Mọi người có mặt đang nghi hoặc về thân phận của người vừa đến, Minh Trúc liền quắc mắt đứng lên. Mắt to linh động loé ra ánh sáng trong trẻo hướng đến cỗ kiệu, bên cạnh nàng là Minh Lan cùng Mị cũng đứng lên đi theo, ánh mắt hiện lên cung kính, vui sướng.

Lăng Phong sửng sốt, giọng nói “Đã lâu không gặp” ban nãy chẳng lẽ là của người trong kiệu sao? Nhưng nàng là đang nói với ai? Đôi mắt thâm thuý quét về phía đám người Minh Phong liền thấy được vẻ mặt cung kính của bọn họ, nhưng thanh âm này rõ ràng là của một nữ tử còn trẻ, không lẽ tiểu thư của bọn họ lại là một cô gái trẻ tuổi sao? Ánh mắt lại hướng đến cỗ kiệu, nhìn bốn thiếu niên nâng kiệu,còn hai người  áo đen đứng hai bên, ai cũng đều thân thủ bất phàm. Bọn họ ai cũng mặt quan như ngọc, khí chất lạnh lùng, cước bộ trầm ổn, vừa thấy liền biết là cao nhân. Nữ tử bên trong kiệu kia rốt cuộc là người như thế nào? Hắn càng ngày càng hiếu kỳ đứng lên.

Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, bốn thiếu niên đem kiệu dừng lại, bốn người cùng hai hắc y nữ tử đứng một bên kiệu.

Gió thổi phất, đem mùi hương hoa cỏ núi rừng thổi tới thơm ngát. Ánh mặt trời long lanh thản nhiên hạ xuống đỉnh kiệu, hơi hơi lay động rèm kiệu màu lửa đỏ, theo cỏ cây nhảy múa.

Màn kiệu màu lửa đỏ bị một đôi tay ngọc ngà nhấc lên, nữ tử thần bí bên trong kiệu rốt cục cũng mở ra khăn che mặt.

“…”

Trong khoảnh khắc mọi người nhìn nữ tử kia ngẩng đầu, đều không kìm lòng đwọc mà hít vào một hơi. Không biết phải dùng từ ngữ thế nào để diễn tả dung mạo tuyệt sắc của nữ tử này, tuy rằng nàng chỉ mặc xiêm y đơn giản là quần la màu lửa đỏ, tóc dài đen óng cũng tuỳ ý vấn lên một búi tóc phiêu dật, cắm hờ hững một cây trâm châu sai. Một thân không quá nhiều trangsức nhưng cũng đủ để người ta không dứt mắt ra được. Trên vầng trán no đủ trơn bóng có dùng bút điểm một cánh hoa đào, càng làm cho vẻ xinh đẹp của nàng tăng thêm vài phần.

Nàng là ai? Tiên tử sao?

Mọi người đều nhìn nàng không chớp mắt, chỉ cảm thấy ngây ngốc. Đã mắt, lòng tràn đầy si mê nhìn nữ tử vừa bước xuống kiệu.

Minh Trúc liền bước đến trước mặt Tiểu thư, cười duyên cúi cúi người.

“Tiểu thư, ngài đã tới. Minh Trúc chờ ngài đã lâu.”

“Phải không?” 

“Tiểu thư.”

“Vương Phi.” nói nhỏ giọng

Mị, Minh Lan cũng tiến lên, hướng cô cung kính khom người vấn an.

“Các ngươi vất vả rồi.” Cô nhẹ giọng nói, trên mặt có hiện chút lo lắng.

Tuấn nam mỹ nữ đứng trước hình ảnh này, xinh đẹp như một bức hoạ mà ngây ngốc, đối với thân phận của cô càng thêm tò mò.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lăng Phong cũng có chút phức tạp nhìn nữ tử áo đỏ trước mặt, kia đôi mắt bạch phân minh, khí chất lãnh ngạo (lãnh khốc + kiêu ngạo), giống như đã từng quen biết. Trong trí nhớ hiện lên một bóng dáng tương tự,nhưng đúng là nàng sao? Tuyết Nhi lúc đó nhưng kiều diễm kia hiện tại lại trổ mã xinh đẹp như thế sao? Tim kích động đập liên hồi, con ngườ iđen nhìn thẳng vào nàng nhưng cũng không thể nào khẳng định chắc chắn.1 năm qua, dường như chẳng có gì thay đổi, nhưng lại không còn chân thật như trước. Môi mỏng khêu gợi nhếch lên, định mở miệng hỏi nhưng lại sợ là mình nhầm lẫn. Bàn tay to nắm rồi mở, mở lại nắm. Có chút hối hận chính mình vì sao lại rời Tuyết Nhi đi 1 năm?

