Dịch: Tiểu Duyên đáng yêu
***
Chờ Vạn quý phi đi hẳn rồi, Ninh Thần mới dám ngẩng đầu lên.

Hắn híp mắt lại; đây rõ ràng là người đáng sợ nhất mà hắn gặp phải sau khi tiến cung.

Không chỉ là thân phận, mà vị ấy còn là kẻ có tâm cơ, không để lộ bất cứ hỉ nộ nào ra ngoài mặt.

Nữ tử này, chắc chắn không phải một kẻ tầm thường.

Trong cung đầy rẫy nguy cơ, nếu không cẩn thận sẽ bị cuốn vào một vòng xoáy bất tường.

Ninh Thần nhận ra tiền đồ của mình thật sự mê mang.

Đáng tiếc, hoàng cung đang thực hiện lệnh giới nghiêm, khó mà trốn ra ngoài được.

“Không biết nữ nhân kia thế nào rồi? Vẫn ngoan ngoãn hay chạy loạn lung tung nữa?”
Rãnh rỗi đến mức nhàm chán, Ninh Thần tiếp tục cắn răng vịn tường, tiến từng bước mà tản bộ.

Trên đường đi, hắn cũng giáp mặt một vài thiếu niên rỗi việc khác, thế là nhếch mép khẽ cười, chào hỏi thân thiết.

Sự thật cũng chứng minh rằng, thuốc trị thương của hoàng cung quả thật là hữu dụng, có hiệu quả tốt hơn rất nhiều khi so với mấy cái loại thuốc mà lang băm hay khoác lác ở hậu thế.

Ninh Thần vẫn còn mối lo trong lòng.

Dường như trên người nữ nhân kia vẫn còn thương tích, lại chẳng thể để lộ diện ra ngoài.

Dù đang trốn kín tại phòng tịnh thân, vẫy cũng không thể đảm bảo là không bị phát hiện.

Phòng tịnh thân được bố trí ở nơi hẻo lánh nhất trong hoàng cung, rất ít thị vệ đi ngang qua, nhưng cũng không có nghĩa là có thể tùy ý ra vào.

Hoàng cung luôn là nơi mà bên trong nới lỏng, bên ngoài chặt chẽ.

Nhìn như xung quanh chẳng có ai, nhưng một khi đi ra ngoài sẽ lập tức phát hiện là có vô số cấm quân thủ vệ.

Ninh Thần vẫn tin rằng, nếu có người dám lén lút chạy ra bên ngoài vào thời điểm này, kết quả chắc chắn sẽ là bị cấm quân bằm nát rồi mang cho chó ăn.

Hắn cũng không dám trở về phòng tịnh thân để xem qua nữ nhân kia.

Mấy ngày gần đây là thời kỳ mẫn cảm; nữ nhân ngốc nghếch kia dám tiến cung để ám sát Thiên tử của Đại Hạ, nghiêm trọng đến mức như chọc thủng bầu trời; miễn ai liên lụy vào, chắc chắn sẽ rước lấy họa sát thân.

Tục ngữ nói, hạnh phúc đôi khi chỉ là thấy ngứa và có thể gãi được, còn bất hạnh chính là quá ngứa ngáy mà không thể nào với tay gãi được.

Giờ phút này, Ninh Thần biết mình chính là một kẻ bất hạnh.

Rõ ràng, hắn rất ngứa ngáy trong lòng, muốn đi phòng tịnh thân để xem xét nữ nhân ấy ra sau, nhưng rốt cuộc vẫn không thể nào đi qua bên đó được.

“Kẻ chính diện cũng đang quan sát, mà kẻ phản diện cũng đang lăm le...!Thôi, dạo tiếp một vòng rồi mình về phòng ngủ vậy.”
Ninh Thần lấy ra một đồng tiền từ trong người, lẩm bẩm gì đó trong miệng rồi vung tay bắn đồng tiền bay lên cao.


Đồng tiền ấy vẽ nên một đường parabol xinh đẹp giữa không trung, sau đó rơi mạnh xuống đất trước khi lăn thẳng về một hướng nào đó.

