“Tỉnh rồi à, có đói bụng không,vú bưng cháo tới cho con nhé”, Thẩm Thục Kiều thấy Hàn Nguyệt Nguyệt tỉnh, vội buông bộ y phục nhỏ trong tay ra, vui vẻ chạy đi lấy cháo, lúc ở cử ăn cái này là tốt nhất.

Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn thấy hai con nằm bên cạnh, liền chống tay ngồi dậy, ôm lấy chúng, mặt tràn đầy hạnh phúc, đây là con của nàng, là con của nàng và Mạnh Dịch Vân, không biết khi Mạnh Dịch Vân nhìn thấy chúng sẽ có biểu tình gì.

“Con đang mệt, cứ để hai đứa bé xuống đi, ăn cháo trước đã”, Thẩm Thục Kiều bưng cháo vào, thấy Hàn Nguyệt Nguyệt đang ôm con thì cười nói.

Hàn Nguyệt Nguyệt để đứa bé xuống, cầm chén cháo, Thẩm Thục Kiều nói “Là hai tiểu vương gia, ngày sau không cần sợ gì nữa rồi”, nữ nhân được cưng chiều cách mấy cũng không bằng có một đứa con để dựa vào, mẫu bằng tử quý (mẹ quý nhờ con), sau này Nguyệt Nguyệt có thể giữ vững địa vị trong vương phủ rồi.

“Không ngờ là sinh đôi”, nàng không quan tâm là con trai hay con gái nên nói Y Huyên không cần nói trước, chờ đến ngày sinh sẽ biết luôn, không ngờ Y Huyên cũng quá thật thà rồi, ít nhất cũng phải nhắc nhở nàng biết là sinh đôi chứ, hại nàng không có chút chuẩn bị nào cả, thường nói thầy thuốc không tự chẩn bệnh ình được, thật đúng, nàng không biết gì cả.

Thẩm Thục Kiều cười, “Sinh đôi thật tốt a, thế này gọi là có phúc khí, lần sinh đầu tiên đã sinh được hai con trai, người khác cầu còn không được đó”. Hàn Nguyệt Nguyệt không nói, ăn xong, đưa chén cho Thẩm Thục Kiều, quay qua chơi đùa với con, hiện tại còn quá nhỏ, không biết khi lớn sẽ giống mình hay giống Mạnh Dịch Vân hơn đây.

“Đây là gì vậy?”, Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn chất lỏng đen thùi lùi trong cái chén trên tay Thẩm Thục Kiều, khó hiểu hỏi, “Mau uống hết đi, uống xong mới có sữa mà cho con bú”, vì con, Hàn Nguyệt Nguyệt nhắm mắt, bịt mũi, uống một hơi cho hết, Thẩm Thục Kiều lắc đầu, “Hai đứa lận, chắc là con không đủ sữa rồi, giờ mà tìm bà vú cũng phải tốn mấy ngày”.

Nghe nói đứa con từ nhỏ được bú sữa của mẹ, lớn lên sẽ thân thiết với mẹ, Hàn Nguyệt Nguyệt mặc dù rất muốn như vậy, nhưng chắc không được rồi, mấy ngày đầu còn được, chứ về sau chắc chắn là không đủ sữa cho cả hai đứa, phải tìm bà vú thôi.

“Không vội, từ từ tìm cũng được”, Thẩm Thục Kiều gật đầu, vốn đã nói tìm bà vú từ trước khi sinh kìa, nhưng Hàn Nguyệt Nguyệt lại kiên trì muốn tự cho bé bú, không ngờ lại sinh đôi, nên giờ trở tay không kịp.

Ở thời này, lúc nữ nhân ở cử nam nhân không được vào, nhưng Y Phẩm Đường thích hai đứa bé quá, thế nên mỗi ngày Thẩm Thục Kiều đều phải ẵm chúng đến phòng cách vách cho ông lão nhìn một lát.

Trừ Thẩm Thục Kiều, còn có hai bà đỡ phụ chăm sóc nên mọi chuyện cũng suôn sẽ. Hàn Nguyệt Nguyệt cho hai con bú, lúc đầu còn nhỏ, một ngày bú hai ba lần là được rồi, nhưng đến khi được nửa tháng tuổi, mỗi ngày phải bú đến bảy tám lần, một mình nàng không đủ sữa cho cả hai, hai đứa bú không no, cứ khóc suốt, không còn cách nào, Trương Tiểu Tinh phải đi tìm bà vú, nhưng đi đã ba ngày rồi, cũng chưa thấy trở lại.

Hàn Nguyệt Nguyệt thấy con khóc thì rất đau lòng, mỗi ngày đều gắng uống nhiều canh bổ, hi vọng có thêm sữa.

“Nguyệt Nguyệt, nếu không thì cho chúng ăn cháo đỡ vậy?”, Y Huyên đề nghị, Hàn Nguyệt Nguyệt liếc, “Sư tỷ, đứa bé nhỏ như vậy sao ăn cháo được”, Y Huyên nhăn mặt, nàng cũng vì lo cho chúng thôi mà, hai đứa cứ khóc hoài, “Tại ta lo cho chúng mà”.

