Đội ngũ gấp rút đi ngay trong đêm, từng bánh xe kêu cót két vang vọng.

Tạm thời, vị phó thủ lĩnh cấm quân sẽ giữ quyền dẫn đội.

500 cấm quân, nay chỉ còn lại 400 người, mà các cung nữ và thái giám trong đội ngũ đưa dâu cũng bị tổn thất hơn phân nửa.

Chẳng ai ngờ rằng, mới chỉ một ngày thôi mà đã có nhiều biến cố xảy ra đến vậy.

Nhưng chuyện khiến mọi người khó chấp nhận nhất chính là vẫn không biết ai là kẻ âm thầm ra tay.

Thậm chí, ngay cả lý do tại sao Thần chi tử của Vĩnh Dạ Thần Giáo lại xuất hiện ở đây cũng là vấn đề khiến tất cả đều mù tịt.

Trong xe ngựa, Kiếm cung phụng vẫn nhắm mắt chữa thương.

Ở bên cạnh, Ninh Thần tựa lưng vào vách thùng xe, lặng lẽ tiêu hóa mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay.

So với vụ ám sát vào ban ngày, tác động từ sự xuất hiện của Thần chi tử vào đêm nay mới là chuyện khiến hắn chấn động nhất.

Vì kể từ khi ấy, hắn đã cảm nhận được sự đáng sợ của cường giả Võ đạo ở khoảng cách gần.

Sức người có thể nghịch thiên, xem ra đây không chỉ là truyền thuyết.

“Sao rồi?”
Kiếm cung phụng mở mắt ra, thấy Ninh Thần vẫn luôn im lặng thì mở miệng hỏi thăm.

“Không thể tưởng tượng nổi!” Ninh Thần thành thật đáp.

Trước đây, hắn quá khinh thường Võ đạo rồi.

Bảo hắn dốt nát cũng được, hay phán hắn là kẻ xem trời bằng vung cũng chẳng sao; hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, Võ đạo lại có thể mang đến cho hắn một tác động lớn đến như vậy.

Quân Thiếu Khanh, Thần chi tử, quả thật không để hỗ thẹn cái tên Thần tử kia.

Kiếm cung phụng gật đầu.

Dưới góc nhìn của lão, biểu hiện của Ninh Thần như vậy là khá ổn rồi.

Vào thời điểm mà lão ấy mới tiếp xúc với Võ đạo lần đầu tiên, biểu hiện của bản thân còn kém xa chàng trai bên cạnh này.

“Y là Thần chi tử, xứng đáng với bất kỳ một lời khen ngợi nào.”
Kiếm cung phụng chỉ nói thế rồi lập tức nhắm mắt lại, tiếp tục vận chuyển chân khí để chữa thương.

Con đường Võ đạo yêu cầu mỗi một người phải tự mình bước đi trên đó.

Lão có thể nhắc nhở một chút, nhưng cũng không cần phải nói quá rõ ràng.

Ninh Thần cẩn thận nghiền ngẫm từng lời mà lão nhân này vừa nói.

Thật ra, ý tứ của Kiếm cung phụng cũng không quá khó hiểu.

Vinh quang lớn nhất của Thần chi tử không phải là thân phận của y, mà là thực lực khiến ai nấy đều phải thán phục.

Nói cách khác, danh tiếng mà Quân Thiếu Khanh sở hữu đều hình thành từ các trận chiến, từ bước chân đạp lên xương cốt của vô số các cường giả khác mà nên.

Bây giờ, việc hắn phải ngước nhìn lên Quân Thiếu Khanh là điều quá mức bình thường, vì Thần chi tử đã đứng ở vị trí quá cao rồi.

Nghĩ tới đây, Ninh Thần nhắm mắt lại, bắt đầu yên lặng tu luyện.

Nếu không muốn ngẩng đầu nhìn lên nữa, từ nay về sau hắn phải khổ tu gấp bội lần.


Bằng không, hắn bắt buộc phải ngước nhìn người kia suốt cả cuộc đời này.

Vì tâm cảnh đã thay đổi, Ninh Thần cũng bỏ đi thái độ tùy hứng thường nhật, thay vào đó chính là chuyên tâm tu luyện tâm pháp từ Sinh quyển.

Vì Quân Thiếu Khanh đã nhận ra sự tồn tại của Sinh quyển, ắt hẳn y sẽ không dừng tay.