Thấy đồng tiền sắp sửa lăn mất, Ninh Thần vội vàng đuổi theo ngay.

Đây chính là gia sản còn lại duy nhất trên người hắn.

Nếu lúc này có người hỏi Ninh Thần, nhu cầu quan trọng nhất của một đời người là tiền hay mạng sống, hắn chắn chắn sẽ quyết đoán mà đáp rằng: chính là tiền.

Quả nhiên, vì quá sốt ruột mà Ninh Thần bất chấp luôn vết thương giữa hai chân, cắn răng đuổi theo đồng tiền đang lăn đi kia.

Tục ngữ nói, phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí.

Tục ngữ còn nói thêm, thân đã xui xẻo, dù uống nước lạnh cũng sẽ tê hết cả răng.

Tục ngữ lại bảo thêm, đừng tìm đường chết thì sẽ không phải chết.

Ninh Thần chính là kiểu người đã bị tê hết kẽ răng mà còn dám tìm đường chết đấy.

Vì mãi mê đuổi theo đồng tiền, hắn chẳng thèm nhìn trước nhìn sau gì cả.

Thế là, sau khi đột ngột đụng đầu vào một hình thể gì đó cực kỳ mềm mại, hắn mới kịp thời nhận ra là có gì đó không ổn vừa xảy ra.

Trong lúc cuống quít ngẩng đầu, đập vào mắt hắn là một vị phu nhân xinh đẹp mặc trang phục có hoa văn hình phượng cực kỳ tôn quý hoa lệ.

Nàng ấy ước chừng 35 xuân xanh, ánh mắt vui vẻ đong đầy nét dịu dàng, nhưng lại khiến Ninh Thần thầm khiếp sợ.

“Nô tài nhà ai, dám to gan lớn mật kinh động đến phụng thể của Hoàng hậu nương nương? Dù có đến 10 cái đầu, cũng không đủ chém đấy.”
“thực xin lỗi, thực xin lỗi” Trong cơn kinh hoảng, Ninh Thần vội vàng lui về phía sau hai bước, luôn mồm xin lỗi.

Nhưng vừa mới mở miệng ra, hắn hận đến mức không thể tự tát mình một cái.

Bởi vì, hắn lại nói sai lời nữa rồi.

Dám nói xin lỗi với Hoàng hậu nương nương ư, ngốc gì mà ngốc dữ vậy trời! Cũng tại nữ nhân ngốc kia! Ở chung với kẻ ngốc quá lâu, đầu óc của hắn cũng mụ mị cả rồi.

Gã thái giám quản sự “kênh kiệu” đang hầu cận bên cạnh hoàng hậu sa sầm cả mặt, kẻ này đúng là chẳng hiểu quy củ gì cả mà.

“Kinh hoảng như thế sao? Có chuyện gì xảy ra đấy?”
Trưởng Tôn Vô Ưu khẽ vươn tay, ngăn cản lão thái giám tiếp tục hỏi tội.

Nàng mỉm cười, nhìn thiếu niên khỏe mạnh kháu khỉnh trước mắt, dịu dàng hỏi.

Vừa nghe câu hỏi của Trưởng Tôn, Ninh Thần vô thức nhìn về phía đồng tiền đã ngừng lăn trên mặt đất.

Lúc này, hắn vô cùng hối hận, chỉ muốn đập đầu vào đồng tiền kia rồi chết quách cho xong.

Cổ nhân có câu: Muốn tiền, không muốn mạng! Chẳng lẽ đó là do lấy hắn làm gương ư?
Theo ánh mắt của Ninh Thần, Trưởng Tôn Vô Ưu nhìn về phía đồng tiền trên mặt đất kia, để rồi chợt cúi người nhặt lên ngay lập tức..

Thấy đồng tiền của mình bị Trưởng Tôn nhặt lên, Ninh Thần vô thức định mở miệng đòi lại nhưng kịp hoàn hồn lập tức.


Hắn làm sao dám đòi lại cơ chứ? Rốt cuộc, bản thân rơi vào trường hợp xoắn xuýt cả buổi, còn quên luôn là mình vừa đụng trúng Hoàng hậu nương nương.

.

