nhau."

Loại lời nói dạy dỗ ân cần của trưởng bối này khiến Sở Miên không biết phải làm sao, không đáp lời nổi, chỉ có thể vừa xấu hổ vừa ngoan ngoãn gật đầu. Chờ các giáo viên quân sự vừa đi, Vu Nhiên ở bên cạnh hắn liền bật cười.

"Cậu còn cười, có cái gì buồn cười." Sở Miên phiền muộn, bóp chặt mặt trái Vu Nhiên, "Không cho cười."

Giọng Vu Nhiên mơ hồ không rõ: "Cậu mẹ nó ở trước mặt người lớn sao lại ngoan như vậy? Giả bộ tốt lắm đó."

"Tôn trọng trưởng bối mà thôi, cậu cho rằng ai cũng không coi ai ra gì giống cậu chắc."

"Tớ cũng rất nhiệt tình với trưởng bối mà! Không thì tại sao các đại thúc trồng rau lại đưa tớ đồ ăn chứ?"

Đang nói chuyện, hai người đều cảm giác được giọt nước rất nhỏ rơi xuống đỉnh đầu, phỏng chừng lát nữa liền sẽ có trận mưa tiếp theo. Vu Nhiên rất vui vẻ, cuối cùng cũng đến ngày không cần tập huấn như ý muốn, vội vàng lôi kéo Sở Miên tới quầy bán quà vặt mua đồ uống chúc mừng.

Sau khi quay về kí túc xá, Vu Nhiên ngồi ở trước bàn hoàn thành bài tập nghỉ Quốc khánh, trong miệng ngậm bánh mì, múa bút thành văn mà sao chép đáp án của Sở Miên. Nhưng cậu chép bài tập không động não, viết xong nửa trang vật lý liền lật mới phát hiện mình chép ngược mặt trước mặt sau, vội vàng lấy bút xóa băng điên cuồng sửa chữa, tiếng bánh răng nhựa ma sát vô cùng mãnh liệt, ồn ào đến mức những người khác lục tục thức giấc.

Sở Miên nhìn không nổi: "Cậu sửa chữa như này lộ rõ là chép bài, còn không bằng nói với giáo viên tờ này làm mất rồi."

"Ha, cậu thế mà rất cố gắng tìm lý do." Vu Nhiên cười nói, "Trước kia cậu từng chép bài sao?"

"Không có."

Không chỉ không có, trước kia hắn cũng chưa cho ai mượn bài tập để chép, đại khái người khác không mặt dày mày dạn như Vu Nhiên nên mới khiến hắn có thể dễ dàng từ chối.

Ban đầu Sở Miên còn rất để ý bài tập mình nghiêm túc suy luận ra bị người lười biếng cầm đi, sau lại bị Vu Nhiên năn nỉ quá nhiều, hắn liền bắt đầu tập thành thói quen với loại việc "mượn bài tập", bất tri bất giác vi phạm nguyên tác cùng đạo đức học sinh của bản thân.

Tuy rằng nghĩ lại một chút sẽ cảm thấy Vu Nhiên rất đáng giận, nhưng nếu là bạn bè với cậu ta, Sở Miên đành phải yên lặng theo một nguyên tắc khác – chỉ cần thái độ của Vu Nhiên đủ thành khẩn cũng không trêu chọc mình, hắn liền có thể thỏa hiệp một chút.

Ngoài cửa sổ mưa rơi tí tách, mọi người phát hiện không cần tập huấn liền lười biếng mà nằm trên giường nói chuyện phiếm. Sở Miên rất ít khi chủ động tham dự vào các đề tài này, cơ bản đều yên tĩnh lắng nghe, có đôi khi nghe thấy mọi người cười sôi nổi, bản thân cũng sẽ không tự giác mà nhấc khóe miệng.

Đôi mắt dần dần nặng trĩu, nhưng hắn không phân rõ được hiện tại là cảnh trong mơ hay là hiện thực. Giống những người mắc chứng "ngủ rũ" khác, Sở Miên thường xuyên đi vào giấc ngủ trong ảo giác tỉnh táo, chẳng hạn như cho rằng bản thân đang đọc sách, trên thực tế đã sớm bò trên bàn; cho rằng bản thân còn đang trả lời câu hỏi của giáo viên, kỳ thật đã nằm gục trước mắt bao người.

Cho nên khi nghe thấy Vu Nhiên bò lên giường cách vách nói chuyện với mình, trong tiềm thức Sở Miên chần chừ thật lâu.

