Mạnh lão thái thái thoáng sửng sốt giọng đầy hận ý: “Ngươi dám không thừa nhận Uyển Lộ là người của ngươi vậy sao lúc ấy còn cưới nàng?”

“Lúc đó vì sao chất nhi lại thú nàng ư?” Tư Mã Nhuệ cười nhàn nhạt, ngữ khí lạnh băng làm cho người ta cảm thấy có chút chột dạ, “Người hẳn là phải hỏi đệ đệ của người, phụ vương của chất nhi chứ. Chất nhi thật cũng không biết vì sao lúc ấy mình lại thú nàng. Huống hồ nếu luận về thân phận Uyển Lộ chính là cháu của chất nhi. Thân phận này cũng không thích hợp. Tuy rằng người bị tiên hoàng đuổi ra khỏi cung không thể xem là người nhà Tư Mã nữa nhưng trước tới nay mọi người đều không quên mối quan hệ thân thích này. Vốn là nên giữ mặt mũi cho nhau nên chất nhi mới không tống cháu gái bảo bối của người về Mạnh phủ. Người còn đến đây chỉ trích chất nhi. Rốt cuộc chất nhi cũng không hiểu mình đã làm sai điểm gì rồi?”

“Bất luận thế nào người cũng đã tiến phủ Tứ thái tử. Không thể có chuyện vào rồi lại ra. Bây giờ nếu ra khỏi phủ Tứ thái tử, ngươi nói Uyển Lộ làm sao mà sống nổi?” Mạnh lão thái thái cố đè nén cơn giận đang chực trào lên.

“Nàng làm thế nào để sống chất nhi không biết. Chất nhi chỉ biết bản thân mình muốn sống vui vẻ thì không thể tự mình miễn cưỡng bản thân được. Không thích chính là không thích. Nếu Uyển Lộ chỉ là cháu gái của chất nhi hay thậm chí nếu là một vị muội muội bình thường, chất nhi sẽ nghĩ nàng ấy là một nữ tử rất khả ái ngay thẳng, cảm tác cảm vi. Đáng tiếc là luận về cảm tình nam nữ, chất nhi trong lòng chỉ có mình Phong nhi, không thể dung chứa thêm bất kỳ ai khác. Nếu người không muốn gây thêm chuyện thị phi thì nên lặng lẽ dẫn nàng đi, tìm cho nàng một nhân duyên tốt gả vào. Nàng dù sao cũng là một khuê nữ, theo chất nhi thì chỉ có thể cả đời rơi lệ. Chất nhi tuyệt đối không thể dung nàng.” Tư Mã Nhuệ ngoài mặt vẫn duy trì nét cười nhưng một chút ôn nhu cũng không có khiến người ta lạnh gáy.

“Ngươi, ngươi còn dám ngụy biện.” Mạnh lão thái thái đã tức giận đến cực điểm, cứng rắn quát, “Cho dù Mộ Dung Phong kia có dùng tà thuật gì mê hoặc ngươi, ngươi cũng chỉ có thể có một phi tử duy nhất là Uyển Lộ. Điểm này ta đã quyết không thể thương lượng. Lập tức đến Tứ thái tử phủ chiếu cố Uyển Lộ cho tốt vào. Nếu không ta sẽ làm cho các ngươi không thể sống một ngày yên ổn ở Hợp Ý Uyển này!”

Khóe miệng Tư Mã Nhuệ khẽ nhếch lên thản nhiên đáp: “Lão thái thái, chất nhi nói với người một câu này. Lúc trước cưới Uyển Lộ vào phủ là chất nhi không đúng. Nhưng việc đã đến nước này người nói chất nhi ỷ vào thân phận Tứ thái tử cũng được mà nói chất nhi vô tình cũng không sao. Đây chính là bản tính của chất nhi đi. Uyển Lộ cô nương, chất nhi nhất định sẽ hưu. Nếu người còn muốn giữ lại chút mặt mũi thì liền lặng lẽ rời đi. Nếu vẫn khư khư cố chấp, chất nhi đảm bảo người cùng cháu gái bảo bối của người đừng mơ tưởng tiến vào Hoàng cung nửa bước!”

“Ngươi thật càn rỡ!” Mạnh lão thái thái hừ nhẹ một tiếng, “Ở vương triều Đại Hưng này người dám khi dễ ta còn chưa sinh ra kìa. Ngươi có bản lĩnh gì lại khiến ta nửa bước cũng không thể tiến cung!”

“Đại Hưng vương triều có hai lãnh cung. Trước đây, tiên hoàng vẫn đày những phi tần có tội vào nơi này. Chất nhi tuy chỉ là Tứ thái tử nhưng vẫn có quyền đưa những phi tử mình chán ghét vào đây. Nếu người vẫn không chịu bỏ qua cho chất nhi, chất nhi đành phải đưa Mạnh Uyển Lộ vào lãnh cung. Chiếu theo quy định Đại Hưng, những phi tần ở nơi này không thể xuất nhập hoàng cung. Chất nhi hoàn toàn có thể tiền trảm hậu tấu!” Tư Mã Nhuệ lạnh giọng, “Chất nhi vốn không cần cùng người nghe giảng giải đạo lý. Nhưng chất nhi vẫn luôn nhớ kỹ người cùng chất nhi là thân thích nên việc gì bỏ qua được chất nhi sẽ bỏ qua. Trước đây vì chưa rõ Phong nhi sống chết thế nào, tâm đã chết chuyện thị phi trong cung chất nhi vốn chẳng quan tâm. Nhưng nay nếu người vẫn nhất quyết không buông tha cho chất nhi, người đừng trách chất nhi cư xử không có tình cảm!”

