Nghe Tiền sâu rượu nói, cử cách một đoạn thời gian Tổng giám đốc Mâu kia lại phải ra ngoài khảo sát dự án mới.

Khoảng nửa năm trước, Tổng giám đốc Mâu giới thiệu thái tuế sống từ bên ngoài về, đám khách vip lâu năm bọn họ đều thấy tận mắt rồi.

“Thái tuế đó to lắm, sống trong vài nước, giống một cục thịt sống.

Dùng dao cắt một miếng, không bao lâu sau đã mọc trở lại rồi” Tiền sâu rượu khoa trương nói.

Sau đó lại thần bí nói với bọn tôi: “Tôi ăn rồi, ngon lắm.

Thái tuế ít thịt, cô cậu đừng truyền ra ngoài, chỉ có khách vip bọn tôi mới biết thôi!” Tục ngữ có nói: Động thổ trên đầu thái tuế đã là chuyện rất bất kính rồi.

Mà Tổng giám đốc Mâu này còn dám nuôi thải tuế, sau đó cắt thịt thái tuế? “Thái tuế?” Mặc Dạ nhìn tôi chằm chằm, trầm giọng chắc chắc: “Nhất định là ông ta, tìm ra kẻ họ Mâu này.” Tôi lập tức gọi cho Tiêu Tinh Diệp, hỏi anh ta có biết Tổng giám đốc Mâu không.

Lúc này Tiêu Tinh Diệp đang gánh nước, nghe tôi hỏi thì vội nói: “Tổng giám đốc Mâu của viện dưỡng sinh sống thọ à, nổi tiếng ở trấn trên lắm.

Người ta mua đất xây viện dưỡng lão, nghe nói cũng là tiền để dành của người già ở đó.

Có chuyện gì thế?”

Tôi lập tức nhờ vả anh ta hỏi thăm tin tức xem bây giờ ông ta ở đâu tốt nhất là có thể hỏi địa chỉ nhà ông ta.

“Chuyện này dễ thôi, cứ giao cho tôi, tôi về ngay đây Tiêu Tinh Diệp sảng khoái nhận lời.

Lúc này Tiền sâu rượu vừa xem chương trình dưỡng sinh vừa ghi lại cách dưỡng sinh trong đó.

Tiếng chuông báo điện thoại vừa rung lên là ông ta lại bắt đầu uống thuốc.

Mặc Dạ thấy ông ta như vậy thì kéo tôi xuống tầng: “Mễ bà Tần đã bói bát tự cho ông ta, nếu ông ta đã hết thọ mà vẫn còn sống, chỉ có một khả năng” “Khả năng nào?” Tôi cũng cảm thấy rất kỳ lạ và tò mò.

Dù là xác chết sống lại cũng không thể tính là “Sống” chứ?
“Mượn tuổi” Mặc Dạ âm trầm nhìn tôi, thấp giọng nói “Chỉ e là do tác dụng của tà quan”
Mượn tuổi kiểu gì? Dựa theo những gì Tiền sâu rượu nói, chắc là có liên quan tới thịt thái tuế.

Lẽ nào thịt thái tuế có thể khiến người ta sống mãi không già? Đúng là chuyện tà môn có thể tụ tập cùng nhau thật, trấn bọn tôi có quan tài rắn, giờ lại có thêm thái tuế!
Nhưng mà rõ ràng là Mặc Dạ không định nói thêm, chỉ trở về phòng nghỉ ngơi.

Tôi mang theo một đống câu hỏi tới hỏi mễ bà Tần, bà ấy nghe thấy “Thịt thái tuế” thì ánh mắt đục ngầu thoáng lóe lên, nặng nề thở dài: “Tạo nghiệt mà."
“Hai người nhà Diệp Đức Toàn chết cũng biến thành xác sống, nhưng khác với tên Tiền sâu rượu này.

Nhưng vì sao bọn họ có thể sống?” Tôi vẫn hỏi ra thắc mắc trong lòng.

“Vì cây hòe” Mễ bà Tần nặng nề nhìn tôi, thấp giọng nói “Không phải là Quân đã nói sao, muốn sống phải mượn tuổi.

Hai người nhà Diệp Đức Toàn đã chết, nhưng sống ở dương gian thì phải mượn tuổi thọ”
“Cây hòe kia vẫn luôn mọc ở gần nhà ông ta, chắc cũng vì chung sống lâu ngày nên mới tự nguyện cho bọn họ mượn tuổi” Vẻ mặt mễ bà Tần rất bình tĩnh, bà ấy nhìn tôi nói :“Không phải cháu cũng nhìn ra rồi sao? Bà lão đó khá lợi hại đấy”
Tôi nghĩ tới vợ của Diệp Đức Toàn, đôi mắt trong veo, còn có hương thơm nhè nhẹ trên người, trong lòng cũng hiểu ra gì đó.

Đợi Tiêu Tinh Diệp dùng xe máy chở bốn thùng nước suối trở về, tôi đi gọi Mặc Dạ.

Tôi lịch sự gõ cửa, không ngờ rằng vừa mở cửa ra đã nhìn thấy một người đàn ông mặc quần áo đen, để đầu định đứng trước mặt.

