----Hồ Phượng Trân tự cho rằng Điền Hương Quả chỉ là kẻ tối ngày chỉ biết ăn rồi ngủ như trước kia Thẩm Ngọc Kinh lau kính ở cửa trước.

Hôm qua kính được dán tấm nhựa ở ngoài, Điền Hương Quả không lau dọn được, anh phải bỏ mấy miếng nhựa ra, sau đó lau sạch cửa kín từ trong ra ngoài, nhìn từ bên ngoài cũng có thể thấy cây kim để trong giỏ.

Hồ Phượng Trân thấy Thẩm Ngọc Kinh nhịn không được hai chân mềm nhũn, người này về sau sẽ là của cô ta, cô ta sẽ ở chỗ này, họ sẽ làm đủ thứ chuyện mà nam nữ đều thích ở đây.

Người đàn ông đầu tiên của cô sẽ là Thẩm Ngọc Kinh, ngẫm lại cũng khiến cô miệng khô lưỡi khô, hai chân như nhũn ra.

Điền Hương Quả dẫn Hồ Phượng Trân vào:"Ngọc Kinh à, Phượng Trân tới đưa đồ ăn cho chúng ta.

”Cô cố ý dẫn Hồ Phượng Trân vào.

Hồ Phượng Trân bây giờ không xinh đẹp như trước kia, nhưng mà vẫn đẹp hơn cô bây giờ, lại còn là con gái của trưởng thôn Hồ, vừa lúc cô có thể kiểm tra xem Thẩm Ngọc Kinh là người như thế nào.


Nếu như anh chịu không nổi thì cô sẽ chọn bỏ anh giữ lại mấy đứa nhỏ.

Thẩm Ngọc Kinh lúc nghe được ba chữ Hồ Phượng Trân cũng đã nhíu mày.

Anh buông khăn lau xuống: "Nhà chúng tôi không thiếu lương thực, mời cô về.

”Điền Hương Quả rất hài lòng, tạm được, cự tuyệt rõ ràng.

Hồ Phượng Trân cũng không nổi giận, cô mở vải bọc đồ ăn ra, bên trong là hai cái bánh bao trắng đưa đến trước mặt Thẩm Ngọc Kinh.

“Anh à, mẹ em biết sai rồi, làm bánh bao đưa cho anh, coi như là mẹ em xin lỗi.

” Nói xong cắn môi dưới, cô đã tự học cái này rất lâu.

Học cách cắn môi trong sách, tốt nhất là cắn sưng lên, mới có thể kích thích thị giác của đàn ông.


Thẩm Ngọc Kinh thái độ lạnh nhạt, nói: "Cầm về, hôm qua tôi nói rất rõ ràng rồi, sau này đừng tới nhà tôi.

”Lúc nói chuyện, anh cũng chưa từng nhìn qua Hồ Phượng Trân, chỉ nửa nghiêng người nhìn qua, sườn mặt xương mũi thẳng tắp, độ cong từ mi tâm tới chóp mũi, rồi đến môi và cằm mỏng, góc độ đường nét khuôn mặt đều hoàn mỹ không góc chết.

Cho dù không để ý tới người khác, cũng có thể dễ dàng quấy nhiễu trái tim nữ nhân.

Cổ họng Hồ Phượng Trân lăn lộn vài cái, vội vàng lấy từ trong giỏ ra một cái bánh bao trắng, nhét vào tay Thẩm Ngọc Kinh, muốn nhân cơ hội sờ tay Thẩm Ngọc Kinh một cái.

“Anh à, anh đừng tức giận.

”“Em đau lòng cho anh và mấy đứa nhỏ, chị ấy trước giờ chưa từng nấu cơm, cơm chị ấy làm chắc canh rất khó ăn, anh ăn thử đồ ăn em làm, chắc canh ngon hơn chị ấy nấu rất nhiều.

” Thẩm Ngọc Kinh đang muốn giựt tay ra, một bàn tay mập mạp còn nhanh hơn anh, bắt lấy tay của Hồ Phượng Trân, lấy đi bánh bao trong tay cô ta.

Điền Hương Quả lạnh lùng cắn một miếng bánh bao, trong miệng có vị kiềm nồng nặc, không mềm mại tí xíu nào, cũng không rắn chắc như báo bao hấp hoa.

.