*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chap 1:

"Hồng trần như mộng

Người tỉnh mộng tan

Nhân sinh như kịch,người tản kịch tàn"XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 1: HỒNG TRẦN NHƯ MỘNG

Chuyện kể rằng vào cuối đời nhà Thanh, một thời thế huy hoàng nhất trong tất cả các triều đại của Trung Quốc dưới trướng của hoàng đế "Thanh Vấn" nổi tiếng nhất trong lịch sử, tài mạo ưu tư, thanh cao, phong nhã.

Học sâu uyên bác, ánh mắt sát thủ có thể nhìn đối phương như có thù oán từ kiếp trước, như hoa tuyết nở ấm giữa mùa xuân trong trẻo... Và hoàng hậu của người là một tứ đại mỹ nhân xuất chúng trong lịch sử "Tranh Tịch"XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 1: HỒNG TRẦN NHƯ MỘNG


nét ngài mang dáng vóc nắng mùa thu, đôi mắt thần sầu có chút buồn ảm đạm, cặp môi như một viên kẹo ngọt, mái tóc như sông, như suối, rất có thần thái của mẫu nghi thiên hạ....Bọn họ từng là thanh mai chúc mã, chốn hậu cung Thanh Vấn đã cấm không cho nạp phi nhưng vì thái hậu muốn đông con nhiều cháu nên hoàng đế cũng chẳng ngăn cấm nổi, theo lịch sử ghi chép, Tranh Tịch là một hoàng hậu duy nhất chiếm trọn được lòng hoàng đế...

Tranh Tịch cài cây trâm ngọc hoàng thượng ban tặng, phảng thêm chút đỏ đôi môi, khuôn mặt săc sảo này đã khiến cho hoàng đế ngày đêm mê mẩn, không thể sủng thêm được một ai khác..

-"Xong xuôi hết chưa?" Người nhẹ nhàng hỏi

-"Dạ bẩm đã hoàn thành,mặt nạ của người"

Cầm nó trên tay, Tranh Tịch chỉ cười nhẹ, nụ cười của nàng đủ cho hoa đào ngoài trời rụng tả tơi


-"Không cần"

Chả là hôm nay trong cung có một đại thần vừa đi cống sứ về, hoàng đế cho mở hội tiếp đón, hoàng hậu đến cũng gọi là góp vui.

-"Thần thiếp tham kiến hoàng thượng"

-"Hoàng hậu mau lại đây với ta"

-"Tạ ơn hoàng thượng"

Giờ lành đã đến, đại vương Diệp Thần đã lui vào

-"Thần xin tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu"

-"Ái khanh bình thân"

-"Diệp đại vương đi xa mệt mỏi,vất vả cho người quá rồi, xin kính mời người một ly"

-"Tạ ơn đức của hoàng hậu"

Đoàn hát đã đến, nó khiến cho Tranh hoàng hậu hồi niệm về một thời xưa cũ, năm nàng 17 tuổi xuất thân là một diễn viên tuồng, đào kép, nàng rất thích màu đỏ, thích mặc quần áo làm bằng nhung sặc sỡ, thích trang điểm đậm giống đào kép... Và bây giờ cũng không sao thay đổi được...XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 1: HỒNG TRẦN NHƯ MỘNG


-"Nghe nói hoàng hậu diễn tuồng rất giỏi, liệu người có bằng lòng biểu diễn cho chúng thần một lần ngưỡng mộ?"

-"Được"

Nàng hát bài "Xích Linh" day dứt khuôn nguôi, diễn tả cực độ nỗi bi thảm , sầu muội của người chinh phụ chờ phu quân đi tòng trận dòng dã mười mấy năm, đến nỗi tóc nàng đã bạc theo năm tháng, nước mắt ngọc trai tuôn rơi, biết đâu phu quân đã hi sinh nơi chiến trường bão táp...XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 1: HỒNG TRẦN NHƯ MỘNG
"Dưới đài người qua kẻ lại trông thấy được gương mặt xưa

Trên đài người xướng ca khiến lòng ta tan nát"

Tranh Tịch vội rơi nước mắt, khiến mưa cũng rì rào thổi, hoa đào rụng tả tơi... Chỉ riêng người ta để ý đến là ánh mắt Diệp Thần, hắn chăm chú ngắm nhìn Tranh hoàng hậu một cách mê mẩn, so với Thanh Vấn hắn cũng chẳng kém tài là bao nhiêu, nhưng nổi tiếng là sắc lạnh, dung mạo trong lành như sương mùa đông, chỉ trách là thâm sâu khó đoán, bao lâu nay vốn dĩ tâm gan hắn thế nào cũng chẳng ai mà thấu được,hắn không có cha mẹ bị bỏ rơi ngoài xó chợ.