“Sư tỷ, cầu tỷ chuyện này, chuyện này chỉ có mình tỷ làm được mà thôi”, Hàn Nguyệt Nguyệt làm vẻ đáng thương, Y Huyên nói, “Chuyện gì, nói đi” lúc Hàn Nguyệt Nguyệt muốn cầu xin chuyện gì đều làm vẻ mặt như vậy.

“Núi phía sau không phải có rất nhiều động vật ư, tỷ nói sư huynh giúp muội bắt một con nai mẹ về được không, không có nai thì con khác cũng được, nhưng nhất thiết phải là con mẹ”, sữa động vật cũng rất tốt.

“Muội muốn cho bọn chúng bú sữa động vật à?”, Hàn Nguyệt Nguyệt gật đầu, “Không còn cách nào khác”, gần Tuyết Sơn chỉ có một trấn nhỏ, tìm một bà vú tốt thật không dễ dàng, sư huynh lại chỉ nghe lời sư tỷ thôi, nhờ Y Huyên nói sư huynh làm là thích hợp nhất.

“Được rồi, ta đi đây”, Y Huyên đưa đứa trẻ cho bà đỡ, vội vàng chạy ra ngoài.

Dưới sự công kích mãnh liệt của Y Huyên, Y Thường Thanh cực kỳ uất ức đi bắt về một con nai mẹ, mới đầu, hái đứa trẻ không quen, không chịu uống, Hàn Nguyệt Nguyệt bí quá liền lấy sữa của mình trộn với sữa nai cho hai đứa uống.

Ở cử không được gội đầu, cũng không được tắm, Hàn Nguyệt Nguyệt cảm thấy ngứa ngáy toàn thân, hận không thể chà rửa từ đầu đến chân một lần, nhưng lần nào cũng bị bà vú ngăn cản, chỉ có thể dùng khăn ướt lau sơ, phòng lại không thông gió, nên có mùi rất nặng,Hàn Nguyệt Nguyệt chỉ còn biết đếm ngược thời gian mong tới ngày được ra ngoài.

“Nguyệt Nguyệt, không thể cứ gọi là bảo bảo a, phải đặt nhũ danh cho hai đứa đi, đại danh thì để trở về rồi vương gia sẽ đặt”, Thẩm Thục Kiều ôm đứa bé nói, Hàn Nguyệt Nguyệt thấy cũng phải, “Vậy nhờ sư phụ đặt đi”, sư phụ là trưởng bối, nhờ sư phụ là thích hợp nhất.

“Đã nói rồi, nhưng cốc chủ bảo cháu ngoại lão không thể dùng tên tầm thường được, cho nên bảo con tự nghĩ đi, nhưng vú nghĩ nhũ danh chỉ là để gọi cho dễ thôi mà”, Thẩm Thục Kiều nói.

“Vậy thì gọi Đoàn Đoàn và Viên Viên đi, vú xem bọn chúng tròn tròn phúng phính, thật đáng yêu”, Hàn Nguyệt Nguyệt nói, Thẩm Thục Kiều gật đầu, “Ừ, vậy gọi là Đoàn Đoàn và Viên Viên đi, ngụ ý tốt”, hiện tại hai đứa đã bú no rồi, đang ngủ say sưa, nhìn cực kỳ đáng yêu, lúc mới sinh đỏ đỏ nhăn nhăn, giờ đã trắng trắng mịn mịn rồi, Y Huyên mỗi lần tới đều nói, bọn chúng biến đổi thật nhanh, đúng là trẻ con mỗi ngày mỗi lớn.

Đoàn Đoàn chỉ ra sớm hơn Viên Viên thời gian nửa nén nhang, hai đứa cực kỳ giống nhau, đến nỗi có lúc Hàn Nguyệt Nguyệt cũng nhận không ra, đứa nào là đứa nào, chứ đừng nói chi người khác, để dễ phân biệt Thẩm Thục Kiều ỗi đứa bận tã màu khác nhau, Đoàn Đoàn màu đỏ, còn Viên Viên màu vàng, chờ lớn hơn sẽ dễ phân biệt hơn.

Trương Tiểu Tinh tìm được hai bà vú, đều là người ở trấn dưới núi, trong cốc chưa bao giờ nhiều người như vậy, cực kỳ náo nhiệt, Y Thường Thanh ngại ồn, mỗi ngày đều núp ở sân sau, còn Y Huyên và Y Phẩm Đường thì lại ngày ngày chạy đến bên này.

Lúc hết ở cử, Hàn Nguyệt Nguyệt tắm từ đầu đến chân đến ba lần, mới cảm thấy trên người không còn mùi, Thẩm Thục Kiều thông cảm, con bé này từ nhỏ đã có thói quen sạch sẽ, giờ hơn một tháng không được tắm, thật đúng là quá khổ rồi.