Truyện Hệ Thống
Kỳ thật, cũng không thể trách Ninh Thần trong chuyện này.

Hắn là một người của thế giới hiện đại, mà nếu bảo một người hiện đại nảy sinh lòng kính sợ chân chính đối với Hoàng quyền - đây là một điều chắc chắn không thể nào xảy ra.

Mặc dù Ninh Thần đã liên tục tự nhắc nhở bản thân phải chú ý về vấn đề thân phận, nhưng chỉ cần vô ý một chút là hắn quên bén ngay cái lòng kính sợ giả tạo này.

Trưởng Tôn quan sát đồng tiền trong tay một cách cẩn thận, sau đó cũng nhận ra là vật này chẳng có gì đặc biệt cả.

Tiếp theo, vì thấy thái độ rối rắm muốn đòi lại đồng tiền nhưng thiếu đi mấy phần can đảm của thiếu niên trước mắt, nàng không khỏi thầm buồn cười.

Bao nhiêu năm qua, nàng chưa từng gặp một ai thú vị như cậu nhóc này.

“Cẩn thận một chút! Nội cung khác hẳn bên ngoài! Nhớ phải tuân thủ quy củ đấy!” Trưởng Tôn Vô Ưu hảo tâm nhắc nhở một câu rồi bỗng nhiên nhẹ nhàng bước đi, tiếp tục tiến về phía trước.

“Đồng tiền của ta...”
Trơ mắt nhìn đồng tiền của mình vuột khỏi tầm tay một lần nữa, Ninh Thần giơ tay lên rồi lại bất lực buông thõng xuống.

Đường đường là Hoàng hậu của Đại Hạ, ấy thế mà lại trấn lột một đồng tiền từ tay một tiểu thái giám như hắn à? Đây đúng kiểu, có chức có quyền rồi có thể tùy ý trấn áp bóc lột người khác sao?
...!
“Nương nương! Hắn vẫn còn nhìn chằm chằm vào ngài kìa.” Bên cạnh Trưởng Tôn, một vị cung nữ với dung nhan điềm đạm hạ giọng nhắc nhở.

“Ha ha! Phỏng chừng là vì hắn còn tiếc nuối đồng tiền ấy đấy.

Tiểu tử đó rất thú vị! Nếu bổn cung đã lấy một đồng tiền của hắn, vậy sẽ giúp hắn một lần nhé.

Truyền lệnh cho nội phủ, điều hắn đến làm việc tại Vị Ương cung đi.”
...!
Ninh Thần còn không biết, Trưởng Tôn vừa mở miệng là đã hoạch định tương lai cho hắn cả rồi.

Đương nhiên, nếu có thể biết trước chuyện này, Ninh Thần chắc chắn thà chết không quy hàng nha.

Dù là dùng cách một khóc, hai nháo, ba treo cổ, hắn cũng sẽ quyết tâm yêu cầu Trưởng Tôn thu hồi cái ân điển kia đi.

Hắn vốn dĩ muốn bỏ trốn cơ mà, nếu đến Vị Ương cung thì cả đời này, hắn cũng đừng mong trốn thoát.

Mất đi đồng tiền kia, Ninh Thần cảm giác tâm tình của mình sa sút hẳn.

Hắn xụ mắt xuống, tạo dựng nên một hình tượng cực kỳ khó chịu, người lạ chớ đến gần.

Ngẫm lại một chút, đúng thật là đồng tiền khi rơi xuống đất sẽ có dạng dựng đứng lên, chắc chắn sẽ lăn đi khá xa.

Nữ nhân ngốc nghếch kia, nàng hại chết ta rồi!
Trải qua nhiều lần kinh sợ, Ninh Thần triệt để xác nhận một điều, rằng có quá nhiều boss khủng trong hoàng cung này.


Đây không phải là nơi nhân loại nên sinh tồn - chạy trốn mới là lối thoát duy nhất.

Hạ hoàng bị ám sát, đây là đại sự khiến cả thiên hạ khiếp sợ.

Hoàng cung là vị trí trung tâm của cơn bão.

Chỉ hai lần chạm mặt ngắn ngủi vừa rồi, đã biểu thị rõ tình cảnh của thiên hạ.