"Mấy hôm tập quân sự này cậu ngủ ít hơn lúc khai giảng nhiều nhỉ?" Vu Nhiên nằm lên lan can nhỏ giọng hỏi, "Tớ tra Baidu rồi, trên đó nói tâm trạng tốt có thể giúp giảm bớt bệnh tình, cũng sẽ không té ngã nữa, cho nên có phải mấy ngày nay cậu rất vui vẻ không?"

Sở Miên muốn theo bản năng mà trả lời một tiếng "Ừ", nhưng cả mắt lẫn miệng đều không mở ra nổi, hắn liền rõ ràng thân thể mình vài giây sau sẽ đi vào giấc ngủ. Trước khi tách rời với thế giới hiện thực, hắn lại nghe thấy Vu Nhiên hỏi chính mình: "Nếu mỗi ngày đều làm cậu vui vẻ, có phải cậu sẽ nhanh chóng khá lên không?"

Sở Miên còn chưa kịp đưa ra đáp án trong lòng, đại não liền tạm dừng suy nghĩ.

Một giấc này hắn ngủ rất dài, không chỉ bỏ lỡ thời gian ăn trưa mà buổi chiều trước khi mọi người đi tham quan tòa kỷ niệm cũng không thể đánh thức hắn được. Ban ngày thích ngủ khiến ban đêm bị mất ngủ nghiêm trọng, chờ những người khác ngủ, hắn mới lặng lẽ xuống giường, mở đèn bàn ra ôn tập.

Một lát sau, bên Vu Nhiên có động tĩnh.

"Tớ bù bài tập, cần có không gian." Vu Nhiên cười khẽ ngồi xuống bên cạnh, mở vở bài tập của Sở Miên: "Tớ không viết những bài sau nhé? Cậu toàn học trước."

"Ừ, dù sao khi đi học tôi cũng không có cơ hội nghe."

Sở Miên nghiêng mặt nhìn chăm chú Vu Nhiên, thấy ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên sống mũi anh tuấn của cậu kéo ra một bóng thật dài.

Rất muốn xác nhận với Vu Nhiên một chút "Hôm nay cậu có hỏi tôi vấn đề gì sao", nhưng do dự một chốc, Sở Miên lại cảm thấy đề tài không có ý nghĩa. Ngay cả bác sĩ toàn thế giới cũng tìm không ra được phương pháp chữa trị tận gốc, bản thân đương nhiên không thể trông chờ vào kết luận về sau có thể khỏi hẳn. Chỉ có thể xác nhận được Vu Nhiên đã nói đúng một chút: Duy trì tâm trạng vui vẻ có thể giúp giảm bớt giấc ngủ.

Nhưng Sở Miên không tính thừa nhận, bởi vì hắn biết lấy tính cách của Vu Nhiên, khẳng định sẽ nghĩ cách mỗi ngày đều khiến hắn vui vẻ.

Mà phương pháp như vậy có thể liên tục được bao lâu?

Về sau bọn họ sẽ trải qua phân ban, trải qua thi đại học, trải qua tốt nghiệp, một ngày nào đó Vu Nhiên sẽ biến mất khỏi sinh hoạt hằng ngày của hắn, nếu từ giờ trở đi liền ỷ lại vào niềm vui Vu Nhiên mang lại cho mình, như vậy khi ly biệt nhất định sẽ phải chịu càng nhiều khổ sở, nói không chừng bệnh tình sẽ còn tăng thêm.

- Không thể ỷ lại người khác.

Sở Miên lại nhắc nhở bản thân lần nữa.

"Ai, phỏng chừng hôm nay tớ viết suốt đêm cũng không xong." Vu Nhiên nhỏ giọng oán hận, "Tại sao cái thanh trượt ngớ ngẩn này lại có bốn phương tám hướng đều là hướng chịu lực chứ, nó không thể biết điều mà không lăn loạn được sao? Tớ thật sự muốn lấy cái cưa –"

Sở Miên vỗ nhè nhẹ vào gáy cậu, ý bảo cậu yên tĩnh một chút, đừng làm ồn đến mọi người ngủ.

"Buổi chiều ngày mai là thứ sáu, còn mấy ngày nữa để viết, cậu mang bài tập của tôi về mà chép."

"Cậu yên tâm cho tớ sao? Cậu không sợ tớ đánh mất à?"

"Cậu đánh mất một tờ thử xem."

"Đệt, ánh mắt đừng dọa người như vậy." Vu Nhiên rụt rụt bả vai, sau đó bỏ bút cười rộ lên, "Vậy tớ đây hiện tại không viết nữa, ngủ."

