Tần Xuân Kiều nhớ tới sự tình đêm đó, chỉ cảm thấy ngực phát đau.

Nàng trong chốc lát ngây ngốc, rồi liền đem việc này ấn xuống.

Bất luận như thế nào, nàng hiện nay là ở trong nhà Dịch Tuân.


Mặc kệ Dịch Tuân đối đãi với nàng như thế nào, luôn là ân nhân đem nàng thoát khỏi hiểm cảnh kia.Nàng liền đem tạp dề tháo xuống, tính toán đi hỏi ý tứ Dịch Tuân một chút.Tâm tư của Lâm Hương Liên, nàng cũng không để ở trong lòng.

Nhưng nông gia đối với lương thực xem trọng là không sai, nàng cũng không thể tự tiện làm chủ.

Gói một bữa sủi cảo, tự nhiên là không thiếu được bột mỳ, nhân cũng cần phải dùng đến dầu cùng thịt, vô luận như thế nào, sủi cảo đối với nông gia bình thường mà nói, đều là một loại thức ăn tương đối xa xỉ.

Nàng ở tướng phủ lâu rồi, nếu không phải có chuyện Lâm Hương Liên vừa nói ra, nàng còn suýt nữa đã quên.Tần Xuân Kiều đi đến bên ngoài cửa, lại thấy chính đường rỗng tuếch, không thấy Dịch Tuân đâu.Nàng suy đoán Dịch Tuân hẳn là đang ở trong sân viện, liền đi ra.Lúc này mặt trời đã lên cao, hôm qua hạ tuyết một ngày, trên đất có một lớp tuyết trắng hơi mỏng, ở dưới ánh mặt trời hiện lên ánh sáng chói mắt.

Trên nền tuyết, ngẫu nhiên có vài dấu chân chim chóc, cùng với dâu chân con la mà lúc nãy Dịch Tôn dắt ra ngoài lưu dấu vết lại.Trên bệ cửa treo một chuỗi ớt cay đỏ phơi khô, bị thái dương chiếu xuống, màu đỏ sáng bóng, tựa hồ như biểu hiện tân niên thịnh vượng.Con đường lát đá xanh đã được quét dọn một lối để đi đỡ trơn trượt, cửa viện đang mở ra, Dịch Tuân hiển nhiên là đã đi ra ngoài.Cửa còn mở, nhất định là không có đi xa, nhưng mà hắn lại có thể chạy đi đâu a?Ý thức được chính mình là đơn độc ở trong nhà, đáy lòng Tần Xuân Kiều bỗng nhiên nổi lên một trận bất an.


Đây là thôn làng mà nàng từng sinh trưởng, nhưng hiện giờ,nơi duy nhất mà nàng có thể dựa vào, liền chỉ có nơi có Dịch Tuân.Nàng đứng ở phía dưới mái hiên phát ngốc, băng đọng trên mái hiện tan ra, một giọt nước đá dừng ở cổ nàng, khiến nàng rùng mình.Đúng lúc này, nhà tranh cách vách kẽo kẹt có tiếng mở cửa, Dịch Tuân hẳn là ở bên trong đó đi ra.Tần Xuân Kiều không khỏi ngẩn ra, hai gian nhà tranh rách nát cách vách Dịch gia kia, đó là nhà cũ của nàng.Sau khi nàng vào tướng phủ, phụ thân nàng, một con ma bài bạc, đã tiêu xài sạch sẽ tiền nàng bán mình, liền đến kinh thành đòi bạc nàng.

Mới đầu, nàng nhớ tới mẫu thân, còn có lệ vài lần.

Nhưng mà nàng cũng chỉ là nha hoàn nhị đẳng, tuy ăn mặc không còn là vấn đề, nhưng mỗi tháng chỉ được thêm chút tiền tiêu vặt, thật sự lấp không được cái động không đáy của cha nàng kia.Tần Lão Nhị thấy trên người nữ nhi thật sự ép không ra được tiền nữa, thế nhưng dám xúi giục nàng đi trộm đồ vật trong phòng của chủ nhân.Tần Xuân Kiều không thể nhịn được nữa, cũng xem rõ Tần Lão Nhị là thối rữa tận trong xương cốt, liền báo cho thủ vệ gã sai vặt tướng phủ, nếu thấy Tần Lão Nhị lại tìm tới cửa, cứ đem hắn đánh đuổi ra ngoài, sau đó liền không còn tin tức.Sau này, nghe đồng hương trong phủ mang tin tức tới, nói Tần Lão Nhị bị sòng bạc đòi nợ, bất đắc dĩ phải bán phòng ở, mang theo thê tử ra bên ngoài tìm đến thân thích ở nhờ.Dịch Tuân từ trong nhà kia đi ra tới, vậy nhà này là được hắn mua lại sao?Dịch Tuân khép lại cửa, khóa lại, liền dẫm lên tuyết đọng, hướng về nhà.Mới đi tới cửa, hắn liền nhìn thấy Tần Xuân Kiều đứng ở phía dưới mái hiên, ngơ ngẩn nhìn hắn, trong cặp mắt hạnh mượt mà kia, lộ ra nghi hoặc.Phòng ở của Tần gia đúng là hắn mua lại.Tuy rằng nàng đã không còn ở trong thôn, lại rời đi quyết tuyệt như vậy, nhưng hắn vô luận như thế nào cũng không bỏ xuống nàng được.

Có lẽ là không cam lòng, có lẽ là tình cũ khó quên, hắn cẩn thận cất giấu đủ loại đồ mà nàng lưu lại.


Cũng cho nên, lúc trước khi Tần Lão Nhị thả ra lời nói muốn bán nhà cũ, hắn liền không chút suy nghĩ, đem phòng ở này mua lại.

Rốt cuộc, nơi đó chính là địa phương nàng từng sinh hoạt quá..