Diệp đại nhân cũng vì không có con nối dõi, cưu mang về nuôi. Từ nhỏ Diệp Thần sống trong sự hắt hủi của người,coi hắn là thất bại của tạo hóa nhưng không ai dám động đến hắn cả, vì chỉ cần một mũi tên nhọn, hắn đã có thể xử lý nhanh gọn được ba tên phản tặc, không thể sống sót...XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 1: HỒNG TRẦN NHƯ MỘNG
-"Hoàng hậu quả là tài mạo ngút trời,hôm nay được tận mắt chứng kiến là một vinh dự lớn đối với ta"

-"Đại vương quá khen..."

-"Thần thiếp xin cáo lui"

Bữa tiệc vẫn diễn ra êm đềm, thuận buồn xuôi gió, hoàng hậu ngồi giữa đầm sen tuy có chút mưa nhưng cũng chỉ để làm nền cho thần thái của người, người đàn khúc nhạc "Quy khứ lai hề" đầy đau xót khiến cho tâm gan người nghe không thể nào yên ổn nổi, khác với những hoàng hậu khác, Tranh Tịch xuất thân từ rạp hát, cha làm trưởng đoàn, mẹ mất tích khi cả gia đình đang đón giao thừa, gặp Thanh Vấn cũng là do duyên số, họ chơi với nhau từ nhỏ, kết duyên rồi nên đôi vợ chồng. Nàng được bà thầy bói mù phán số chết yểu, kiếp đời hồng nhan,bạc phận...

Cơn gió mạnh thổi đến, cây trâm cài tuột rơi khỏi mái đầu, ngón tay cọ vào dây đàn tranh rỉ máu
-"Bẩm hoàng hậu... Hoàng thượng đã..."

-"Bị làm sao?"

-"Bị..."

-"Bị Diệp Thần đâm chết rồi ạ, mong nương nương ngừng đau thương."

-"CÁI... GÌ?"

Hoàng hậu với cặp mắt trợn trừng đỏ hoa như cánh hoa hồng đỏ héo, nàng hét lên mang theo một sự ấm ức tột đỉnh, một cú sốc giáng xuống đầu nàng không kịp chống đỡ

-"Ta phải đi đến đó" Nói xong nàng vội túm lấy chân váy đỏ dài để chân không, nặng nề in dấu chân lên tuyết, vừa đi vừa rơi nước mắt, nàng cầu nguyện rằng ít nhất thì ông trời cũng có mắt...

Bữa tiệc nguy nga lúc nào đã biết thành đống đổ nát, người chết dày xéo lên nhau, máu in từng vệt đóng vẩy dưới sàn nhà, còn thi thể của hoàng thượng thì nằm dưới sàn...

-"H...oàng th....ượng" nước mắt lệ hoa của Tranh Tịch tuôn rơi, thảm khốc thật sự quá thảm khốc
Nàng ôm khuôn mặt chàng lần cuối, lau vệt máu thấm vương, Thanh Vấn khều khào nói lời cuối cùng trước khi li biệt

-"Tranh Tịch.... Trả..thù...giúp.. trẫm"

Rồi nhắm mắt xuôi tay, trút hơi thở cuối cùng..

-"HOÀNG ...THƯỢNG"Nàng gào lên nức nở ôm bao niềm uất hận,nước mắt tuôn rơi ướt áo, hôm nay trời mưa thật to như nỗi lòng của người góa phụ...

