Edit: Ngọc Hân

Đỗ Tiểu Nhiễm vẫn hi vọng anh tốt lên.

Đợi một thời gian như vậy cũng không thấy anh bình phục gì cả, Đỗ Tiểu Nhiễm không nhịn được tìm trợ lý Mạnh, hỏi anh ta: “Vu tiên sinh như vậy, không có phương pháp điều trị khác sao?” lequydoon

“Nếu điều trị duy trì, thật ra thì có thể châm cứu.” Trợ lý Mạnh giống như đã có sự chuẩn bị, “Nếu không cô Đỗ thử khuyên anh Vu thử châm cứu một thời gian xem sao.”

Đỗ Tiểu Nhiễm gật đầu, vừa nói vừa muốn bước đi, trợ lý Mạnh lại như nhớ tới gì đó, vội mỉm cười nói: “Cô Đỗ, chúng tôi vốn rất lo cho tình hình của anh Vu, nhưng bây giờ làm phiền cô Đỗ ở bên cạnh anh ấy.”

Đỗ Tiểu Nhiễm xấu hổ, “Dù sao anh ấy cũng đã cứu tôi, đây là việc tôi nên làm.”

Lúc trở về Vu Kỳ cũng không đi lung tung, người mắt không nhìn thấy được thật ra không có hoạt động giải trí nào.

Lúc trước sợ anh buồn bực ngột ngạt, cô tìm mấy ca khúc và bình thư (một hình thức văn nghệ dân gian của Trung Quốc, khi kể một câu chuyện dài dùng quạt, khăn làm đạo cụ), tấu nói (một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt) cho anh.

Lúc này đi vào phòng chợt nghe thấy hình như đang mở những giai điệu đó, hiệu quả âm thanh quả thực rất tốt, giọng Quách Đức Cương từ bên trong truyền tới.

Nhưng lời tấu nói bình thường có thể trêu chọc người khác cười ngả nghiêng, song đối với Vu Kỳ chẳng có tác dụng nào.

Chỉ là vừa nghe thấy tiếng bước chân của cô anh lập tức quay đầu, cho dù không thấy được vẫn cảm giác ánh mắt anh sáng lên.

Đỗ Tiểu Nhiễm vội đi tới ngồi bên cạnh anh, “Vu Kỳ, tôi vừa gặp trợ lý Mạnh, có phải đợt trước bác sĩ từng đề cập tới với anh chuyện châm cứu điều trị, còn đề nghị nghỉ dưỡng chữa bệnh nữa hả?”

Vu Kỳ không lên tiếng, lặng lẽ quay mặt đi.

Dàn âm thanh bên trong phát ra tiếng cười lớn, Đỗ Tiểu Nhiễm vội tắt đi, “Thay vì chờ kỳ tích xảy ra, không bằng thừa dịp thân thể còn đang gia đoạn bình phục thử một chút xem sao.”

Ngập ngừng một lát Đỗ Tiểu Nhiễm thả tay vào tay anh, như đang dỗ anh: “Hơn nữa chỗ chữa bệnh kia cũng chẳng có gì không tốt, anh cứ xem như theo tôi đi nghỉ phép?”

Quả nhiên lời này vừa nói ra anh liền gật đầu đồng ý: “Được, vậy mai sẽ đi, buổi tối em thu dọn quần áo đồ dùng của chúng ta đi.”

Đỗ Tiểu Nhiễm không ngờ tới anh sẽ nghe lời như vậy, trong lòng cao hứng, nhưng lại có chút kỳ lạ.

Song cũng chẳng suy nghĩ nhiều, lúc thời gian gần khuya cô ngồi trong phòng dọn dẹp hành lý.

Thật ra thì cũng chả cần thu xếp gì, trợ lý Mạnh nói chỗ bọn họ đi tới chính là làng du lịch Ôn Tuyền, ở đó đồ gì cũng có, hơn nữa vì thời tiết nên người ở đấy cũng rất ít.

Nhưng Đỗ Tiểu Nhiễm cảm thấy kỳ quái, mặc dù mùa hè không thích hợp ngâm suối nước nóng, nhưng làng du lịch như Ôn Tuyền cũng có chỗ bơi lội, lẽ ra mùa này nên đông khách chứ nhỉ?