Tuy lần này hắn đã kịp thời thu hồi khí tức sau khi đột phá, nhưng có lẽ sẽ không thể may mắn như vậy vào lần sau.

Trước một cường giả như Quân Thiếu Khanh, dù có thiên quân vạn mã cũng không thể ngăn cản được.

Nếu thực sự muốn giữ bí mật về Sinh quyển, hắn phải khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.

Cảm nhận được sự thay đổi của người thanh niên trước mặt, một ánh nhìn kỳ lạ bất chợt lóe lên trong đôi mắt của Kiếm cung phụng.

Nếu ví von Ninh Thần trước kia vẫn là một viên ngọc thô chưa được mài giũa, thì viên ngọc thô ấy đã bắt đầu lộ ra vẻ sáng chói tuyệt mỹ vào lúc này.

Yếu tố quan trọng nhất trên con đường Võ đạo chính là thiên tư, nhưng điều quan trọng nhất sau khi dấn thân vào con đường này lại là sự quyết tâm và nghị lực.

Khi còn trẻ, thiên tư của lão cũng không thể được xem là quá tốt, thể nên chỉ có thể dựa vào tính kiên trì để có thể đạt đến thành tựu như hôm nay.

Năm vị Tiên thiên cao cao tại thượng trên thế gian này quả thật có bất thế chi tư, vượt xa mọi phàm nhân còn lại.

Tuy nhiên, nói xuôi thì phải nói ngược, thế gian này cũng chỉ có 5 vị Tiên thiên đó mà thôi.

Hầu hết các võ giả khác đều có thiên tư ở mức trung bình.

Ninh Thần cũng không biết rằng, trong số những người mà hắn từng gặp – dù là Thanh Ninh, Mộ Thành Tuyết, hay thậm chí là Hạ Diệu Ngữ – thì đó đều là những thiên tài Võ đạo hiếm có.

Những nàng ấy chỉ khoảng 20 tuổi hơn kém, nhưng đã tu luyện đến Cửu phẩm đỉnh phong - một cảnh giới mà vô số những người khác đều phải ngưỡng mộ cả đời.

Nếu mang ra so sánh, tư chất tầm thường của hắn cũng không phải chuyện quan trọng gì.

Tuy nhiên, mặc dù còn lâu mới được xem là thiên tài, nhưng hắn lại khá là nổi bật trong phạm trù “người bình thường.”
Rốt cuộc, không phải ai cũng đủ may mắn để được hơn một vị cường giả Cửu phẩm đỉnh phong chỉ điểm qua như vậy.

Võ đạo Nhị phẩm, nếu ở trong quân đội, vậy cũng là một cao thủ giữ chức Bách phu trưởng.

Nhược điểm duy nhất chính là hắn thực sự không quá quen thuộc với Võ đạo.

Tất nhiên, điều này cũng liên quan đến việc Thanh Ninh và Mộ Thành Tuyết không muốn dạy chiêu thức cho hắn, có lẽ do vô tình hoặc cố ý.

Nếu loại bỏ những lý do này, Ninh Thần bây giờ cũng có thể miễn cưỡng được xem như là một vị Võ giả.

...!
Dưới bầu trời đêm, đội ngũ đưa dâu chậm rãi tiến về phía trước.

Ai có thể ngờ rằng, gần một ngàn người di chuyển xuyên đêm thế này chỉ vì muốn né tránh một người.

Trong đội ngũ, có hai vị cường giả Võ đạo Cửu phẩm đỉnh phong, nhưng vẫn không thể ngăn cản được phong mang của Thần chi tử.

Một cơn gió lạnh thổi qua, gợi lên một cảm giác thê lương đến tận xương tủy.

Cuộc hành trình tiếp tục cho đến trưa ngày thứ hai, cả đội ngũ đã ra khỏi vùng hoang nguyên kia.

Bọn họ đặt chân đến một dãy núi nọ.

Tại đây, phó thủ lĩnh cấm quân ra lệnh tạm thời dừng lại nghỉ ngơi.

Hạ Diệu Ngữ vẫn ngồi yên điều tức trong xe ngựa; cũng không có ai dám quấy rầy nàng ta.