"Ừ."

Bên tai lại một lần nữa yên tĩnh lại, Sở Miên có thể tiếp tục chuyên tâm học tập. Vu Nhiên sau khi lên giường không lập tức nhắm mắt, mà là ghé vào gối đầu, yên lặng mà ngắm nhìn bóng dáng Sở Miên đọc sách. Thấy hắn vẫn xuất chúng như vậy, không có chút buông thả lười biếng nào, Vu Nhiên cầm lòng không đậu mà cảm khái trong lòng một tiếng: "Thật soái."

Vu Nhiên vẫn luôn cảm thấy Sở Miên rất tuấn tú, nhưng cậu không phải bị gương mặt đối phương hấp dẫn mà là đơn thuần cảm giác dáng vẻ nghiêm túc của Sở Miên thu hút hơn tất cả nam sinh cậu từng gặp qua. Cho dù phần lớn thời gian đều rất lười biếng, nhưng một khi tỉnh táo thì có thể toàn lực đối phó hoàn thành bất kỳ việc gì.

Trong mắt cậu, Sở Miên luôn chứa đựng tâm tư thắng thua, khác hoàn toàn với thái độ "Trọng tại tham dữ"(*) của mình. Đến tài khoản trò chơi cũng không cho phép một lần thất bại, ngạo mạn đến mức khiến Vu Nhiên cảm thấy vừa tiêu sái lại vừa đáng sợ.

(*)Trọng tại tham dữ: Tham dự là tốt rồi, không quan trọng thắng thua

Nhưng chỉ cần quen biết một khoảng thời gian, ấn tượng của Vu Nhiên với Sở Miên cũng chỉ ngắn gọn một chữ "Soái".

Sở Miên mặc dù làm gì cũng đều rất soái khí, cho nên...

Thân là nam chính, mình đương nhiên muốn phá hư phần soái khí này!

Trong lòng Vu Nhiên có một loại tà niệm đang ngo ngoe rục rịch, cậu híp mắt nhìn chằm chằm bóng dáng Sở Miên, cảm thấy bản thân sắp thức tỉnh lực lượng hắc ám.

- A.

- Trở về liền thụ cậu.

Buổi chiều hôm sau là bế mạc kỳ học quân sự, rất nhiều học sinh vây quanh huấn luyện viên khóc nức nở cùng chụp ảnh, lưu luyến không rời mà tạm biệt trung tâm, lên xe bus trường học trước đó.

Sở Miên vẫn là ngồi ghế đầu tiên, không có gì bất ngờ xảy ra, Vu Nhiên lại xuất hiện bên cạnh hắn, vừa mở miệng câu đầu tiên chính là: "Sở Miên, tại sao kem chống nắng của cậu ít đi rồi?"

Kết quả chính là bị Sở Miên không ngần ngại mà dùng kem chống nắng bôi toàn mặt, loang lổ khắp nơi.

Cuối tuần ngắn ngủi trôi qua rất nhanh, Vu Nhiên cuối cùng cũng chép xong bài tập của kỳ nghỉ. Thứ hai đi học, mọi người lại mặc đồng phục màu đen gặp nhau, rất nhiều người không nhịn được mà nhớ lại thời gian tập quân sự cùng nhau.

Nhưng vui sướng không bao lâu, lớp trưởng liền thông báo một tin tức đáng sợ với mọi người –

"Hôm nay công bố thành tích thi cuối tháng."

Không đợi toàn bộ lớp "Đm", Hướng Tuyết Hoa đã tiếp tục đau khổ mà nói: "Tiết đầu tiên, ngữ văn."

Không khí trong phòng học lập tức lâm vào cảnh đau thương, Thôi Hà không rõ lý do, vội hỏi Sở Miên: "Tiết ngữ văn làm sao vậy? Giáo viên rất nghiêm?"

Phương Chiêu vừa lúc ở bên cạnh, thay hắn trả lời: "Cậu nghe qua mấy bác gái ngoài chợ nói chuyện chưa?"

Thôi Hà gật đầu.

Phương Chiêu nói tiếp: "Giáo viên ngữ văn của chúng ta, một mình chính là toàn bộ chợ bán thức ăn."

Quy mô này cũng quá to, Thôi Hà im lặng.

Nhưng rất nhanh cô liền phát hiện ra, cả lớp chỉ có duy độc một mình Vu Nhiên không sinh ra cảm xúc chống cự với tiết ngữ văn, thậm chí trên mặt còn treo một nụ cười chờ mong.