“Lăng Phong.”Cô nhìn đến hắn ta, thờ ơ mở miệng, trong giọng nói có chút buồn bã khó hiểu. Đã 1 năm, 1 năm trước hắn còn là một minh chủ trẻ tuổi cuồng dã không kiềm chế được, là một thiếu niên trẻ tuổi kiêu ngạo. Nàng cự tuyệt hắn cũng làm hắn đau lòng, từ đó cũng không có gặplại, Nhưng 1 năm sau, hắn lại hơn một phần thành thục, sự cuồng dã không kiềm chế được năm xưa giống như bị năm tháng mài mòn, trở nên lạnh lùng cùng nội tâm hơn trước rất nhiều.

“Ngươi là…”

Một tiếng gọi lạnh nhạt của Lăng Phong làm cho Lăng Phong luống cuống, con ngươi thâm thuý nhìn chằm chằm nàng, hoàn toàn không còn phong phạm bình tĩnh như trước. Nàng thật là Tuyết Nhi, chỉ có Tuyết Nhi mới có thể không chút khách khí như vậy mà gọi cả tên họ hắn, chỉ có Tuyết Nhi mới có khí thế như vậy. Hắn sao lại không sớm nghĩ đến chứ?

“Chính là người ngươi đoán kia.” Cô lập tức khẳng định đáp án cho hắn. Nam nhân đáng thương, lại bị sự xuất hiện của nàng làm cho sợ hãi.Không thể làm tình lữ (hai người yêu nhau), chẳng lẽ ngay cả làm bằng hữu cũng không thể hay sao? Hắn cư nhiên lại tránh mặt mình 1 năm, có lẽ muốn trốn tránh hiện thực rằng người mình yêu không yêu mình, lại muốn làm bằng hữu với mình, một hiện thực vô cùng tàn khốc. Nhưng nàng cũng không đồng ý, ít nhất nàng cũng sẽ không bở vì không chiếm được tình yêu mà trốn tránh. Phải trốn tránh, không bằng dũng cảm đối mặt.Chỉ có dũng cảm thì mới có được hạnh phúc, con ngwòi chỉ biết trốn tránh thì chỉ là một kẻ nhu nhược mà thôi.

“Tuyết Nhi…”

Hắn ta nhìn nàng, đáy mắt lại xẹt qua chút bi thương. Nếu không phải do hắn cật lực không chết, có lẽ hắn sẽ thực sự luống cuống. Hai chữ ngắn ngủn nhưng bao hàm bao nhiêu mong nhớ, bao nhiêu buồn bã, cũng bao hàm tình cảm không rõ của mình…

1 năm đã qua, hắn còn yêu nàng sao? Chỉ sợ chính bản thân hắn cũng không biết đáp án.

“Minh chủ cư nhiên lại biết nữ tử này, bọn họ là có quan hệ gì đây?”

“……”

Nhìn thấy hai người rõ ràng là quen biết đã lâu, mọi người nhịn không được mà khe khẽ đoán mò.

“Võ lâm đại hội khi nào bắt đầu?” Cô bước đến, dừng lại cạnh Lăng Phong ba bước chân. Nhưng ba bước này cũng giống như quan hệ của bọn họ, vĩnh viễn không thể tiến thêm được.

“Hả?” Lăng Phong nhíu mi, còn đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình.

“Ta là vì Đại hội võ lâm mà đến.” Cô thẳng thắn nói, tuy rằng biết như vậy sẽ làm hắn đau lòng. Nhưng sự thật chính là sự thật, gặp hắn chẳng qua là ngẫu nhiên. Hắn đã có cuộc sống của mình, chỉ cần tốt,bọn họ thuận đường gặp mặt cũng chỉ là bằng hữu lâu ngày gặp nhau.

“Thì ra là thế.” Sở Ngự Hằng cười khổ, ánh mắt thâm thuý trở nên ảm đạm.nàng vẫn như cũ trực tiếp đả thường người, nhưng lại khiến người ta thấy rõ sự thật, dù có tàn nhẫn.

“Sẽ bắt đầu ngay thôi.” Lăng Phong gật gật đầu, đưa nàng cùng người của nàng đến một vị trí tốt. Thu lạ iđáy mắt bi thương của mình, trở lại chỗ ngồi chính giữa. Khuôn mặt tuấn mỹ không chút biểu cảm lại trở nên bình tĩnh trầm ổn như cũ, bàn tay vương lên, cất cao giọng nói:

“Võ lâm đại hội bắt đầu…”