Trước tiên là một vị Đế phi đang trong độ tuổi xuân sắc, sau đó là một vị Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ; hai vị nữ nhân tôn quý nhất đi ra khỏi hậu cung, tất nhiên không đơn giản là ra dạo phố rồi.

Mặc dù trông Ninh Thần vẫn bình tĩnh như thế, nhưng trong lòng chính là cảnh đất bằng dậy sóng rồi.

Hiện giờ, hoàng cung là nơi nguy hiểm nhất; đối với nữ nhân kia như thế, mà đối với hắn cũng chẳng khác gì.

Đế phi, Hoàng hậu, ai cũng sắc bén như dao.

Ấn tượng đại khái trong lòng Ninh Thần chính là: Dù một người dịu dàng ôn nhu - người còn lại cũng xinh đẹp không kém nhưng lại có tác phong hoàn toàn tương phản, nhưng chắc chắn cả hai đều thuộc loại người không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

Thân là phi tần nhưng không hề bị địa vị Hoàng hậu chèn ép xuống, điều này chứng tỏ vị Đế phi kia cực kỳ lợi hại.

Đồng thời, Ninh Thần cũng không thể nhìn thấu được vị Hoàng hậu kia.

Ở bên cạnh một vị Đế phi mạnh mẽ vô song như vậy, Hoàng hậu vẫn có thể đứng yên không ngã, quả thực bất phàm.

Sự sắc bén của Đế phi hiển lộ rõ từ bên trong lẫn bên ngoài, trong khi nét dịu dàng của Hoàng hậu cũng không phải là giả vờ.

Cả hai va chạm lẫn nhau, lại có thể tạm thời cân bằng nhau - đây là một sự hỗn loạn mà không phải một tay mơ như Ninh Thần có thể phỏng đoán được.

Cẩn thận ngẫm lại, bản thân Ninh Thần chỉ vừa đặt chân đến thế giới xa lạ này, nhưng lại giáp mặt với hoặc là nữ nhân, hoặc là kẻ bán nam bán nữ.

Không những thế, người nào người nấy đều là kẻ cao tay; nếu không ứng biến cẩn thận, ắt hẳn sẽ tự dẫn lửa thiêu thân mình.

Lúc này, chắc chắn không thể quay về phòng tịnh thân được rồi, ngộ nhỡ lại đụng chạm đến một ai khác nữa.

Trước khi có cơ hội chạy trốn, hắn nên thành thật một chút mới được.

Ninh Thần khập khiễng quay về “ký túc xá”, trông thấy một đám “thiếu niên” môi hồng răng trắng ở kia, hắn cảm thấy khó chịu hết cả người.

Cuối cùng, chỉ có thể nằm ngủ một giấc ngon lành mà thôi...!
...!
Có lẽ do bị nữ nhân kia chém một đao sâu đến mức mất máu quá nhiều, tối hôm qua còn chưa kịp bồi bổ lại, nên Ninh Thần ngủ rất ngon...!ngon đến mức thẳng giấc đến bình minh hôm sau.

Sáng sớm hôm sau, cửa phòng rộng mở.

Các cung đều có người đến đây nhận người mới.

Nghỉ ngơi gần hai ngày, đại bộ phận đám thiếu niên kia đã có thể miễn cưỡng xuống giường đi lại.

Ai hồi phục nhanh thì không cần người khác dìu dắt; sau khi nhận lệnh đi theo người dẫn đường của các cung, bọn họ sắp sửa phải bắt đầu một kiếp sống thái giám đến cuối cuộc đời này.

Ninh Thần cũng bị người dẫn đi.

Kẻ đến nhận hắn là một vị cung nữ có dung mạo khá xinh đẹp, dáng người thướt tha.

Trước mặt hắn, nàng bước đi cực kỳ lả lướt, vẻ quyến rũ cực kỳ mê người.

Đáng tiếc, Ninh Thần là kẻ có cái miệng hại chết cái thân, lúc nào cũng cất lời sai thời điểm.

“Đại tỷ à! Tỷ đi chậm một chút đi!”