Sau trận chiến đêm qua, mọi người đều biết nàng công chúa trông có vẻ rất yếu ớt kia lại mạnh mẽ đến nhường nào.


Nghỉ ngơi khoảng nửa tiếng, vị phó thủ lĩnh mặc trọng giáp kia phải đến xin chỉ thị một cách bất đắc dĩ.

Vì đường đi phía trước khá gồ ghề, nếu lên đường lúc này, vậy rất có thể sẽ phải cắm trại trong núi vào ban đêm.

“Tiếp tục lên đường.”
Một giọng nói êm tai vang lên từ bên trong cỗ xe hoa mỹ; dù âm điệu khá ôn hòa, nhưng cũng cực kỳ nghiêm nghị.

Vị phó thủ lĩnh chắp tay nhận lệnh, để rồi lập tức tiến ra phía trước, chỉ huy mọi người tiếp tục lên đường.

Nửa ngày sau, sắc trời dần tối.

Cuối cùng, đoàn người mệt lả cũng đã được nghỉ ngơi qua đêm; dù đây có là rừng núi hoang vắng, cũng chẳng ai than phiền lấy một tiếng.

Trời vừa tối, Hạ Diệu Ngữ đã trở lại lều vải của mình, sau đó ra lệnh không cho bất cứ ai bước vào khi chưa được nàng cho phép.

Dĩ nhiên, Ninh Thần cũng không ăn no rững mỡ đến mức đi chọc ghẹo người khác.

Chỉ cần Hạ Diệu Ngữ không triệu kiến hắn, hắn còn mừng rỡ hơn vì được yên ổn, thanh nhàn.

Khi dựng lều, Ninh Thần cố ý sắp đặt lều vải của mình nằm gần với vị trí của Kiếm cung phụng hơn một chút.

Lửa trại được đốt lên; sau khi ăn chút lương khô đơn giản, hầu hết các cấm quân, thái giám và cung nữ đã mệt mỏi cả ngày kia đều về lều nghỉ ngơi.

Nơi đây chỉ còn lại một số cấm quân đảm trách vị trí gác đêm đang di chuyển qua lại, nhằm đề phòng thích khách và thú hoang tấn công.

Kiếm cung phụng ngồi bên kia đống lửa, không hề quay về trướng bồng nghỉ ngơi.

Vụ ám sát ngày hôm qua và chuyện Thần chi tử hiện thân khiến lão càng phải chú ý hơn.

Ai cũng biết chuyến đi này sẽ không dễ dàng, nhưng lão không ngờ từng kẻ địch khó nhằn lại liên tiếp xuất hiện nối đuôi nhau như thế.

Sau khi vượt qua ngọn núi này, đội ngũ bọn họ sẽ dần tiến đến gần với tòa thành trì mà Bố Y hầu trấn giữ.

Lão hy vọng sẽ không có bất kỳ một biến cố nào phát sinh thêm nữa.

Kiếm cung phụng không nghỉ ngơi, mà Ninh Thần cũng không quay lại túp lều vải của mình.

Hắn ngồi bên cạnh ông lão, im lặng tu luyện tâm pháp, đến tận nửa đêm mới mở mắt ra.

“Tiền bối! Ngài có thể dạy ta tu hành hay không?”
Ninh Thần mở lời rất đột ngột.

Chữ ‘tu hành’ trong câu nói của hắn đương nhiên là ám chỉ đến ‘chiêu thức’.

Hắn đã có tâm pháp rồi, mà loại tâm pháp ấy còn không thua kém bất cứ một loại nào khác.

Kiếm cung phụng im lặng, không từ chối, cũng không đồng ý.

“Công chúa thích hợp hơn ta.”
Thật lâu sau, Kiếm cung phụng mới khàn giọng đáp lời.

Ninh Thần hiểu được ý tứ của lão nhân này.

Thanh Ninh từng nói, chân khí của hắn có tính hàn, mà những chiêu thức trước đây của Hạ Diệu Ngữ cũng khiến người xung quanh cảm nhận được hàn ý lạnh thấu xương.

Nếu cần chỉ điểm tu hành, Hạ Diệu Ngữ chính là lựa chọn tốt nhất.


“Nàng ấy là công chúa.”
Ninh Thần bình tĩnh nói, sau đó cũng không bổ sung thêm câu nào.

Lão giả lại im lặng, chẳng rõ là đang suy nghĩ cái gì.