Diệp Thần cầm cây kiếm lết dài lên mặt sàn xuất thần từ trong cánh cửa bước ra với khuôn mặt sắc như đá, không một chút rung cảm với những giọt nước mắt của hoàng hậu, quá là ác độc...

-"Hoàng hậu của ta, người khóc gì vậy? Người khóc cho kẻ thù của chúng ta sao?"

-"Chính ngươi đã gϊếŧ hoàng thượng, chính ngươi, ngươi đã tạo phản.." hoàng hậu nói với làn mi đang lăn dài trên đôi má

-"Đúng, tất cả các quan thần, tề tưởng đều đứng về phía ta, Thanh Vấn vốn dĩ không thuộc về nơi này, ta chỉ lấy lại những thứ ta đã mất"
-"Hoàng thượng đã nhắm mắt rồi ta cũng không bằng lòng mà sống nữa"

Nói xong nàng cầm cây đao xuống đất chưa kịp kề cổ, đã bị Diệp Thần cướp lấy

-"Cô vốn dĩ không hiểu gì cả, yên vị mà hoàng hậu, rồi đến khi ta sẽ cho cô toại nguyện"

-"Người đâu mang cô ta nhốt vào Đông Cung, khi nào ngày đẹp thì sẽ làm lễ cưới..."

Tranh Tịch dường như ngất lịm, chồng đã chết, giờ bị ép gả cho người mới thì danh dự của cô còn coi ra cái gì nữa, thanh tiết không trong sạch chi bằng chết đi để thỏa nỗi nhục này

Tranh Tịch bước đi nặng nề trên tuyết, đẫm sương mưa hòa vào nước mắt của nàng đau đớn, hoàng hậu nhớ lại câu trăn trối cuối cùng của hoàng thượng

-"Trả thù giúp trẫm"

Nàng hứa với lòng rằng :ngưng yếu đuối, dừng mỏng manh, sống trong chốn cung trường này, kẻ yếu mãi mãi không tồn tại,phải cố mà sống thay phần của người khác, "Hoàng thượng... Chàng an nghỉ"
Chốn Đông Cung hoang tàn, xơ xác,bỏ hoang đã rất lâu không người ở, truyền thuyết kể rằng có những phi tần vì vua thất sủng,giam kín tuổi xuân ở nơi hoang vắng này, vì đau đớn quá mà tự tử,có người chết già ở đây. Thả nào quanh năm cây cối không sinh sôi nảy nở, héo tàn lụy...

Âm hồn còn phảng phất đâu đây....

-"Nương nương người nhớ hoàng thượng sao?" một người nô tì thân cận bên cạnh hoàng hậu-Giang Sương nói

-"Em nói gì vậy? Duyên kiếp có số, trách thì trách số chàng đen đủi, 3 năm vợ chồng son sắt, bây giờ bình rơi trâm gãy khó mà cứu vãn nổi.."

-"Hôm nay cung cho tuyển phi tần đúng không?"

-"Dạ thưa phải ạ"

-"Nhớ năm ta 15 tuổi chưa biết gì về cuộc đời, về tranh đấu chập chững bước vào cung, xa cha mà buồn lắm, khóc dòng dã mấy tháng trời đến nỗi Phi ma ma còn phải phản ánh, còn bây giờ đã xa lắm rồi,không biết cha giờ có khỏe không? Đoàn kịch thế nào? Ta phẫn quá, ta đau quá, ở đây mệt mỏi thật,ta muốn về nhà lắm, cha sẽ nấu ta ăn món đậu phụ với màn thầu chỉ riêng ta mới có phúc được thưởng thức... Đúng rồi mang chút bánh nướng thưởng cho những phi tần đó đi"
-"Tuân lệnh"

Ở cung Hoàng Thành,

-"Đây là bánh của hoàng hậu Tranh Tịch nổi tiếng trong truyền thuyết đó sao?" Nhàn phi con gái của Mãnh đại nhân hỏi

-"Chao ôi, hoàng hậu xuất thân nghèo hèn,hình như là làm kĩ nữ, bánh này cũng dơ bẩn như vậy, nó không xứng đáng để ta ăn" Con gái Phong tề tướng Thiên phi mạnh miệng

-"Nếu cô không ăn, vậy để ta ăn hộ"

Em trai của Diệp Thần- Diệp Vấn đáp trả

-"Thần thiếp tham kiến đại vương, là thần thiếp đã quá lời.."