Cung nữ kia có tên Thanh Ninh; sau khi nghe Ninh Thần xưng hô như vậy, gương mặt xinh đẹp của nàng dần hiện ra từng đường chỉ màu đen đậm - biểu lộ cho sự giận dữ ngút trời, như thể nàng hận mình không thể quay lại rồi tung ngay một cước, đạp chết thằng nhãi con này đi.

“Đại tỷ, chúng ta đang đi đâu thế?
Đại tỷ! Ta vẫn đang mang thương thế.

Ngươi đi chậm một chút nha!
Đại tỷ, còn xa lắm không?
Đại tỷ...!Đại tỷ...”
......!
Dọc đường đi, thanh âm lải nhải của Ninh Thần vẫn luôn quanh quẩn bên tai Thanh Ninh.

Nàng cứ liên tục siết chặt tay lại, rồi buông ra, rồi lại siết chặt, lại buông ra....!Mãi đến khi sắp sửa không kiên nhẫn được nữa, định bụng bộc phát, Vị Ương cung đã ở ngay trước mặt.

Đây là địa bàn của Trưởng Tôn!
Tuy Ninh Thần có kiến thức nông cạn, nhưng cũng hiểu rõ một chuyện mà ai nấy đều biết rõ.

Vì chuyện hôm trước, đây chẳng phải là lấy công báo thù tư ư?
Ninh Thần cảm giác vô cùng ấm ức; vị ấy là một người lớn, tại sao phải so đo với một thiếu niên như hắn chứ?
“Sao nào, không hài lòng à?”
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Ninh Thần.

“Làm sao dám...”
Trong nháy mắt, khuôn mặt tức giận của Ninh Thần chuyển ngay sang vẻ cười tươi rạng ngời, còn rựa rỡ hơn cả hoa nở.

Ngoài mặt thì cung kính, nhưng đâu đó có thể hiện ra vài phần chột dạ.

“Hài lòng là tốt rồi! Từ nay về sau, ngươi cứ công tác tại Vị Ương cung này.

Tại đây không có quá nhiều quy định như ở những nơi khác, có lẽ sẽ thích hợp với ngươi hơn.”
Trưởng Tôn Vô Ưu cũng không hề so đo về hành vi thiếu thốn lễ nghĩa của Ninh Thần.

Nàng chỉ mỉm cười dịu dàng, trông vừa xinh đẹp, vừa bình dị gần gũi.

“Thanh Ninh đã đi theo bổn cung từ thuở ấu thơ, nắm hết mọi việc lớn bé tại Vị Ương cung này.

Nếu có chỗ nào không hiểu, cứ đến thỉnh giáo với Thanh Ninh là được.

Thôi, bổn cung còn có việc.

Ta đi đây.”
Dứt lời, Trưởng Tôn và 2 nàng cung nữ lập tức rời đi, để lại Thanh Ninh và Ninh Thần đứng trợn trừng ánh mắt tại đó.

Trưởng Tôn vừa đi, Ninh Thần chợt cảm giác cả người mình đều rơi vào cảm giác bất ổn.

Trái lại, Thanh Ninh lập tức có cảm giác sảng khoái cả người nha.

Nhịn lâu như vậy, rốt cục nàng có thể danh chính ngôn thuận báo đáp “ân tình” lúc trước rồi.

“Sát khí!”
Ninh Thần có thể nhìn ra hai chữ này rõ rệt từ ánh mắt của Thanh Ninh.

Sát khí bộc lộ rõ ràng, chẳng hề che giấu!
“Trong mọi chuyện, cần lưu lại một đường lui, ngộ nhỡ sau này gặp mặt thì còn dễ nói chuyện nha!” Lúc này, Ninh Thần lui về sau một bước, chấp nhận đầu hàng,
“Biết điều đấy! Nhưng đáng tiếc, muộn rồi.”
Thanh Ninh duỗi ngón tay ra, nhịp chân thoăn thoắt, liên tục thuấn di tiến về phía “kẻ thù” trước mặt.

Tốc độ của nàng cực nhanh, chẳng hề để cho Ninh Thần có bất kỳ cơ hội chạy trốn nào....