Ninh Thần cũng không vội, im lặng chờ đợi bên cạnh.

Tuy chỉ mới tu luyện trong một thời gian ngắn, nhưng hắn cũng biết rõ về quan niệm bảo thủ của một số môn phái trên con đường Võ đạo.

Lời thỉnh cầu này của hắn hơi vô lễ; nếu còn người để có thể thỉnh cầu ở xung quanh, hắn cũng sẽ không thỉnh cầu lão nhân này.

“Cơ hội trong một chiêu! Nếu ngươi không ngã, ta sẽ dạy ngươi một chiêu.”
Sau khoảng mười nhịp thở, Kiến cung phụng bình tĩnh mở lời.

“Đa tạ ngài.”
Ninh Thần cũng không hề mừng rỡ.

Sau khi trịnh trọng cảm ơn, hắn lập tức đứng dậy.

Hắn biết lão nhân này mạnh mẽ đến mức nào, thế nên cũng chẳng có gì đáng để mừng rỡ ngay cả.

Thứ mà lão nhân gia cho hắn chỉ là cơ hội, một cơ hội để hắn được dạy bảo, nhưng cũng có thể là một cơ hội để từ chối lời thỉnh cầu của hắn.

Sau khi Ninh Thần đứng dậy, lão nhân kia cũng đứng dậy.

Vẻ mặt của Ninh Thần lúc này càng thêm nặng nề.

Hành vi của lão ta chứng tỏ rằng, lão sẽ không nhường.

Một chiêu đổi một chiêu, công bằng công chính, nhưng cũng không hề công bằng một chút nào.

Gió đêm rất lạnh, dù ánh lửa trại dưới chân hai người bọn họ vẫn cháy bập bùng, bao bọc lấy những cành cây khô đang bị thiêu đốt, âm vang từng tiếng tanh tách rõ rệt.

Trong đêm tĩnh mịch thế này, dường như từng động tĩnh lại bị phóng đại đến mức cực kỳ rõ ràng.

Cách đó không xa, có vẻ như những vị cấm quân gác đêm cũng nhận ra một điều gì đó, thế là liếc mắt nhìn sang.

Và ngay khoảnh khắc mà vị cấm quân ấy xoay người sang đây, thanh kiếm của Kiếm cung phụng cũng đã động.

Không ai có thể nhìn thấy thanh kiếm ấy rời khỏi vỏ bằng cách nào; chỉ là khi mọi người có thể nhìn thấy được, thanh kiếm đó rõ ràng là đang nằm ngoài vỏ kiếm.

Một chiêu kiếm không dùng để tranh chấp thắng thua, lại được tung ra mà không gợi lên bất kỳ một cảnh báo nào, cũng không được gia trì bởi bất cứ một luồng chân khí nào.

Đây là cơ hội duy nhất mà lão tặng cho Ninh Thần.

Nếu chân khí của một vị cường giả Cửu phẩm đỉnh phong được vận dụng đến, phạm vi 10 trượng xung quanh khu vực này đều sẽ bị chém đứt cả.

Nếu vậy, tình hình trước mắt sẽ không còn là cơ hội nữa.

Vì vậy, cuộc chiến không công bằng này xem ra lại rất công bằng.

Chân ý của kiếm không đòi hỏi phải quá nhanh, nhưng bắt buộc phải chính xác và đủ lực hội tụ.

Nhưng kiếm của Kiếm cung phụng lại cực kỳ nhanh, đủ chính xác và đủ lực hội tụ.

Vốn dĩ, Ninh Thần không hề có cơ hội để tránh né.

Tuy nhiên, từ khi đến thế giới này, Ninh Thần đã dần hình thành và phát triển tính cách sợ chết cùng thận trọng.

Đặc biệt là khi đối mặt với Trưởng Tôn, hắn sẽ vô thức né tránh đi nửa bước.

Hôm nay đối mặt với Kiếm cung phụng, hắn cũng vô thức lui về phía sau nửa bước.

Nhưng hắn không phải là Kiếm cung phụng, hành động lui nửa bước của hắn không đủ chuẩn xác, mà kiếm của Kiếm cung phụng không bao giờ không đủ chuẩn xác cả.

Một kiếm nhập thể, trong khi hắn liên tục lui về sau vài bước.