Dọa cho tôi lùi ngay về sau một bước, dù có nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy, cùng với khuôn mặt đẹp trai này, tôi vẫn thử gọi một tiếng: “Xà Quân?”
“Mặc Dạ” Mặc Dạ nặng nề nhìn tôi, sau đó vươn tay sờ cái đầu đinh của hắn :“Thế này tiến hành động hơn.” Tôi nhìn dáng vẻ hiện giờ của hắn, nhất thời không thích ứng được.


Không biết là hắn dở chứng gì, nhưng tôi vẫn nói với hắn: “Nước suối tới rồi.” Mặc Dạ uống một ngụm nước, qua một lúc lâu mới nói: “Đây là nước trong suối nguồn Ẩm Long phải không? Hắn vừa nói ra cái tên này, tất cả người có mặt đều không hiểu có ý gì.

Mặc Dạ lại uống thêm hai hớp, thở dài nói: “Đáng tiếc đã chết rồi” Thấy tôi ngơ ngác không hiểu, hắn uống xong mới nói :“Đầm nước lớn trong núi đều có long mạch, mà Ấm Long là nguồn nước đầu nguồn của tất cả long mạch nơi đó, nuôi dưỡng long mạch phát triển nên mới được gọi là “m Long”
“Long mạch này đã đứt, nhưng suối nguồn vẫn còn đó, thế nên gọi là Ẩm Long.

Chẳng trách rượu rắn của ba em có thể khiến Vu Thi Mạn vào trấn, cũng có thể ngăn chặn những người kia bị hút tinh khí” Mặc Dạ đặt bát xuống.

Rồi hắn nói với tôi: “Chỉ là long mạch đứt rồi, rượu rắn còn có tác dụng chữa bệnh, nhất định là ba em đã thêm vị thuốc gì khơi dậy tác dụng đó”
Tôi nghe rồi lặng im nghĩ sâu, nhưng Tiêu Tinh Diệp lại xua tay nói: “Lời này quá sâu xa, chúng tôi không thể hiểu ngay được, vẫn nên đi xem thử thái tuế kia di!" Vẻ mặt anh ta tràn đầy phấn khích, nói với mễ bà Tần: “Lần này bà cũng đi đi, thái tuế đó!”
Mễ bà Tần lập tức ho khan, bà ấy ôm A Bảo nói: “Tôi phải nấu cơm, không đi đâu.”
“Tôi đi gọi Tiền sâu rượu, tôi biết Tổng giám đốc Mâu sống ở đâu? Tiêu Tinh Diệp vẫy tay với bọn tôi, vội vàng lên tầng gọi người.

Chỉ khác là lần này ra khỏi nhà, Tiêu Tinh Diệp đi xe máy, Tiền sâu rượu ngồi sau lưng anh ta.

Anh ta còn nói với tôi: “Cô ngồi dịch lên trước một chút, Tổng giám đốc Mâu ở viện dưỡng lão, phải đi đường núi.

Đường đi gập ghềnh, đến lúc đó đừng để bị ngã khỏi xe”
Tôi quay đầu lại nhìn Mặc Dạ, rõ ràng là hắn muốn đi, nhưng lại không di chuyển.

Ông ta vừa nói vừa dẫn chúng tôi tới nơi nuôi dưỡng ở đằng sau.

Chỉ thấy đằng sau mấy cây đại thụ che trời có mấy cái lều lớn, Tiền sâu rượu vừa dẫn chúng tôi vào vừa hô lên: “Tổng giám đốc Mâu , tôi dẫn hội viên mới tới gặp ông đây”
Nhưng không hề có người đáp lại, xung quanh vô cùng yên tĩnh.


Chưa bước vào lều lớn xương quai xanh của tôi đã bắt đầu đau lâm râm.

Mặc Dạ lập tức kéo tay tôi, nói nhỏ: “Ở ngay đây?
Nhưng Tiền sâu rượu và Tiêu Tinh Diệp đã vào trong lều lớn, Mặc Dạ chỉ đành dẫn tôi vào theo.

Trong lều lớn không có vườn rau mà chỉ có mấy cái vại nước lớn, đậy bằng nắp gỗ.

Tiền sâu rượu nhìn ra bên ngoài, sau đó nháy mắt với chúng tôi: “Tổng giám đốc Mâu không có ở đây, chúng ta lén nhìn thử xem, trong vai nước nuôi thái tuế sống đấy”
Ông ta cười khà khà, vươn tay mở nắp một vại nước ra.

Chỉ thấy bên trong có một đống gì đó màu trắng, giống như một đồng bột mì đã lên men nhưng lại mọc lông nhỏ vậy, chen chúc chật kín vại nước.

Cùng lúc đó, hình như tất cả lớp vảy của vảy văn trên xương quai xanh của tôi đều căng lên.

“Thái tuế, sống đấy!” Tiền sâu rượu sáng mắt, dùng tay chọc vào nó :"Mấy người nhìn xem, sống thật này”.

Đúng lúc ông ta chọc tay vào nó, “Thái tuế” đó động đậy một chút, từ chính giữa thứ đó có một cái đầu người chậm rãi ngẩng lên.