“Ngươi, ngươi quả thật là rất đáng giận mà. Uyển Lộ đã làm sai chuyện gì mà ngươi đối với nó tâm ngoan thủ lạt đến thế?” Mạnh lão thái thái giọng đã hơi chùng xuống. Bà biết rất rõ nơi đó. Năm ấy, mẫu thân bà vì phạm đại tội đã bị đày vào lãnh cung. Nhưng tiên hoàng vẫn yêu thương nữ nhi người sủng ái nhất cho nên mới không đuổi bà ra khỏi hoàng cung nếu không nay đã không biết mình trôi dạt về đâu. Mẫu thân bà chết đột ngột không rõ nguyên nhân. Ngay cả gặp mặt lần cuối cũng không được. Kỳ thật, từ khi mẫu thân bị đày vào lãnh cung bà chưa từng được một lần gặp mặt.

“Nàng phạm vào lỗi lầm gì chất nhi không tiện nói rõ. Chất nhi không thích nàng đã chính là lý do rồi. Đối với người chất nhi không thích làm như vậy cũng không quá đáng đi.

Chất nhi không thấy việc đem nàng ra ngoài bây giờ có gì không ổn, chỉ là trước mắt có chút phiền toái thôi.” Tư Mã Nhuệ thản nhiên, “Chất nhi vốn là người không biết nói đạo lý mà. Người thử đi hỏi một vòng xem có ai nói Tứ thái tử là người trọng tình trọng nghĩa bao giờ chưa? Người ta chỉ nói chất nhi là người bạc tình bạc nghĩa mà thôi.”

Mạnh lão thái thái chết lặng. Tiếng tăm này của Tứ thái tử bà không phải là chưa từng nghe qua. Chỉ là nha đầu Uyển Lộ kia một lòng yêu hắn, bà khuyên bảo thế nào nàng cũng không bỏ vào tai. Thật là làm khó mà. Nếu Tư Mã Nhuệ thực sự đưa Uyển Lộ vào lãnh cung, bà chưa kịp tiến cung thì đã có người báo với Hoàng thượng trước. Chỉ sợ Hoàng thường đối với tiểu tử này cũng không thể trừng phạt. Ngược lại nếu bà chọc tức Hoàng thượng hậu quả mới càng khó đoán trước.

“Rốt cuộc ngươi định an bài Uyển Lộ thế nào?” Mạnh lão thái thái cố gắng bình tĩnh lại gặng hỏi, “Ngươi thừa biết Uyển Lộ với ngươi là một mảnh thâm tình.”

“Đó là chuyện của nàng, ta không quan tâm. Ta không muốn làm nàng hy vọng xa vời ngày nào đó ta sẽ thương hại nàng. Nàng càng thích ta, ta lại càng thêm chán ghét nàng mà thôi!” Tư Mã Nhuệ phản bác, “Tốt nhất người nên mang nàng về. Nếu không thể, ta sẽ viết hưu thư rồi cho người mang nàng về. Nàng sống chết thế nào không phải là vần đề ta quan tâm. Người cũng nên nói cho Mạnh cô nương biết, với ta mà nói nàng chính là một người hoàn toàn xa lạ. Nếu nàng thực sự không thể buông tay, ta chỉ càng thêm chán ghét nàng, càng mong muốn nàng lập tức biến mất khỏi tầm mắt của ta thôi. Ta không thể giảng giải đạo lý gì. Không thích chính là không thích. Nhất là đối với ta, trước giờ ta chưa hề biết đến hai chữ miễn cưỡng!”

Mạnh lão thái thái ngậm miệng nửa ngày không đáp. Nghĩ kỹ lại sao bà lại muốn giao cháu gái bà cho hắn. Nha đầu ngốc kia một lòng hướng về tên tiểu tử này. Hắn có gì tốt mà hết lần này đến lượt khác luôn kiêu ngạo dẫm đạp lên tấm lòng Mạnh Uyển Lộ.

Nửa đêm tịch mịch, Mạnh Uyển Lộ lặng lẽ ngồi trong phòng. Trong lòng nàng giờ đây chỉ còn lại đau khổ. Lúc nãy, nha đầu của nàng vừa mới bẩm báo tổ mẫu nàng lại đến Hợp Ý Uyển gây chuyện còn nghe như là không giải quyết được việc gì. Nha đầu Hạ Hà kia là do tổ mẫu cố ý đưa vào hầu hạ bên cạnh nàng. Hạ Hà là người có võ nghệ cao cường, là tổ mẫu sợ nàng chịu thiệt mới an bài cho nàng ta tiến cung chiếu cố cho nàng.

“Thái tử phi, vì sao người nhất định phải thích Tứ thái tử?” Hạ Hà cảm thấy thật khó hiểu, nàng không nhìn ra Tứ thái tử này có điểm gì tốt. Không phải chỉ là nhìn soái một chút hay là một thái tử sao? Nhưng mà những điểm này thì ích gì chứ? “Nô tỳ không nhìn ra Tứ thái tử có điểm gì tốt, không phải cũng chỉ là một thái tử thôi sao? Hơn nữa lại còn là Tứ thái tử. Có gì đáng giá đến nỗi thái tử phi người không buông tay được?”