Chờ dọn xong hành lý Đỗ Tiểu Nhiễm muốn đi dạo đêm khuya một lát, vì biết ngày mai phải ngồi xe thời gian dài, với cả gần đây cô luôn theo sát bên cạnh Vu Kỳ.

Tâm tình Vu Kỳ cũng không tệ, cô lên tiếng chào hỏi Vu Kỳ rồi đi ra ngoài.

Đến bên ngoài, không khí trong núi vẫn trong lành như trước, chỉ là trời tối trong sân cũng chẳng có người nào, cô đang đi loanh quanh xem xét thì nghe thấy đằng sau lưng có tiếng bước chân truyền tới.

Đỗ Tiểu Nhiễm ngẩn ra, cô quay đầu, rất nhanh thấy có người đi về phía cô.

Mặc dù mặt mũi giống nhau nhưng Đỗ Tiểu Nhiễm vẫn nhanh chóng nhận ra người đến là ai.

Cô cười lên tiếng chào hỏi: “Vu Lân, anh cũng ra ngoài đi dạo à?”

Vu Lân đến gần, trên mặt anh luôn mang theo nụ cười, nhìn thấy cô cười càng vui vẻ: “Không, gần đây rất muốn tìm mấy bộ phim để xem, mới vừa tìm được.”

Nói xong lắc lắc đĩa phim trong tay.

Đỗ Tiểu Nhiễm có chút lúng túng, mặc dù chuyện qua lâu rồi nhưng khi còn bé thật sự mình từng thích người này.

Ngược lại Vu Lân như nhớ tới gì đó, chợt cúi người hỏi cô: “Cánh tay của em khá hơn chút nào không?”

Lúc này Đỗ Tiểu Nhiễm mới nhớ tới chuyện cánh tay mình bị bầm đen lúc trước, nhưng không đau lắm, cô đã sớm quên mất, lúc này mới nhớ tới, cười trả lời: “Đã tốt hơn rồi.”

Nói xong thì không nói gì nữa.

Trên núi bình thường sẽ có gió thổi, cũng không biết tại sao đêm nay lại không có gió, nóng bức làm người ta phát nghẹn.

Dường như anh nhớ tới gì đó, chợt cầm đĩa phim trong tay nhét vào tay cô, “Dù sao trong núi cũng rất nhàm chán, những bộ phim này cũng không tệ, nhất là kỹ xảo quay phim đặc biệt giống như thật, em cầm mà xem.”

“Không cần, ngày mai tôi với anh trai anh phải đi an dưỡng rồi.” Mặt hơi se lại, không dám ngẩng đầu nhìn Vu Lân.

Vu Lân cười càng lợi hại hơn, “Chỗ kia cũng có thiết bị chiếu phim, xem đi, xem rất hay đấy.”

Đỗ Tiểu Nhiễm không tiện từ chối đành mỉm cười nhận lấy đĩa phim.

Chờ sau khi Vu Lân đi cô mới thở dài một hơi, nhỏ giọng dạy dỗ mình: “Như vậy cũng không hay, chuyện qua lâu rồi, lại nói mình và anh trai anh ta rất tốt, còn dây dưa với em trai người ta thì càng xấu hổ hơn, lần sau phải giữ bình tĩnh một chút…”

Khích lệ mình xong, chờ lúc trở lại phòng ngủ Vu Kỳ đã đi nghỉ rồi.

Đỗ Tiểu Nhiễm biết ngày mai phải lên đường từ sáng sớm nên muốn dọn dẹp hành lý sớm một chút, vốn không muốn cầm đĩa phim đi nhưng nghĩ tới đến chỗ kia ngộ nhỡ rất nhàm chán, nhìn lại bề ngoài đĩa phim dường như cũng là phim kỹ xảo gì đó, bình thường cảnh trong phim này sẽ không khó xem mấy, cô liền nhét bộ phim vào trong rương hành lý.

Ngày hôm sau trời vừa mới sáng, thì có nhân viên làm việc đã tới.