“Để ông ngoại nhìn bảo bảo nào”, Hàn Nguyệt Nguyệt ẵm một đứa, Thẩm Thục Kiều ẵm một đứa, hai người vừa bước vào phòng ăn, Y Phẩm Đường đã la lớn, trong cốc trước giờ yên tĩnh, đột nhiên có hai đứa bé, náo nhiệt hơn rất nhiều, Thẩm Thục Kiều đưa đứa bé cho Y Phẩm Đường.

“Đoàn Đoàn, ông ngoại ẵm con, con đừng tè lên người ông nha”, Y Phẩm Đường nhận lấy đứa bé, mọi người nghe thấy lời Thẩm Thục Kiều đều cười ha ha, “Điều này cho thấy tiểu thiếu gia rất thích ngài a, lão nô ôm lâu như vậy, cũng chưa bao giờ tè lên người lão nô mà”, bà vú của Đoàn Đoàn nói.

Mọi người đều gật đầu, “Hai đứa bé này nhìn là biết rất thông minh, nhất định còn có tiền đồ hơn cha nó nữa”, Y Phẩm Đường chơi đùa với Đoàn Đoàn nói, Hàn Nguyệt Nguyệt thầm nói, hơn Mạnh Dịch Vân, không phải chỉ có hoàng thượng sao?

“Nguyệt Nguyệt, cho ta ôm một lúc đi”, Hàn Nguyệt Nguyệt ôm Viên Viên ngồi vào bên cạnh Y Huyên, Y Huyên vội nói.

“Cẩn thậnchút”, Hàn Nguyệt nhịn không được nhắc nhở, lần trước lúc nàng ở cử ngày thứ mười Y Huyên cũng ẵm đứa bé, đứa bé quá nhỏ, không cẩn thận xém chút rớt xuống đất, ai cũng sợ hết hồn, từ sau lần đó không ai dám để nàng ẵm nữa.

“Hôm nay là ngày đầy tháng của hai đứa nhỏ, mọi người ngồi xuống, cùng ăn mừng nào”, Y Phẩm Đường nói, mấy người đứng sau lưng Hàn Nguyệt Nguyệt sửng sốt, một bà đỡ nói “Chủ tớ khác biệt, bọn nô tỳ ăn ở phòng bếp là được rồi ạ”, đây đường đường là Vân vương phi và thế tử, bọn họ sao dám mạo phạm.

“Khó có được ngày vui như hôm nay, như vầ y đi, bày thêm một bàn nữa là được” Thẩm Thục Kiều đề nghị, Hàn Nguyệt Nguyệt gật đầu, “Bà đỡ và bà vú khổ cực rồi, cũng không phải người ngoài, làm như vậy đi”, thân phận những người khác không nói, chủ yếu là Hàn Nguyệt Nguyệt và hai đứa bé, nếu vương phi đã lên tiếng, mọi người liền gật đầu, “Vâng phu nhân”.

Hai bà vú Trương Tiểu Tinh tìm về không biết thân phận của Hàn Nguyệt Nguyệt, lúc ấy bọn họ đồng ý là vì thấy nhà này cho nhiều tiền, mặc dù không biết đây là nơi nào, nhưng thấy những người ở đây cũng không phải là hung thần ác sát gì, hơn nữa còn hứa nửa năm sao là bọn họ có thể về, nên cũng yên lòng, thấy hai bà đỡ kia kính trọng vị phu nhân này như vậy, hai người họ cũng không dám làm càn.

“Sư phụ, mấy ngày nữa ta muốn về kinh”, đã hơn nửa năm không có tin tức của Mạnh Dịch Vân, nàng rất lo lắng, nghe thấy lời Hàn Nguyệt Nguyệt, mấy người trên bàn đều dừng đũa nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt “Nhanh vậy sao? Bọn trẻ còn quá nhỏ, sợ là chịu không nổi”, Thẩm Thục Kiều vội nói, vừa mới đầy tháng, sao đãvội đi.

“Đã gần một năm rồi”, tháng chín năm ngoái nàng bắt đầu rời vương phủ, giờ cũng gần tới tháng chín lại rồi, dù gặp phải nhiều chuyện, nhưng nàng cũng cảm thấy thật may mắn là hai đứa bé đã được sinh ra an toàn ở Dược Cốc, nếu như là ở sinh ở kinh thành, không biết lại rước lấy bao nhiêu chuyện phiền phức.

Y Phẩm Đường nói, “Muốn về cũng phải đợi thêm hai tháng nữa, cho hai đứa bé lớn hơn một chút, giờ mới tháng tám, đến cuối năm về là vừa”, vừa nghĩ đến chuyện phải xa hai đứa nhỏ, Y Phẩm Đường không muốn tý nào, cuộc sống vừa mới náo nhiệt được một tí, lại phải trở về buồn tẻ rồi.