Ninh Thần cố nén cơn đau, triển khai thân pháp mà Thanh Ninh đã dạy để tránh xa thêm 3 bước nữa.

Kiếm vẫn đâm vào thân thể hắn như cũ.


Ninh Thần vẫn không tránh khỏi được.

Cơ mà, cũng không cần tránh hẳn.

Hắn vẫn không ngã xuống.

Chỉ cần không ngã, hắn sẽ là người chiến thắng.

“Từ đêm nay, ta sẽ dạy ngươi cách sử dụng kiếm.”
Kiếm cung phụng rút kiếm ra, chĩa ngón tay bịt lại vết thương cho Ninh Thần rồi hời hợt nói vậy.

“Cảm ơn tiền bối.”
Ninh Thần che ngực, vừa ho nhẹ vừa đáp
“Ngươi không cần cảm tạ ta.

Đây là do chính ngươi tự thắng lấy.”
Trong lúc nói chuyện, Kiếm cung phụng đã ngồi xếp bằng xuống cạnh đống lửa, đặt thanh kiếm lên đầu gối lần nữa trước khi nhắm mắt lại.

Ninh Thần cũng ngồi xuống bên cạnh, bắt đầu điều tức.

Kiếm của lão nhân này không có sát ý, vết thương cũng không quá sâu.

So với vết thương từ một kiếm này, mũi tên hôm qua nặng hơn một chút.

Sau một canh giờ, lão giả mở mắt ra, Ninh Thần cũng đồng thời tỉnh lại.

“Ngươi đi vung kiếm, luyện đến khi nào ta bảo dừng mới được dừng.” Kiếm cung phụng khẽ động bàn tay; một thanh thiết kiếm màu đen chợt bay đến từ trên một cỗ xe ngựa cách đó không xa, cắm mạnh xuống trước mặt Ninh Thần.

“Vâng!”
Ninh Thần cầm kiếm lên, đi tới một khoảnh đất trống bên cạnh, bắt đầu vung kiếm liên tục.

Kiếm cung phụng lại tiếp tục ngồi nhắm mắt như cũ.

Ninh Thần cũng không mở miệng hỏi nhiều, cẩn thận tập trung vung thanh kiếm trong tay, một lần, hai lần...!
Chỉ là một động tác vung kiếm đơn giản, đơn giản đến mức ai cũng có thể làm được.

Tuy nhiên, Ninh Thần lại vung kiếm rất nhiều lần.

Sau khi vung kiếm một hồi lâu, hắn chợt nhận ra rằng, hóa ra vung kiếm lại thực sự khó đến như vậy.

Không thể nào vung hai nhát kiếm với cùng một quỹ đạo y hệt nhau được; cũng không thể nào vung hai nhát kiếm với cùng một cường độ sức mạnh như nhau.

Ninh Thần vung kiếm cả đêm, cánh tay gần như mất đi mọi tri giác.

Thế nhưng mà, hắn vẫn cố chấp, kiên trì.

Sau bình minh, cả đội ngũ bèn lên đường.

Ninh Thần vừa đi, vừa luyện tập vung kiếm.

Lúc này, chân khí trong cơ thể cũng bắt đầu phát huy tác dụng, ít nhất là có thể kịp thời làm dịu cơn đau trên cánh tay của hắn.

“Đêm nay, luyện tập đâm kiếm.”
Khi màn đêm buông xuống, Kiếm cung phụng lại lên tiếng.

Lão vẫn không dạy Ninh Thần bất cứ một chiêu thức nào, chỉ chuyển phương pháp luyện tập từ vung thành đâm.

Ninh Thần gật đầu, sau đó im lặng luyện tập.

Hắn cũng chẳng hỏi nguyên do hay kết quả gì.

Đường đi lên núi khó hơn mọi người tưởng tượng; đội ngũ đưa dâu mang theo quá nhiều đồ vật, xe ngựa khó đi, nhưng cũng không thể nào không dẫn theo xe ngựa.

Vì lẽ đó, tốc độ di chuyển lập tức chậm dần.

Vốn dĩ nên là lộ trình một ngày, cả đoàn đã mất đến ba ngày vẫn chưa thể đi ra khỏi khu vực núi non này.

Trong ba ngày qua, Ninh Thần cũng không học được một chiêu nào, thay vào đó là học được cách vung kiếm và đâm....