Lăng Tuyết Mạn ngước mắt nhìn ba chữ "Cúc Thủy Viên", khóe miệng mỉm cười.

Nói vậy Tứ Vương gia Mạc Kỳ Hàn này cũng là người tao nhã! Đáng tiếc...

Lăng Tuyết Mạn nhẹ lắc đầu, là người đã chết, thực chất cũng không có quan hệ gì với nàng!

Qua hai cái hành lang gấp khúc, lại qua ba cánh cửa, văn võ bá quan đều ngoài cửa quỳ, Mạc Ngự Minh cùng Hoàng Hậu, Mạc Kỳ Diễn, Mạc Kỳ Lâm, còn có vài hoàng tử Vương gia bước vào phòng ngủ của Mạc Kỳ Hàn.

Lăng Tuyết Mạn luẩn quẩn ở cửa, thỉnh thoảng nhìn vào trong, nàng thật sự không biết khi nào thì nên đi vào, trên thực tế, bảo nàng nhìn một người chết xa lạ, nàng không đồng ýmoojtt vạn lần, chỉ là vì giữ mạng sống mới nói câu nói kia, ngẫm lại, nàng cũng đủ xui xẻo, xuyên qua liền phải lập gia đình, lập gia đình liền trở thành quả phụ, cái này còn chưa đủ xui xẻo, xuýt nữa nàng phải chôn cùng người chết, thật là tập tục xấu a!

Đang lúc suy nghĩ, trước mắt có một bóng dáng, Lăng Tuyết Mạn ngước mắt, là Nhị Vương gia Mạc Kỳ Diễn!

Mạc Kỳ Diễn nhàn nhạt đưa mắt nhìn Lăng Tuyết Mạn, thanh âm vừa phải, không mang theo một tia cảm tình nói: "Tứ Vương phi, phụ hoàng gọi nàng đi vào!"

"A? Được, ta đi." Lăng Tuyết Mạn ngây ngốc đáp lời, nhấc chân đi vào theo.

Trên giường rộng rãi có một nam nhân trẻ tuổi nằm thẳng tắp, khuôn mặt tuấn mỹ tà tứ, hai mắt khép chặt, lông mi dài buông xuống, khuôn mặt tuấn tú không một khuyết điểm tái nhợt, mũi cao thẳng, môi dày vừa phải khép lại.

Cẩm phục hoa lệ ngay ngắn chỉnh tề, nếu không phải biết nam nhân trước mắt này đã chết, Lăng Tuyết Mạn sẽ cho rằng hắn chỉ là đang ngủ, không lâu sẽ tỉnh lại, con mắt khép hờ, muốn tưởng tượng nếu hắn có thể sống đứng trước mặt nàng, sẽ là phong thái như thế nào?

"Tứ Vương phi, đây là phu quân của ngươi, ngươi ghi nhớ bộ dáng của hắn chưa?" Giọng nghẹn ngào bi thương của Mạc Ngự Minh vang lên, Lăng Tuyết Mạn giật mình gật đầu, "ThưaHoàng Thượng, nhớ kỹ."

"Ừ. Các ngươi đều đi xuống đi, trẫm cùng Hoàng Hậu ở lại với Hàn nhi!"

"Vâng!"

Nửa canh giờ sau, ở hỉ đường, đổi thành linh đường, lụa đỏ kéo xuống, màn trắng đen, âm u làm cho Lăng Tuyết Mạn muốn chạy trối chết, lại bước không được, cũng nói không xong.

Cởi áo cưới đỏ tươi ra, mặc quần áo tang vào, Lăng Tuyết Mạn lại bị an bày quỳ gối ngay trước linh đường.

Mà thi thể Mạc Kỳ Hàn cũng đã nhập liệm.

Từng người tiến lên bái lạy, Lăng Tuyết Mạn giống con rối gỗ không ngừng dập đầu đáp lễ, bụng đói thầm thì kêu, nhưng nàng phải chịu đựng, thẳng đến màn đêm buông xuống, Hoàng Thượng Hoàng Hậu trở về cung, bách quan rời đi, còn lại năm huynh đệ Mạc Kỳ Diễn cùng Mạc Ly Hiên.

Lăng Tuyết Mạn cả ngày nay chưa uống một giọt nước, lại quỳ suốt, đầu óc lúc này đã choáng váng, tuy rằng năm huynh đệ này đều là mỹ nam tử cực phẩm, nhưng nàng làm sao có thể thưởng thức a?

Trong cổ họng khô ráp khó chịu giống như bốc lửa, Lăng Tuyết Mạn đáng thương tội nghiệp hỏi: "Xin hỏi có ăn uống này nọ hay không?"