Cùng Vu Kỳ vội vã ăn sáng xong, nhanh chóng ngồi lên xe, trên đường đi rất thuận lợi, phần lớn đều đi đường cao tốc, lái xe tầm nửa ngày bọn họ đã tới cổng làng du lịch Ôn Tuyền.

Chỗ này là lần đầu tiên Đỗ Tiểu Nhiễm tới đây, song mơ hồ cảm thấy hình như tên suối nước nóng có chút quen tai, hình như từng nghe bạn học nói qua. Lê*quý&đôn

Nhân viên làm việc bên trong rất nhiệt tình, vừa chờ bọn họ tới nơi nhanh chóng có bảy tám nhân viên làm việc trong đó vây quanh, giúp đỡ xách hành lý và dẫn đường.

Đỗ Tiểu Nhiễm không nhịn được quan sát làng Ôn Tuyền này, cổng vào trang trí phong cảnh nhân tạo rập theo một khuôn mẫu, nhưng chờ sau khi đi vào bên trong liền phát hiện bối cảnh trong đó không hề giống nhau. Tất cả hoa cỏ đều là tự nhiên thuần chủng, phần lớn là thực vật nhiệt đới, lá cây dài rộng, hoa đẹp rực rỡ, còn có mấy chú vẹt được nuôi trên cây.

“Cô Đỗ, phòng của cô ở chỗ này.” Lúc nhân viên phục vụ mở cửa ra, Đỗ Tiểu Nhiễm liền phát hiện cô và Vu Kỳ được sắp xếp vào một phòng.

Cô vội hỏi nhân viên phục vụ: “Ở chỗ này không phải rất nhiều phòng ư, sao tôi và Vu tiên sinh lại cùng một phòng vậy?”

Nhân viên phục vụ nói: “Cô Đỗ, mắt anh Vu không nhìn thấy được, ở đây không thiết kế lan can chuyên phòng hộ, vẫn nhờ cô ở chung một phòng với anh Vu, hai bên có thể giúp đỡ lẫn nhau.”

Đỗ Tiểu Nhiễm hiểu ý gật đầu một cái.

Vu Kỳ đi chậm hơn, chờ lúc anh được người dẫn tới Đỗ Tiểu Nhiễm vội mở cửa rộng ra, “Vu Kỳ, ở đây.”

Biết anh không thích bị mọi người vây quanh, cô đi tới cầm gậy người mù dẫn đường cho anh, “Chú ý dưới chân, ở đây có thảm trải sàn.”

Không gian trong phòng rất rộng, sau khi dẫn Vu Kỳ tới trên ghế salon Đỗ Tiểu Nhiễm nhìn cách bài trí bên trong, vội nói với người bên ngoài, “Ở đây không cần nhiều bàn ghế như vậy, phiền các người mang ít đồ từ trong này ra ngoài.”

Anh người này lúc ở trong núi thỉnh thoảng còn bị va chạm, ở nơi xa lạ như này vẫn nên cẩn thận chút thì tốt hơn.

Người ngoài cửa nghe thấy lập tức hành động, nhanh chóng làm thoáng phòng khách.

Lúc này Đỗ Tiểu Nhiễm mới yên lòng, sau đó đi tới cửa sổ nhìn ra phía bên ngoài, rất nhanh không hài lòng nói: “Các biện pháp an toàn ở đây quá ít, thế nào mà ngay cả hàng rào chắn cũng không có?”

Ban công lộ thiên lớn như vậy, mùa hè ngồi chơi ngắm cảnh cũng không tệ, nhưng chính là Vu Kỳ không cẩn thận đi ra ngoài, thì dứt khoát bị ngã từ lầu hai xuống.

Cô nhanh chóng đi tới bên cạnh Vu Kỳ, dặn dò anh: “Bất kể anh làm gì cũng nhớ gọi tôi, ở đây không giống với trong núi, khắp nơi đều có nguy hiểm.”

Vu Kỳ vốn nằm trên salon nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe lời này rất tự nhiên kéo cô lại bên người.

Có lẽ dùng tay phán đoán vị trí của cô xong liền kéo cả người cô vào trong ngực và hôn cô.

Hết chương 26