Vì trước đó cô chưa từng đi học, lập tức ngộ nhận vì thành tích Vu Nhiên rất tốt, bởi vậy ấn tượng với cậu lập tức từ "bạn đẹp trai ngốc nghếch" tiến hóa thành "bạn học bá đẹp trai ngốc nghếch", đủ khả năng so sánh với Sở Miên.

"Tớ đã nói với cậu rồi, văn tớ viết rất hay." Vu Nhiên xoắn hơn nửa thân người nói chuyện với Sở Miên ngồi sau, "Có cần tớ spoil cho cậu không? Để cậu cảm thụ một chút cái gì gọi là "Văn thải phỉ nhiên"(*)."

(*) Văn thải phỉ nhiên: văn chương xuất sắc, trang nhã diễm lệ, khiến người khác có cảm giác cảnh đẹp ý vui

Phương Chiêu đi ngang qua bọn họ, nghe thấy trong miệng Vu Nhiên nhảy ra một thành ngữ, kinh ngạc mà đứng tại chỗ.

Sở Miên chống cằm hỏi Vu Nhiên: "Cậu có niềm tin như vậy sao, cảm thấy cô sẽ đọc bài của cậu trên lớp?"

"Tớ vừa rồi gặp cô ngoài hàng hiên, tự cô nói với tớ." Vu Nhiên cười rạng rỡ, "Cô nói dù không đọc bài ba mươi lăm điểm trở lên cũng phải đọc của tớ."

"..." Sở Miên bất đắc dĩ đánh giá thần thái sáng láng của Vu Nhiên, "Lời này của cô hẳn là ám chỉ cậu không đạt tiêu chuẩn."

"Xì!" Vu Nhiên một chưởng đẩy cánh tay Sở Miên ra, "Cô là ám chỉ tớ viết văn được điểm tối đa!"

Sở Miên châm biếm một tiếng, gật đầu có lệ, làm bộ bản thân tin lời cậu ta nói.

Chuông vào học còn chưa vang lên, cô Vương đã ôm một chồng bài thi dày nặng hấp tấp đi vào phòng học, thúc giục mọi người nhanh chóng trở về chỗ ngồi: "Nhanh lên nhanh lên! Các em đi học quân sự tập như thế nào mà động tác vẫn chậm như vậy, hôm nay một tiết ngữ văn tôi còn phải thừa thời gian viết chính tả, nhanh nhanh nhanh đừng làm chậm trễ thời gian của tôi – "

Thôi Hà bị âm lượng cùng ngữ tốc thúc giục của cô đuổi đến tay vội chân loạn, cuối cùng hiểu rõ vì sao mọi người đều sợ cô, vị giáo viên này mỗi lần mở miệng đều là thái độ hùng hổ dọa người.

Nhưng vừa quay đầu lại, cô phát hiện Vu Nhiên vẫn vân đạm phong khinh như vậy, thật đúng là không thể khinh thường.

"Giảng viết văn trước, đỡ phải chốc nữa chưa nói xong đã tan học. Kỳ thi lần này, viết văn đạt điểm tối đa một người, ba mươi lăm điểm trở lên bốn người, không đạt tiêu chuẩn một người."

Cô Vương đứng trên bục giảng, phóng mắt nhìn quanh, tìm được vị trí của Vu Nhiên.

Cô mở to hai mắt, hơi lắc đầu nói: "Vu Nhiên, em thật sự tài hoa hơn người, tại sao trước kia tôi lại không phát hiện ra?"

Vu Nhiên bật cười ra tiếng, một tháng qua mỗi tiết ngữ văn cậu đều bị cô Vương phê bình, hiện tại vất vả mới chờ tới ngày cô lau mắt nhìn mình, hiển nhiên không che dấu được trạng thái nở mày nở mặt.

"Ai, không có biện pháp." Vu Nhiên cười, bàn tay đập lên bàn.

Cậu còn không quên quay đầu khoe khoang với Sở Miên: "Dưỡng tài như dưỡng thai, mà tớ là con cháu đầy đàn."

Cô Vương không nghĩ tới cậu đem lời châm chọc của mình trở thành khoe khoang, tức khắc càng bực bội, vén tay áo nói: "Tới, Vu Nhiên, em lại đây."

"Tôi phá thai cho em."

- -----------------------------

Vượt lười ngồi làm lại cái TKB (bếch từ weibo tác giả) cho các chế đây ~~~