-"Làm gì thì làm đừng có động đến chị dâu của ta không thì đừng trách ta không khách khí"

Nghe xong, Thiên Phi ấm ức như người ta đang có thù oán mấy nghìn kiếp trước với mình...

Vậy là hàng trăm phi thiếp cho Diệp Thần đã được đóng sổ,còn cái tên Thanh Vấn đã không còn ghi chép trong lịch sử, nhân dân u mê tin vào Diệp Thần mới là chân lý,đại cục của Đại lục...
Ngày thành hôn đã đến...

-"Hoàng hậu đừng khóc nữa, sẽ làm trôi mất phấn"

Từng giọt trên đôi mắt cay cay Tranh Tịch rơi xuống...

Đội chiếc khăn nhung đỏ lên đầu, yêu vua đời trước mà phải lấy vua đời sau, cái người là kẻ thù của chồng đã chết thì làm sao mà không đau lòng?

Bước đến Hoàng Thành,

-"Hoàng hậu đẹp thật đấy, trong lịch sử có ai mà đẹp như vậy, bảo sau mà hai ông vua không ai rời mắt được nương nương cơ chứ". Phi tần reo hào

Bước lên từng bậc thang nặng nề, nước mắt lại chẳng thể nén, Diệp Thần với một khuôn mặt không mấy vui mừng nắm tay nàng bằng một bàn tay lạnh ngắt quen cầm đao kiếm không quen được hưởng tình người...XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 1: HỒNG TRẦN NHƯ MỘNGXÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 1: HỒNG TRẦN NHƯ MỘNG
-"Nhất bái thiên địa, phu thê..."

Chưa kịp để chủ chỉ nói hết câu, nàng buông tay Diệp Thần tung chiếc khăn nhung đỏ rơi xuống đất,cầm váy chạy ngược lại, bỏ đám cưới trang hoàng lộng lẫy ở lại, như muốn thát khỏi hiện thực đầy tăm tối..

-"Diệp Thần,coi như ta có lỗi với ngươi"

Nàng chạy thật nhanh khỏi đám người đang loạn lạc về Đông Cung cởi bỏ tất cả trang sức,y phục, nhìn vào gương tẩy trang bằng nước mắt, nàng cười một nụ cười đầy bi ai...

-"Nương nương này đúng là có phúc mà không biết hưởng"

-"Quả này khác gì bôi tro vào mặt hoàng thượng?"

-"Hoàng thượng, có cần đuổi theo không?"

-"Không cần cứ diễn ra như bình thường, chiều theo ý nàng ta"

Hắn nhìn đưa mắt ra ngoài trời với một đôi mắt khó đoán,có chút buồn nhưng vẫn cố tỏ ra lạnh lùng.

Có vẻ hắn có rung cảm với Tranh Tịch nhưng với bản tính cộc cằn hắn chẳng đoái hoài, giữ trong lòng... Gió xuân hôm nay thổi mạnh, tuyết cũng dày một người đang khóc còn một người đau...
Diệp Thần biết Tranh Tịch từ hồi hắn 8 tuổi, hắn yêu thầm 10 năm trời,khi cô đăng cai hoàng hậu lòng hận thù ngày một tăng,hắn nuôi dưỡng tập hợp quan thần tạo phản dành ngôi vị cũng vì muốn có được cô...

Đúng là bi thương, âu uất...

Đêm tân hôn,hắn không ai thị tẩm, ngồi đọc sách thưởng trà ngắm trăng, tuyết rơi bạc mái đầu...

Cũng trong khung cảnh đấy, Thanh Tịch hướng ra ngoài khung cửi đón trăng, đưa ánh mắt ra nơi xa xăm suy tư một thứ gì đó thật lạ lùng...

Có một số chuyện chính ta cũng chẳng thể hiểu được... Ý ta thế nào? Khó nói lắm,một người đa sầu đa cảm,một người thì khó đoán...XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 1: HỒNG TRẦN NHƯ MỘNG
-Cố mộng-